Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

Lượt đọc: 4184 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »
Chương 23
ngươi còn có trinh tiết sao

❊ ❊ ❊

Tần Cửu vừa nghe được nửa câu đầu của hắn, có chút ngạc nhiên nhướng nhướng chân mày. Sau khi nghe nửa câu sau, khóe môi gợn lên nụ cười lạnh. Nhưng Nhan Duật nói không tận mắt thấy nàng cưỡng bức bốn thiếu niên kia, lại khiến Tần Cửu hơi bất ngờ. Vốn cho rằng nàng đánh hắn một quyền, hắn sẽ nhân cơ hội ở chỗ này phục thù.

Nhan Túc cũng có phần bất ngờ, chuyện đêm hôm qua, đương nhiên trong lòng hắn đã chắc chắn bốn thiếu niên kia bị Tần Cửu đoạt thân đồng nam để tu luyện tà công. Mà hôm nay, sở dĩ sáng sớm hắn phái người đi mời Nhan Duật đến đây làm chứng, không chỉ bởi hắn cho rằng Nhan Duật tận mắt thấy chuyện này, hơn nữa vì hắn biết Nhan Duật giống hắn, hận Thiên Thần tông sâu sắc. Vậy nên, đối với việc Nhan Duật vừa nói không tận mắt chứng kiến, hắn có chút khó hiểu.

“Thất thúc, chuyện này liên quan đến Thiên Thần tông, sự kiện trọng đại, người nhất thiết phải suy nghĩ cho kĩ, chẳng lẽ người nhớ nhầm sao? Khẳng định rằng không nhìn thấy sao?” Nhan Túc nhìn thẳng về phía Nhan Duật, cau mày hỏi. Hắn cố ý nhấn mạnh giọng nói vào ba chữ Thiên Thần tông.

Nhan Duật cúi mắt, bên môi chợt hiện lên một chút tươi cười kì dị, “Còn chưa qua một đêm, đương nhiên phải nhớ rõ, quả thật ta không thấy.”

Nhan Túc với tay xoa nhẹ trán mình, không nhìn Nhan Duật nữa, mà quay đầu hỏi Mạnh Hoài: “Đi hỏi một chút xem hiện giờ bốn thiếu niên kia thế nào rồi? Trương ngự y có thể đến không?” Vốn dĩ hắn tưởng rằng có Anh Đào và hoàng thúc làm nhân chứng, sẽ rất dễ dàng buộc tội, ai ngờ, sự việc khó khăn hơn tưởng tượng của hắn, bây giờ chỉ hy vọng bốn thiếu niên kia không xảy ra chuyện gì, có thể tỉnh lại sớm một chút, đến làm chứng.

Mạnh Hoài vội vàng sai người đi tìm Trương ngự y.

Tần Cửu nghe được lời của Nhan Túc, khẽ mỉm cười. Vốn dĩ nơi này của Mạnh phủ doãn, cần phải có viên quan khám nghiệm tử thi, không ngờ Nhan Túc lại gọi ngự y trong cung đến đây, có thể thấy được lần này quyết chí muốn buộc tội nàng. Tần Cửu híp mắt cười nói: “Mạnh đại nhân, nếu mời ngự y trong cung đến đây, không bằng mời ngự y kiểm tra thân thể của bọn họ một chút, trả lại sự trong sạch cho bản môn chủ.” Lần đầu tiên của nam tử đã mất hay chưa, còn là đồng nam hay không, có thể biết được thông qua kiểm tra thân thể.

Tần Cửu vừa nói ra lời này, không chỉ có Mạnh Hoài ngạc nhiên, Nhan Túc và Nhan Duật cũng cực kỳ kinh ngạc.

Không phải bọn họ không nghĩ đến phương pháp này, mà là phương pháp này vô dụng đối với việc họ phán định Tần Cửu có tội. Bởi vì bọn họ đã chắc chắn tội danh của Tần Cửu, đã sớm kết luận bốn thiếu niên kia không phải thiếu niên đồng trinh, cho nên nếu kết quả kiểm tra không phải thiếu niên đồng trinh, cũng không thể chứng minh nhất định là đêm qua mất đi lần đầu tiên vì Tần Cửu, có thể là đã mất từ lâu rồi. Nhưng ngược lại, nếu bốn thiếu niên vẫn còn là thiếu niên đồng trinh, lại đủ để chứng minh Tần Cửu vô tội. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Bọn họ tuyệt đối không ngờ rằng Tần Cửu lại đưa ra đề nghị dùng phương pháp này.

Nhan Duật khẽ nhếch khóe môi, như cười như không nói: “Phương pháp này rất hay, có thể thử một lần!” Mạnh Hoài nhìn Nhan Túc, thấy hắn dùng tốc độ cực chậm khẽ híp mắt lại, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tần Cửu, vẻ mặt bình tĩnh như nước.

“Như vậy rất tốt, Mạnh đại nhân, lập tức mời Trương ngự y đi vào kiểm tra.” Nhan Túc lẳng lặng nói.

Có nha dịch tuân lệnh đi trước truyền lời.

Lúc này trên công đường rộng lớn yên lặng như tờ, có thể nghe thấy tiếng hót của chim sẻ trên cây từ xa xa bên ngoài.

Không đến thời gian uống cạn một tuần trà, Trương ngự y được nha dịch dẫn tới. Ông nhanh chóng đi đến trước công đường, nói: “Lão thần bái kiến điện hạ, bái kiến vương gia, ra mắt Mạnh đại nhân.”

Nhan Túc thản nhiên hỏi: “Trương ngự y, nói về tình hình thân thể ông kiểm tra được của bốn thiếu niên kia đi.”

Trương ngự y trầm giọng bẩm báo: “Điện hạ, vi thần kiểm tra thân thể của bốn thiếu niên, phát hiện bọn họ đều trúng một loại thuốc kỳ quái, cho nên rơi vào hôn mê, giống như lâm vào tình cảnh nguy cấp. Lão thần cho bọn họ uống Tỉnh Não hoàn, không đến một nén nhang, ba người đều sẽ tỉnh lại. Tinh lực trong cơ thể dần dần khôi phục, không có chút tình trạng khác thường nào.”

Nhan Túc nhướng mày, ánh sáng lấp lánh nơi đáy mắt khi rõ ràng khi âm thầm.

Nhan Túc đã ngừng chảy máu mũi, dựa vào ghế lười nhác hỏi: “Vậy bọn họ không phải là đồng nam sao?”

“Bẩm vương gia, bốn thiếu niên đều là đồng nam!” Trương ngự y trầm giọng nói.

Bởi vì lời này, trên công đường lại rơi vào chết lặng.

Một lát sau, Nhan Duật nghe vậy vỗ tay mà cười, trong tiếng cười có vài phần ý tứ sâu xa khiến người ta không thể đoán được.

Vẻ kinh ngạc lướt qua khuôn mặt trang nghiêm lạnh lùng của Nhan Túc lần thứ hai, ánh sáng trong con ngươi dài hẹp ngưng tụ cực nhanh, giống như hóa thành thanh kiếm sắc xuyên qua không khí đâm về phía Tần Cửu.

Tần Cửu chậm rãi đứng dậy, vươn ngón tay trắng nõn phủi phủi y phục, nhìn thẳng vào đôi mắt sáng lạnh lùng nghiêm nghị của Nhan Túc, đôi môi cong lên, mắt cười sáng lấp lánh trong nháy mắt. Nàng chậm rãi quay đầu hỏi Mạnh Hoài: “Tiểu nữ có thể đi được chưa?”

Mạnh Hoài không thể tin nổi nhìn Tần Cửu, liếc mắt nhìn Nhan Túc, lại liếc nhìn Nhan Duật, thấy hai người đều không phản đối, đành phải nói qua quýt: “Nếu bốn thiếu niên đã không có việc gì, Tần môn chủ có thể tự mình rời đi.”

Tần Cửu lại đứng yên không di chuyển, nếu đuổi nàng đi dễ như vậy, thì nàng không phải là Tần Cửu.

Nụ cười bên môi nàng biến mất, lạnh lùng nhìn chằm chằm Nhan Túc, hỏi: “Điện hạ, lần này ngài gióng trống khua chiêng bắt giữ bản môn chủ như vậy, lại công khai thẩm án ở nơi này, sớm đã tạo thành tổn hại vô cùng lớn đối với danh tiết của bản môn chủ. Phải biết rằng bản môn chủ chưa thành gia thất, vốn dĩ đến Lệ Kinh là muốn gả cho một gia đình khá giả, xảy ra chuyện này, sợ rằng bản môn chủ không thể thuận lợi gả ra ngoài. Điện hạ, vậy ngài nói bây giờ phải làm sao đây?”

Mắt dài của Nhan Túc híp lại, màu mắt âm u mãnh liệt thâm trầm.

“Ý của Tần môn chủ, là đổ lỗi cho bản vương?”

“Tiểu nữ nào dám chứ. Chỉ xin điện hạ trả lại thanh danh trong sạch cho tiểu nữ, nếu thanh danh của tiểu nữ vì vậy mà bị hủy hoại, nếu như không ai thèm lấy, còn phải phiền điện hạ làm mối mà!” Tần Cửu liếc xéo khiêu nhích nhìn Nhan Túc, tươi cười như hoa nói.

Nhan Túc giống như nghe được chuyện buồn cười nhất, nụ cười nơi khóe môi như ẩn như hiện, nhưng không tràn lên đáy mắt chút nào, “Ngươi còn có trinh tiết sao? Đã sớm mất từ tám trăm năm trước rồi. Câu Hồn Hồng Y! Ngươi cho rằng lần này bản vương không nắm được nhược điểm, chính là ngươi trong sạch sao?”

Tần Cửu nghe thấy bốn chữ Câu Hồn Hồng Y, nụ cười bên khóe môi chợt lạnh, “Điện hạ lại biết rất nhiều về bản môn chủ nhỉ!” Tần Cửu giễu cợt nói.

“Mạnh đại nhân, bãi đường đi!” Nhan Túc thản nhiên nói.

Tần Cửu chậm rãi đi ra khỏi công đường, ánh nắng ngoài cổng rực rỡ, chiếu lên y phục. Trên người ấm áp, nhưng trong lòng lại u ám lạnh lẽo.

Nàng khẽ thở dài một tiếng, biết rằng từ hôm nay trở đi, nhất định chuyện đêm qua sẽ truyền khắp Lệ Kinh, sợ rằng danh tiết của nàng sẽ không vì không bị buộc tội mà có chút chuyển biến tốt. dieendaanleequuydonn

“Ngươi đừng đi trước, đứng lại!” Phía sau có người hét lớn.

Tần Cửu chậm rãi xoay người, nhìn Nhan Duật dạo bước đến, cười tủm tỉm đi tới trước mặt hắn rồi dừng lại, “Ta đứng lại rồi, ngài muốn làm gì?”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209
Tiến »