Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

Lượt đọc: 4148 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »
Chương 21
tứ đại mỹ nhân của thúc

❊ ❊ ❊

Tiếng ngọc bội vang lên đinh đang một hồi, Nhan Duật được bốn thị nữ vây quanh khoan thai bước từng bước đến gần.

Bốn thị nữ kia, mặc kiểu dáng trang phục thị nữ giống nhau, y phục một màu xanh, nhưng màu xanh lại khác nhau, từ nhạt đến đậm, sắc xanh rõ ràng.

Bốn thị nữ kia, đều rất đẹp, vả lại vẻ đẹp cũng không giống nhau, áo xanh đậm nhạt không đều, mặc ở trên người bọn họ, phong vận đều khác biệt.

Người được các nàng vây quanh giống như sao quanh trăng sáng là Nhan Duật, mặc một bộ bào rộng đen huyền thêu hoa đỏ, bên hông đeo đai tơ vàng cẩn ngọc, trong vẻ kiêu ngạo ngông cuồng lộ ra hào hoa phú quý.

Hắn đi đến rất từ từ, trên cả công đường, dường chỉ có mình hắn sáng rực chói mắt.

Tần Cửu híp mắt nhìn chằm chằm đoàn người này dần đi đến gần, thị nữ như hoa như ngọc, chủ tử tuấn mỹ khuynh thành, vào thời khắc này trong mắt Tần Cửu đều không nhìn thấy, nàng chỉ có thể thấy được cặp mắt kia của Nhan Duật.

Đó là một đôi mắt thế nào!

Đuôi mắt hơi xếch cao, mang theo một chút tà mị và kiêu ngạo ngông cuồng.

Đáy mắt sâu mà đen, càng sâu hơn vực sâu vạn trượng, càng đen hơn đêm tối không trăng.

Điều cốt yếu nhất là, cặp mắt kia rất sáng, có thể so với đá ngọc lóng lánh, phong vận giữa lúc sóng mắt lấp lánh lưu chuyển khiến người khác không cách nào hình dung, là một loại mị hoặc lòng người.

Sớm đã không phải là đôi mắt không có chút thần thái, hết sức trống rỗng như đêm qua.

Trong nháy mắt, trong đầu Tần Cửu trống rỗng.

Nếu như bây giờ hắn là kẻ hói người câm, hay thiếu tay đứt chân, hoặc là trên đầu có một cái sừng dài, sau lưng mọc nhiều đuôi, thậm chí, hắn hoàn toàn trần trụi đi tới đây, nàng cho rằng nàng cũng sẽ không phản ứng mạnh mẽ như vậy!

Rõ ràng là giả mù với bà cô đây!

Một đôi mắt thế này, sao có thể là mắt mù?

Mỗi một cảnh tượng trong ôn tuyền đêm qua lại hiện lên nhanh như chớp trong đầu nàng một lần nữa, đột nhiên nàng cảm thấy mình giống như một quả pháo bị châm ngòi, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung.

Rốt cuộc đây là tình huống gì?

Hắn giả bộ mù nhìn sạch nàng, đến cuối cùng, nàng còn tốt bụng đưa cho hắn chậu mẫu đơn kia. Sau đó, ngày hôm nay, hắn lên công đường để chứng minh tối qua nàng thật sự cưỡng hiếp bốn thiếu niên kia.

Trên đời này, còn có người nào vô liêm sỉ hơn Nhan Duật không?

Có không?

Tần Cửu liếc mắt nhìn Nhan Duật, dường như trong mắt có thể bắn ra lưỡi đao băng giá, tựa hồ từng đao đều đâm trên người Nhan Duật.

Nhan Duật lại giống như hoàn toàn không cảm nhận được sát ý trong ánh mắt Tần Cửu, hắn lại cong môi cười nhạt đáp lại Tần Cửu.

Tầm mắt của hai người gặp nhau, ánh mắt Nhan Duật dường như biết nói chuyện, lời nói ra đều lời ngon tiếng ngọt. dfienddn lieqiudoon Nếu như có người không nhìn thấy vẻ mặt của Tần Cửu mà chỉ thấy nét mặt của hắn, nhất định sẽ cho rằng lúc này Tần Cửu đang đắm đuối đưa tình với Nhan Duật , nhất định sẽ cho rằng hai người đang liếc mắt đưa tình.

Tần Cửu nắm chặt tay, rồi buông ra, lại nắm chặt tay, rồi lại buông ra, thở ra một hơi, mới áp chế được luồng khí hung bạo trong suy nghĩ trong lòng.

Nhan Duật đi tới trước mặt Tần cửu rồi đứng lại, môi mỏng cong lên, vô lại cười một tiếng, hơi ngạc nhiên nói: “Thì ra ngươi, sao lại không cẩn thận để bị bắt như vậy?”

Tần Cửu nỗ lực ép mình cúi đầu xuống, không nhìn vào hai tròng mắt gợn sóng mênh mang của hắn, nàng nghĩ nàng còn nhìn hắn một lần nữa, đoán chừng kim thêu hoa trong tay sẽ không nghe lời mà bay ra ngoài đâm mù mắt hắn. Nàng vẫn chưa hồ đồ, nơi này là công đường, nếu như bây giờ đánh nhau với Nhan Duật, người chịu thua thiệt chỉ có thể là bản thân. Nhưng nàng nhớ kỹ món nợ này, sớm muộn gì cũng sẽ tìm hắn đòi lại.

“Mời Nghiêm Vương ngồi lên ghế trước công đường!” Kinh phủ doãn Mạnh Hoài vội vàng cung kính nói.

Nhưng ngay đến lông mi Nhan Duật cũng chẳng nâng lên một chút, chỉ để ý đến việc mình muốn làm, cúi người xuống trước mặt Tần Cửu, đến gần nói nhỏ bên tai Tần Cửu: “Ngươi còn chê tiểu vương ta già không?”

Nhan Duật chưa nói dứt lời, hắn vừa nói vậy, Tần Cửu lại nhớ đến chuyện hắn tự nói mình là trai tân đêm qua. Thì ra đến lúc này, người này vẫn nhớ đến câu đêm qua Tần Cửu nói “Chê hắn già”.

Tần Cửu áp chế lửa giận trong lòng, ngẩng đầu khẽ mỉm cười với Nhan Duật, nụ cười này như hoa quỳnh mới nở, mang theo vẻ kiều mị mê ly.

“Vương gia đang ở độ tuổi thanh xuân, đương nhiên là không già!” Tần Cửu nghiến răng nói từng câu từng chữ.

Nhan Duật tựa hồ hết sức hài lòng với lời đáp của Tần Cửu, hắn nở nụ cười nhàn nhạt. Nếu như là người không biết hắn, nhất định sẽ bị khuôn mặt tươi cười mê người lúc này của hắn mê hoặc đến thần hồn điên đảo, đáng tiếc, Tần Cửu sớm đã nhìn thấu bản chất của con người vô sỉ này. Lúc này nàng thà nhìn một cái đầu heo cười, cũng chẳng thèm liếc hắn một cái.

Tần Cửu hừ lạnh một tiếng quay đầu đi.

Lúc này Nhan Duật mới hài lòng đi đến trước công đường.

Trước công đường đã sớm chuẩn bị ghế ngồi cho hắn, Nhan Duật cúi người chăm chú nhìn ghế ngồi trong chớp mắt, hàng lông mày dài khẽ nhíu lại.

Bốn thị nữ thấy vậy, vội vàng tiến lên, một cô lấy chiếc khăn ra lau ghế, một cô trải đệm gấm mới tinh lên trên, một cô dâng ly trà, một cô quỳ xuống để đấm bóp chân. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

“Điêu Thuyền, đây là lần đầu tiên chúng ta đến công đường, chơi rất vui ha.” Đấm chân vừa đấm bóp vừa nói.

“Đúng vậy, chơi rất vui, Ngọc Hoàn, cô nói có đúng không?” Nữ tử dâng trà cười tủm tỉm nói.

“Đúng vậy. Chỉ không biết nữ tử này phạm tội gì nhỉ?”

“Nghe nói là tội cưỡng hiếp.”

“Có thật không? Chiêu Quân?”

“Nghe Tây Thi nói vậy.”

“Chao ôi, còn có nữ tử như vậy hả!”

Bốn người không coi ai ra gì, bắt đầu nói chuyện phiếm, bầu không khí trang nghiêm uy phong trên công đường trong nháy mắt đã tan biến gần hết.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »