Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

Lượt đọc: 4220 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »
Chương 32
trừng phạt đúng tội

❊ ❊ ❊

Nhan Túc cau mày, chậm rãi hỏi: "Tuyền Nhi, lễ Cầu Tuyết sắp bắt đầu rồi, sao muội còn chưa đi?" Chất giọng của hắn trầm thấp như rượu, trong trẻo như tiếng suối chảy, ôn hoà như gió mát, giọng điệu nhẹ nhàng, chỉ là, sắc mặt lại mơ hồ hiện lên một chút không hài lòng.

Chiêu Bình công chúa Nhan Thủy Tuyền chớp đôi mắt to thông minh, cười tủm tỉm hỏi: "Nhị ca ca, huynh vẫn không muốn gặp muội như vậy sao? Không dễ gì gặp mặt đã muốn đuổi muội đi? Nhị ca, huynh phải gấp gáp lo lắng chạy đến lễ Cầu Tuyết như vậy, để nhìn ai thế?"

Nhan Túc xoa trán, khuôn mặt vốn ấm áp từ từ phủ lên một tầng sương lạnh.

"Muội chỉ hỏi Nhị ca ca, không có Tố Huyên lễ Cầu Tuyết còn có gì đáng xem?" Chiêu Bình công chúa Nhan Thủy Tuyền lẳng lặng hỏi, đôi mắt vốn thông minh linh động hiện ra một tia bi thương, làm cho người nhìn sinh ra đau lòng vô cùng.

Tần Cửu nghe được Chiêu Bình công chúa nhắc tới hai chữ “Tố Huyên”, bàn tay may vá thành thạo của nàng dừng lại một chút, rũ lông mi xuống, tầm mắt chăm chú đặt ở trên áo cánh sắp thêu xong trong tay. Sau khi nàng trở lại Lệ Kinh lần này, đây là lần đầu tiên nghe được cái tên này từ trong miệng người khác, nó đã trở thành cái tên cấm kỵ của toàn bộ bách tính trong Lệ Kinh.

Mắt dài của Nhan Túc hơi khép, thu lại hết vẻ tuyệt sắc hút hồn trong mắt, giọng nói lạnh như tiếng suối chảy thản nhiên tuôn ra, "Tuyền Nhi, đừng càn quấy, hôm nay ta không rảnh so đo với muội!"

"Càn quấy? Nhị ca, thật không đúng lúc, ngày hôm nay muội lại rất rảnh rỗi, có rất nhiều thời gian càn quấy." die,..n; da.nlze.qu;ydo/nn Chiêu Bình công chúa chậm rãi nói từng chữ từng câu. Đôi mắt đẹp của nàng xoay chuyển, tầm mắt chăm chú dừng ở trên khuôn mặt Tần Cửu, cười lạnh nói, "Chao ôi, muội nói Nhị ca ca không kiên nhẫn như vậy, thì ra là muội quấy rầy chuyện tốt của Nhị ca rồi sao? Muội mới nghe nói Nhị ca ca say mê thiên kim của Tô tướng, sao bây giờ lại đổi người rồi?"

Nhan Túc nghiêng người dựa vào một bên bàn nhỏ, ngón tay thon dài cầm ly trà lên, chậm rãi nếm một ngụm, không để ý đến khiêu khích của Chiêu Bình công chúa nữa, mà điềm tĩnh thản nhiên nghiêng đầu hỏi Tần Cửu, "Tần chưởng sự, sắp thêu xong chưa?"

"Còn thiếu một cánh hoa cuối cùng, xin điện hạ chờ chút." Tần Cửu nhón lấy kim thêu hoa, trên đuôi kim xâu sợi tơ màu đỏ nhạt, xuyên kim nhanh như bay qua gấm.

"Tần chưởng sự?!" Ánh mắt của Nhan Thủy Tuyền đông cứng lại, nhếch môi cười nói, "Thì ra ngươi chính Tần Cửu của Thiên Thần tông, cái người lén lút lẻn vào biệt viện của bản cung để tắm rửa?"

Mộ Vu Phi mượn ngọc bội từ Chiêu Bình công chúa, nhưng cũng không nói cho Chiêu Bình công chúa biết mượn vật này để làm gì. Sau đó Tần Cửu không dùng miếng ngọc bội kia, đã cố ý dặn dò Mộ Vu Phi, bảo hắn bịa ra một lý do hắn dùng ngọc bội khác. Cho nên, Chiêu Bình công chúa không hề biết đêm đó Mộ Vu Phi mượn ngọc bội là vì đưa Tần Cửu đến biệt viện, vậy nên cũng không biết Tần Cửu và Mộ Vu Phi quen nhau.

Tần Cửu khẽ mỉm cười nói: "Ta mới tới Lệ Kinh, không hề biết biệt viện kia là của công chúa . Nếu biết, nhất định sẽ không làm như vậy, kính xin công chúa thứ tội!"

Chiêu Bình công chúa hừ lạnh một tiếng nói: "Hôm nay bản cung không có thời gian rảnh rỗi khởi binh hỏi tội với ngươi." Ánh mắt tinh ranh khẽ lướt qua, chăm chú dừng ở trên người Lưu Liên, "Tên tiểu bạch kiểm* này là nam sủng của ngươi sao, ngươi đi xuống. Còn cả Ngọc Băng, ngươi cũng xuống đi! Mau mau nhường chỗ cho bản cung, bản cung có chuyện muốn nói với Nhị ca."

*Tiểu bạch kiểm: chỉ những chàng trai trắng trẻo ẻo lả (thường mang nghĩa châm chọc).

Lưu Liên đang xem cảnh tượng náo nhiệt, không ngờ khói lửa chiến tranh đột nhiên cháy đến đầu mình, còn bị mắng thành tiểu bạch kiểm. Nhất thời vẻ mặt như đưa đám, nói: "Chiêu Bình công chúa, tôi không phải nam sủng."

Hoàng Mao dựa ở trong lòng Tần Cửu, nghe thấy từ nam sủng này rất mới mẻ, vừa chơi đùa sợi chỉ thêu đính châu ngọc, vừa nói: "Nam sủng, A Xú là nam sủng!"

"Không phải!" Lưu Liên quay đầu, cực kỳ hung dữ quát Hoàng Mao.

"Nam sủng!" Hoàng Mao khinh thường liếc xéo Lưu Liên một cái, tiếp tục nói.

Lưu Liên tức giận đến vò đầu, Chiêu Bình công chúa phì cười nói: "Tiểu bạch kiểm, làm nam sủng uất ức như vậy hả, ngươi xuống xe nhanh lên."

Ngay sau đó, Lưu Liên oan ức gánh cái danh nam sủng, khóc không ra nước mắt mà trèo xuống xe ngựa. Ngọc Băng nhìn Nhan Túc, thấy Nhan Túc khẽ gật đầu, cũng chui ra khỏi xe ngựa.

Chiêu Bình công chúa thong thả vào trong xe ngựa, chậm rãi ngồi xuống đệm gấm hình tròn ở bên cạnh Tần Cửu, ánh mắt lướt qua áo cánh Tần Cửu đang thêu, trong đôi mắt đen như mực chợt phát ra ánh sáng cực lạnh, nàng nhíu mày hỏi: "Nhị ca ca, huynh muốn tặng chiếc áo cánh này cho Tô Vãn Hương?”

Biểu cảm trên khuôn mặt tuấn tú của Nhan Túc vẫn thâm trầm lẳng lặng như cũ, chỉ có sắc mặt dường như vì câu hỏi của Chiêu Bình công chúa mà hơi hiện lên một tia xanh mét. Ánh mắt sắc bén của hắn nhìn lướt qua Chiêu Bình, híp mắt nói: "Không sai!"

"Ha. . . . . . Ha. . . . . . Ha, ha ha ha ha ha. . . . . ." Chiêu Bình công chúa buồn bã nhìn Nhan Túc mà cười, đầu tiên là một tiếng, sau đó lại trở thành một tràng, cười đến mức nước mắt gần như chảy xuống, "Nhị ca ca, huynh được lắm!" Chữ “được” này, là nàng nghiến răng nghiến lợi gằn từng tiếng.

"Ba năm, Tố Tố vừa mới đi chưa quá ba năm, huynh đã đi tìm niềm vui mới rồi. Muội không trách huynh, dẫu sao huynh cũng phải lấy vợ sinh con. Nhưng sao huynh có thể đi tặng quà cho một nữ tử khác ở đây, ở trong vùng biển Hương Tuyết này như vậy? Sao có thể đi lấy lòng một nữ tử khác vào ngày này, vào ngày lễ Cầu Tuyết này?" Trong lòng Chiêu Bình công chúa chua xót vô cùng, lời vừa ra khỏi miệng, nước mắt đã lăn xuống như mưa, chảy xuống má, làm ướt lụa trắng che ở trên mặt, "Nếu như, huynh đã quên lễ Cầu Tuyết hàng năm đều là Tố Tố đứng thứ nhất, nếu như huynh đã quên điển cố nguồn gốc của ngày lễ này. Lẽ nào, huynh cũng đã quên đây là nơi hai người gặp gỡ lần đầu tiên, là nơi hai người đính ước, mỗi một đóa hoa mai ở nơi này, đều đã chứng kiến mối tình si của Tố Tố đối với huynh, vậy mà huynh...huynh lại nhẫn tâm, vào ngày này, ở nơi này, đi tặng quà cho một nữ tử đứng thứ nhất khác? Sao có thể? Nhị ca ca, sao huynh có thể như vậy?"

Sắc mặt của Nhan Túc hơi biến đổi, hắn muốn đưa tay lau đi nước mắt trên mặt Chiêu Bình, nhưng cuối cùng không hề vươn tay ra, mặc cho nước mắt của nàng rơi lã chã xuống.dieendaanleequuydonn Mắt hắn híp lại, trong mắt chỉ có sắc đen sâu không thấy đáy. Hắn mở miệng, sau một hồi lâu mới chậm rãi nói: "Tuyền Nhi, trước mặt Tần chưởng sự, muội cứ nói ít vài câu đi!"

Giọng điệu nói chuyện của hắn không có chút dao động nào, mà hờ hững, cứ như, tất cả những điều kia không có chút xíu liên quan gì với hắn.

Chiêu Bình công chúa ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên, đôi mắt sáng như làn thu thủy hung hăng trừng mắt nhìn Nhan Ttúc, lạnh lùng nói: "Trước mặt người khắp thiên hạ ta cũng phải nói, Nhan Túc, huynh . . . . . Huynh vô liêm sỉ!"

Ánh sáng trong đôi mắt mênh mang của Nhan Túc vụt chuyển động, hắn nâng ly trà lên, rũ lông mi xuống uống một ngụm trà, ở trong làn hơi nước mờ mịt híp mắt nhìn Chiêu Bình công chúa, thản nhiên nói: "Tuyền Nhi, Nhị ca biết tình cảm của muội và nàng rất tốt. Nhưng những chuyện đó đã qua lâu rồi, nàng cũng đã đi được ba năm. Chuyện cũ đã qua, muội làm ầm ĩ như vậy thì có thể thay đổi điều gì? Rõ ràng muội biết phụ hoàng không muốn nhắc lại chuyện năm đó, nhưng muội lại luôn luôn nhớ mãi không quên. Vì chuyện năm đó, thậm chí muội còn ly hôn với phò mã. Muội làm như vậy, rốt cuộc có tác dụng gì chứ? Tuyền Nhi, ta khuyên muội, quên đi! Cả nhà họ Bạch, cuối cùng vẫn là... Trừng phạt đúng tội!"

Đầu ngón tay của Tần Cửu đột nhiên bị kim thêu hoa đâm trúng, một giọt máu từ từ thấm ra ngoài, có chút đau nhói. Nàng ngậm ngón tay vào trong miệng, dùng đầu lưỡi chậm rãi liếm giọt máu thấm ra.

Nàng híp mắt, khóe môi từ từ hiện ra một nụ cười nhạt đến mức gần như không thể nhìn ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »