Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

Lượt đọc: 4216 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »
Chương 39
buông tay

❊ ❊ ❊

Bình rượu vẽ nên một đường cong trong không trung, vừa khéo ném vào trong chậu than ở góc phòng,bình rượu sứ trắng tinh tế loảng xoảng một tiếng vỡ ở trong chậu than. Mảnh vỡ và mảnh vụn của than củi văng ra khắp nơi, có đốm lửa bắn đến trên ống tay áo rủ xuống giống như mây của Tần Cửu.

Sắc mặt Tần Cửu chợt trắng, ung dung thản nhiên phất ống tay áo một cái, dập tắt đốm lửa, nhưng trên tay áo bằng gấm vẫn để lại một đám lỗ thủng cháy sém rất nhỏ.

Nhan Duật xoay người lại phát hiện ra, nhíu mày nói đùa: “Cửu gia thật đúng là ánh sáng xinh đẹp chiếu rọi tứ phía, ngay cả đốm lửa cũng thích Cửu gia.”

Tần Cửu thở dài một hơi, cười nhạt nói: “Chỉ tiếc ống tay áo của ta không chịu nổi yêu thích như vậy, nhìn xem, cháy hỏng rồi, vương gia muốn bồi thường thế nào đây?” Tần Cửu giơ tay lên, tay áo rộng màu đỏ tươi buông xuống, phía trên dùng chỉ thêu màu đỏ cực mảnh thêu vô số bươm bướm nhanh nhẹn bay múa, mỹ lệ như tranh lụa. Chỉ là, lúc này vẻ mỹ lệ ấy lại bị mấy lỗ thủng hoặc lớn hoặc nhỏ kia phá hỏng.

Nhan Duật lười biếng đứng ôm ngực, đôi mắt dài đen như mực không chút kiêng kỵ nhìn tay áo rộng của Tần Cửu, bờ môi hiện lên một nét như cười như không. Đáy mắt sâu và đen như vực thẳm, nhưng lại có vẻ không cho là đúng, nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt.

“Chẳng lẽ Cửu gia cũng muốn y phục trên người bản vương để bồi thường? Nhưng mà bản vương khác với hoàng điệt (cháu), chỉ mong sao Cửu gia lột trần bản vương thôi!” Chuyện đêm hôm đó Tần Cửu lột bỏ y phục trên người Nhan Túc, đã sớm truyền đến tai Nhan Duật. Đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn có chút hứng thú với Tần Cửu. Trên đời này, người dám trêu chọc Nhan Túc như vậy, cũng ít khi thấy.

“Ta nào dám muốn y phục trên người vương gia, ta chỉ nghĩ......” Khóe miệng Tần Cửu dần dần hiện ra một chút ý cười bí ẩn, ánh mắt xoay chuyển, chăm chú dừng ở trên giá áo sau lưng Nhan Duật.

Treo trên giá áo, là chiếc áo choàng vừa rồi Tô Vãn Hương dùng để phủ lên Dạ Quang Bạch. Y phục sáng trong như trăng, bên trên viền đường viền lông hồ ly thuần trắng, thuần khiết mà hoa lệ.

Ánh mắt Nhan Duật lướt qua áo choàng, liền lập tức hiểu ra câu nói Tần Cửu chưa nói hết có ý gì. Hắn chậm rãi nói: “Chiếc áo choàng này, không được!”

Hắn giơ tay lấy áo choàng xuống, vắt ở trên cánh tay, vươn ngón tay thon dài chậm rãi mơn trớn từng điểm trên áo choàng, một tia ánh sáng u ám xẹt qua đáy mắt, hắn cầm áo choàng từ từ đến gần bên chậu than ở góc phòng, chợt buông tay, chiếc áo choàng kia giống như bình rượu sứ trắng tinh tế vừa rồi, rơi vào trong chậu than.

Phía trên chậu than, bốc lên một luồng khói xanh, ngọn lửa trong chậu than bập bùng trở nên lớn, chập chờn ở trên áo choàng tạo thêm một lổ thủng lớn.

Tần Cửu cũng không nghĩ đến Nhan Duật sẽ cam lòng ném áo choàng của Tô Vãn Hương vào trong chậu than, thật là bất ngờ.

Nhan Duật nghiêng hạ thân ở trước chậu than, Tần Cửu cho rằng cuối cùng hắn không nỡ, muốn cầm áo choàng lên. Không ngờ, hắn lại đẩy hết những góc chưa cháy vào trong chậu. Ánh sáng của than lửa chiếu vào trong mắt hắn, con ngươi lười nhác của hắn giống như một chiếc gương, phản chiếu vẻ thê lương khi phồn hoa tan hết.

Chỉ chốc lát thời gian, chiếc áo choàng đó đã hóa thành tro tàn.

Lông mày của Tần Cửu nhíu lại, nhếch môi cười nói: “Vương gia như vậy là vì sao? Ta cũng chưa nói muốn dùng chiếc áo choàng này của Tô tiểu thư để bồi thường. Cho dù ta muốn, nếu như vương gia không cho, ta có thể có cách gì, chẳng lẽ ta lại tranh giành với vương gia hay sao? Y phục tốt, lại đốt như vậy, vô cùng đáng tiếc!”

Nhan Duật híp mắt, khóe môi hiện lên một chút châm biếm như có như không, “Chỉ là một bộ y phục, có gì mà vô cùng đáng tiếc. Nếu như Cửu gia muốn, Tư Chức phường còn không phải tùy ý ngươi làm. Mấy chục bộ y phục hoa Thược Dược kia ngươi đều làm rồi, còn có y phục gì không làm được!”

Mới vừa rồi khi Nhan Duật ở trên đài cao tặng Mẫu Đơn cho Tô Vãn Hương, chỉ sợ đã thấy những nữ tử người mặc y phục hoa Thược Dược trong đám người phía dưới. Chỉ là Tần Cửu không ngờ, Nhan Duật lại biết những y phục hoa Thược Dược kia do mình làm nhanh như vậy.

Trong lòng Tần Cửu có chút lạnh, khóe môi lại hiện lên chút cười nhạt say lòng người, “Thì ra vương gia đã biết những y phục hoa Thược Dược kia là ta làm rồi. Thật ra, ta làm như vậy, đều vì giúp đỡ vương gia. Đêm Tết Nguyên Tiêu ấy, vương gia dùng pháo hoa tỏ tình, phần si tình kia thật sự cảm động trời đất. Cho nên, từ sau khi ta biết An Lăng Vương muốn tặng y phục hoa Thược Dược cho Tô tiểu thư, liền suy nghĩ nên giúp vương gia một tay thế nào.”

Nhan Duật nhíu mày, giống như nghe được câu chuyện cười khôi hài nhất thế gian, không nhịn được cười dài ra tiếng. Một lát sau, tươi cười bên môi chợt dừng, mặc dù vẫn ôm ngực tùy tiện nhìn Tần Cửu như cũ, chỉ là đôi mắt mị hoặc lại lạnh giá như băng sương.

“Cho tới nay, bản vương vẫn luôn cho rằng mình là người vô sỉ nhất, nhưng không ngờ được, gặp được Cửu gia là gặp được sư phụ rồi. Cửu gia có hứng thú với hoàng điệt, muốn ngăn chặn nhân duyên của Tô tiểu thư và hoàng điệt, nói thẳng cũng không sao, cần gì lấy bản vương ra làm lá chắn!” Nhan Duật lười biếng nói, khóe môi hiện lên một tia khinh thường.

Tần Cửu có chút khó hiểu.

Tưới rượu làm chết hoa Mẫu Đơn tặng cho Tô Vãn Hương, đốt cháy áo choàng của Tô Vãn Hương. Những hành động khó bề tưởng tượng này, giống như việc Nhan Duật thường làm, bởi vì hắn hành xử luôn khiến người khác khó hiểu. Nhưng nếu như hắn thật sự thích Tô Vãn Hương, sao có thể cam lòng? Nhưng nói hắn không thích Tô Vãn Hương, lại không giống!

Tần Cửu thương tiếc thở dài, cúi người nhặt một cánh hoa từ chậu hoa trong lòng lên, cánh hoa của cây Trạng Nguyên Hồng này bắt đầu khô héo, đã bắt đầu tàn lụi rồi. Nàng nhặt cánh hoa đỏ thắm, đôi mắt đẹp xoay chuyển, nói: ”Nếu vương gia nói như vậy, vậy ta thừa nhận thôi. Quả thực ta có tình ý với An Lăng Vương. Chỉ tiếc, người Thiên Thần tông chúng tôi ủng hộ lại là Khang Dương Vương, mà An Lăng Vương lại thích Tô tiểu thư như vậy. Muốn dựa vào năng lực của một mình ta, sợ là khó có thể khiến cho An Lăng Vương yêu thích. Vừa khéo vương gia lại thích Tô tiểu thư như thế, chúng ta liên thủ, mọi người đều vui, không phải là chuyện một công đôi việc hay sao?”

Đôi mắt Nhan Duật đột nhiên nheo lại, hắn đi đến bên giường rồi ngồi xuống, giọng điệu thản nhiên, nói: “Bản vương thích Tô tiểu thư, không phải giả dối. Nhưng ai nói với ngươi, thích thì nhất định phải cưới về chứ? Tô tiểu thư thích hoàng điệt, ta đã quyết định buông tay! Khuyên ngươi cũng không nên đi phá bọn họ nữa.”

Ta đã quyết định buông tay!

Tần Cửu nghe được những lời này của Nhan Duật, vô cùng kinh ngạc!

Buông tay!

Thì ra, hắn thiêu hủy áo choàng, tưới chết Mẫu Đơn, chỉ vì hắn đã quyết định phải buông tay.

Hay cho một cái buông tay!

Bây giờ, vì Tô Vãn Hương, rốt cuộc hắn đã biết được, buông tay như thế nào, tác thành như thế nào!

Nếu như năm đó, hắn cũng có thể buông tay, nàng cũng không đến nỗi rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay!

Nhan Duật nói xong, liền bê vò rượu trên bàn lên, trực tiếp đổ rượu vào trong ly, ngửa mặt uống cạn, đến gần bên cạnh Tần Cửu, ánh mắt tùy tiện ngạo mạn lướt qua dung nhan xinh đẹp của Tần Cửu, giọng nói bỗng trở nên lười biếng cợt nhả, “Cửu gia xinh đẹp như vậy, cần gì phải thích khối băng Túc Nhi không hiểu phong tình kia, không bằng, hai người chúng ta thành một đôi, thế nào?” Nói xong, hắn bê vò rượu lên, lại rót một ly rượu, cầm ly rượu đưa đến bên môi Tần Cửu.

Tần Cửu nhận lấy ly rượu, đặt cả ly rượu và chậu hoa trong lòng lên trên kỷ án, cười nhạt nói: “Ta cũng không ngại thành đôi với vương gia, chỉ là, vương gia lại buông tay nhanh như vậy, lẽ nào sau này sẽ không hối hận sao? Sao ta cảm thấy, Tô tiểu thư không hề thích An Lăng Vương.”

Nhan Duật cười cười, vẻ mặt bình tĩnh, chỉ là trong mắt lại có ánh sáng màu sắc mơ hồ thoáng qua.

“Cửu gia nói lời này từ đâu?” Hắn lẳng lặng hỏi.

Đúng vào lúc này, chợt nghe Chiêu Quân đứng hầu bên ngoài thấp giọng bẩm báo: “Vương gia, Chiêu Bình công chúa lên đài rồi!”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang