Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

Lượt đọc: 4158 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »
Chương 20
thật muốn đâm mù mắt hắn

❊ ❊ ❊

Anh Đào cúi đầu chậm rãi đi lên phía trước, lặng lẽ quỳ gối xuống công đường, cúi người dập đầu nói: “Nô tỳ Anh Đào bái kiến vương gia, bái kiến phủ doãn đại nhân.”

“Anh Đào, ngươi có quan hệ thế nào với Tần Cửu?” Mạnh Hoài quát hỏi.

Tần Cửu nghiêng đầu nhìn về phía Anh Đào, khóe môi cong lên thành nụ cười thản nhiên.

“Bẩm đại nhân, nô tỳ là thị nữ hầu hạ của Tần môn chủ, đã hầu hạ Tần môn chủ hai năm.” Anh Đào cúi đầu nhìn chằm chằm mặt đất, nói.

“Đêm hôm qua, chủ tử nhà ngươi đến ôn tuyền, vì sao không đưa ngươi theo hầu hạ?”

Anh Đào cúi đầu, dùng tầm nhìn nơi khóe mắt liếc Tần Cửu một cái. Tần Cửu nhíu mày, đáp lại nàng ta một nụ cười lười nhác tột độ. Anh Đào vội vàng buông mí mắt xuống, khuôn mặt xinh đẹp từ từ trở nên tái nhợt. Nàng ta cúi người trả lời: “Bẩm đại nhân, chỉ vì mỗi lần Tần môn chủ đến ôn tuyền, đều mang theo nam tử trẻ tuổi đi vào tập luyện tà công, cho nên, mới chưa từng đưa nô tỳ theo.”

“Làm sao ngươi biết được chủ tử nhà ngươi đi tập luyện tà công?”

“Bẩm đại nhân, lúc ở Thiên Thần tông, cứ cách một thời gian Tần môn chủ sẽ đến ôn tuyền tắm rửa. Vả lại mỗi lần đều đi vào ngày trăng tròn, về sau trong lúc vô tình nô tỳ phát hiện ra, công lực của Tần môn chủ tăng lên cực nhanh. Thiên Thần tông chúng tôi có một môn tà công, nhất định phải tập luyện vào ngày trăng tròn, cần phối hợp với ôn tuyền và máu tươi của thiếu niên đồng trinh để tập luyện.Khi đó, nô tỳ đã phỏng đoán, có thể môn chủ đang tập luyện tà công dieendaanleequuydonn. Ở Thiên Thần tông chúng tôi cũng cấm tập luyện loại tà công này, tuy là nô tỳ nghi ngờ, nhưng vì mỗi lần môn chủ đến ôn tuyền đều sai người canh gác, nô tỳ không thể đến gần. Trong tay nô tỳ không có chứng cứ, cũng không dám đi bẩm báo tông chủ. Chưa từng ngờ tới, lần này đến Lệ Kinh, bởi vì khi ở trong cung môn chủ tỷ thí võ công với Tân khoa Trạng nguyên Tạ Địch Trần bị nội thương, đêm qua đã đuổi chúng tôi đi từ rất sớm. Nàng lại lén lút tự mình ra khỏi phủ, nô tỳ lặng lẽ bám theo, mới phát hiện nàng đi đến biệt cung của Chiêu Bình công chúa, nô tỳ nghe nói biệt cung của Chiêu Bình công chúa có ôn tuyền, vả lại đêm qua trùng hợp là đêm trăng tròn, cho nên mới đoán nàng lại đi luyện công. Nếu như đại nhân cần xác thực chuyện này, chỉ cần xác nhận xem bốn nam tử kia có còn là đồng nam hay không, có bị mất máu tươi hay không, là có thể xác thực được.” Anh Đào chậm rãi nói từng câu từng chữ.

“Ngươi nói là, loại tà công này, cần tập luyện vào đêm trăng tròn, mà lại cần máu tươi của thiếu niên đồng trinh và ôn tuyền để phối hợp?”

Anh Đào gật đầu nói: “Đúng vậy.”

“Khi ở Thiên Thần tông, mỗi lần Tần Cửu đến ôn tuyền,có từng gọi nam tử trẻ tuổi vào hầu hạ không?”

“Có, có khi là ba người, có lúc là bốn người.”

“Sau đó những thiếu niên kia đều có bộ dạng gì?”

“Tập luyện tà công, máu tươi và dương khí trên người những nam tử này đều nhanh chóng mất đi, thân thể sẽ nhanh chóng suy yếu, có khi sẽ nguy hiểm nghiêm trọng đến tính mạng. Ở Thiên Thần tông, mỗi lần Tần môn chủ tắm xong, những thiếu niên nam tử hầu hạ đó đều sẽ bất tỉnh nhân sự, chắc chắn là không sống được nữa.”

Khi ở Thiên Thần tông, Tần Cửu đã bắt đầu tập luyện “Bổ Thiên Tâm Kinh”. Ở Thiên Thần tông nàng càng cẩn thận hơn, chuyện như vậy tuyệt đối không thể để cho tông chủ của Thiên Thần tông biết. Anh Đào nói nàng ta đã nghi ngờ mình tập luyện“Bổ Thiên Tâm Kinh” khi còn ở Thiên Thần tông, hoàn toàn là đang bịa đặt, bằng không, với tính cách của Diêu Tích Nhi, cho dù không có chứng cứ, sợ là cũng đã đến chỗ tông chủ mật báo từ lâu. Nếu thật sự là bắt đầu hoài nghi ở Thiên Thần tông, chỉ sợ cũng là trước khi đến Lệ Kinh mới bắt đầu nghi ngờ.

Sau khi Mạnh Hoài nghe Anh Đào nói xong, lạnh giọng quát hỏi Tần Cửu, “Tần môn chủ, bây giờ ngươi có còn muốn nói gì không?”

Tần Cửu híp mắt liếc Anh Đào một cái, tươi cười dịu dàng nói: “Mạnh đại nhân, đây là người mà ngài gọi là nhân chứng sao? Nàng ta có từng thấy tận mắt tiện thiếp tập luyện tà công không? Có từng thấy tận mắt tiện thiếp cưỡng hiếp bốn thiếu niên này không? Chẳng lẽ nói, mỗi một người đến ôn tuyền tắm rửa vào đêm trăng tròn, lại trùng hợp cho gọi thiếu niên nam tử đến hầu hạ đều là tập luyện tà công sao? die,n; da.nlze.qu;ydo/nn Nếu vậy, đây chẳng phải là người người đều tập luyện tà công hay sao. Đại nhân, lẽ nào ngài chưa từng đến ôn tuyền tắm rửa vào đêm trăng tròn, chưa từng cho gọi thiếu niên hầu hạ?”

Trên mặt Mạnh Hoài cứng đờ, lạnh lùng nói: “Bản đại nhân gọi người đến, chẳng qua là kỳ lưng mà thôi, tất nhiên không giống với ngươi.”

Tần Cửu híp mắt cười nói: “Tiểu nữ mời bốn nam tử nọ đi vào, cũng chỉ là cọ lưng, chà chân, đưa khăn gấm mà thôi. Chẳng lẽ việc này cũng không được sao?”

An Lăng Vương Nhan Túc ngồi bên cạnh Mạnh Hoài, thấy Tần Cửu đến lúc này vẫn còn mạnh miệng không chịu thừa nhận. Hắn chậm rãi nghiêng đầu, ánh nắng xuyên qua song cửa sổ, từ bên cạnh chiếu lên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của hắn, nửa khuôn mặt được chiếu sáng hoa lệ rực rỡ. Hắn hơi híp mắt, trong sóng mắt thoáng hiện hàn ý rét thấu xương.

“Mạnh đại nhân, tuy rằng Anh Đào chưa hề thấy tận mắt việc đêm qua, nhưng có một người cũng nhìn thấy. Mạnh đại nhân, truyền thất hoàng thúc của bản vương đi!” Nhan Túc ung dung thong thả nói.

“Điện hạ nói rất đúng. Vậy thì truyền hoàng thúc lên công đường làm chứng!” Kinh phủ doãn Mạnh Hoài một mực cung kính nói.

“Truyền Nghiêm Vương lên công đường!”

“Truyền Nghiêm Vương lên công đường!”

.....

Theo làn sóng âm thanh truyền đi của các nha dịch, trái tim Tần Cửu bất chợt nảy lên cuống họng.

Nhan Duật tới làm chứng?

Nàng không ngờ Nhan Túc lại truyền Nhan Duật làm chứng, suy nghĩ kỹ càng, đêm qua sau khi Nhan Duật đi, tám phần là khi đang xuống núi gặp phải Nhan Túc. Nhan Túc thấy chậu Tử Mẫu Đơn trong lòng Nhan Duật, chắc chắn biết Nhan Duật cũng đến ôn tuyền của Chiêu Bình.

Thế nhưng rõ ràng Nhan Duật không nhìn thấy gì cả.

Bỗng dưng Tần Cửu ngồi thẳng người lên, híp mắt nhìn ra ngoài công đường.

Bên trong công đường cực kì yên tĩnh, ngay cả đám người vốn dĩ xem náo nhiệt bên ngoài cũng không người nào nói chuyện, ánh mắt của mọi người đều chăm chú nhìn vào cổng công đường.

Qua một lúc thật lâu, vẫn chưa thấy người được truyền gọi lộ diện, chỉ nghe thấy tiếng trêu ghẹo thật thấp truyền tới.

Là âm thanh của nữ tử, nghe ra không phải tiếng của một người, dường như là vài người.

Từng âm thanh trong trẻo yêu kiều kia, giống như oanh kêu yến hót, thật là dễ nghe.

Sau đó, cuối cùng người được truyền gọi cũng chậm rãi xuất hiện ở cổng công đường.

Không phải một người, là năm.

Tần Cửu muốn nhìn rõ cái người giống như được chúng tinh phủng nguyệt* ở giữa kia, trong đầu vang ầm một tiếng, cảm giác được tay run rẩy không thể kìm chế, mất rất nhiều sức lực, mới ngăn được ý nghĩ muốn tự mình xông lên.

*Chúng tinh phủng nguyệt: được mọi người vây quanh.

Thật muốn, thật muốn, thật muốn, đâm mù mắt hắn!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »