Giác Ngộ

Lượt đọc: 2058 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 96
yên âm liên hoa..

❊ ❊ ❊

Trở về Thanh Nguyệt phong, đã là buổi đêm. Vầng trăng khuyết treo trên bầu trời xanh đậm, không một tinh quang, hiu hắt, đơn độc, vắng lặng cùng cực.

Tiếng gió thu đưa lá xào xạc, tiếng nhịp đập trái tim, nó đang rung động rất dữ dội.

Vân Ngạo Phong không biết vì sao nó lại rung động.

Khi trên đường trở về, đi qua một tòa miếu xập xệ bên sườn núi, Vân Ngạo Phong nhìn thấy một con chim nhỏ bị một khúc gỗ đè lên. Trong lòng hào sảng phấn khởi, hắn liền mang theo tâm trạng rộng mở, vui vẻ đi qua nhấc khúc gỗ lên.

Nào ngờ đâu, hắn đi không nhìn đường, chỉ chăm chú nhìn chú chim nhỏ bay lẫn vào đàn trên trời, kết quả không cẩn thận dẫm phải cây đinh, chân bị đâm cho ứa máu.

Vân Tuân Vũ vốn đang ung dung chắp tay sau lưng, bình thản nhìn Vân Ngạo Phong. Nghe hắn kêu lên một tiếng, y như cơn gió liền vụt đến bên người hắn, lo lắng không thôi.

Sau khi rút cây đinh ra, máu chảy không ngừng. Xung quanh khắp nơi đều là rừng xanh cây cối bao trùm, không khó để tìm được thảo dược cầm máu.

Nhưng, dưới chân đắp lá thuốc, cuối cùng Vân Ngạo Phong vẫn là không thể tự mình bước đi. Huống chi trên đường đá sỏi gồ ghề, đối với người một chân chạm đất, một chân chạm không khí như hắn, xác thực lại càng khó đi.

Vì thế, Vân Tuân Vũ liền ngồi xuống trước mặt hắn, ôn nhu cất giọng: "Lên đi!"

Tuy chân bị thương, nhưng suốt trạng đường đều là đất dốc đá ngả, một mình đi đã mệt rã rời, cõng trên lưng một người nữa, sẽ càng mệt thêm. Vân Ngạo Phong cân nhắc chốc lát, nghĩ là từ chối vẫn hơn, hắn nói: "Không cần phiền phức như vậy đâu, đệ có thể tự đi được. Vả lại, đoạn đường này rất khó khăn, đệ lại nặng như heo vậy, vẫn là tự đi thì tốt hơn."

Nghe hắn cự tuyệt, Vân Tuân Vũ liền cau chặt mày, quay một bên mặt, trầm giọng nói: "Có mười Tiểu Phong ta cũng mang được, nói gì một mình đệ?"

Y xoay mặt đi, nói tiếp: "Trời sắp tối rồi, để đệ tự đi chắc phải nửa đêm mới đến nơi. Lên đi, ta không mệt!"

Ở một góc độ mà Vân Ngạo Phong không nhìn thấy, khóe môi Vân Tuân Vũ nhẹ nhàng nhếch lên, ấm áp ôn hòa, khó có khi y lại để lộ một nụ cười như vậy.

Vân Ngạo Phong ngửa đầu nhìn lên bầu trời, từng áng mây trắng vờn bay, ánh mặt trời đã lặn hẳn. Nếu để hắn tự đi, có lẽ đúng thật là nửa đêm mới về tới Vấn Thiên viện.

Trầm ngâm giây lát, nhìn tấm lưng rắn chắc trước mặt, cuối cùng Vân Ngạo Phong vẫn trèo lên, vươn tay ôm chặt lấy cổ Vân Tuân Vũ, cằm tựa trên vai y.

Chẳng hiểu vì sao, khi tiếp xúc với người này, hắn lại có cảm giác ấm áp như vậy. Tựa hồ thế giới này thật yên bình, lẳng lặng chỉ còn lại bóng hình của hai người họ.

Vân Ngạo Phong có chút khẩn trương, nhịp tim không theo quy luật mà đập loạn xạ. Một cỗ cảm xúc dâng trào, trong lòng được lấp đầy bởi một thứ gì đó, hắn... không thể chạm tới.

Chỉ biết rằng, dưới đáy lòng đang sinh ra một loại cảm giác hứng khởi. Từ một chút, dần dần vỡ ra, trải khắp thân thể lẫn linh hồn.

Đang suy nghĩ miên man, trên vai bỗng nhiên nặng trĩu, có một cánh tay gác lên, làm Vân Ngạo Phong giật mình, hít một ngụm khí lạnh.

"Trên trời có thứ gì mà ngươi cứ nhìn mãi thế?"

Bên tai bớt chợt vang lên tiếng nói, Vân Ngạo Phong bình ổn tâm trạng. Quay đầu liền nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, Ngụy Khởi Thiên!

"Ngụy sư huynh, nói ra huynh cũng không phải là người sống. Đừng có nửa đêm nửa hôm ra ngoài dọa người ta, có được hay không hả?"

Nghe thế, Ngụy Khởi Thiên đưa tay trái vuốt vuốt tóc mai bên sườn mặt, chậm rãi nói: "Có tật giật mình nha. Nói xem, ngươi ngơ ngẩn cái gì? Ngay cả ta đứng đây lâu như vậy cũng không phát hiện, so với ngày thường, đúng là khác biệt quá lớn đó!"

Vân Ngạo Phong bĩu môi, nhướn cao một bên mày: "Đâu có, không có giật mình cái gì hết! Chắc do Ngụy sư huynh nghĩ nhiều thôi!"

Nói xong, hắn còn đưa tay vỗ hai cái vào bả vai của Ngụy Khởi Thiên. Gió thổi làm tóc bay bay, buổi đêm trăng sáng vành vạch, gió này thổi qua lại có chút lạnh.

Ngụy Khởi Thiên ngả người về phía sau, gối đầu lên hai tay, đưa mắt nhìn vầng trăng trên trời, thở dài nói: "Thôi bỏ đi. Ta muốn nói cho ngươi biết một chuyện, ngươi nhất định phải nhớ kỹ đấy."

Học theo Ngụy Khởi Thiên nằm xuống, chân tiện đường gác lên chân kia, nói: "Ngụy sư huynh có gì dạy bảo? Xin cứ nói thẳng, không cần vòng vo."

Ngụy Khởi Thiên cũng chẳng thích dài dòng làm gì, nghiêng đầu nhìn Vân Ngạo Phong. Hồi lâu mới nói: "Chuyện này phải nói thế nào nhỉ?... Ừm, thiên hạ sắp không còn bình yên nữa!"

Vân Ngạo Phong có phần kích động, quay phắt đầu lại, nghi hoặc hỏi: "Ngụy sư huynh nói như vậy là có ý gì?"

Ngụy Khởi Thiên bình chân như vại, cứ coi tin tức này như gió thoảng bên tai, không hề đoái hoài, ung dung nói: "Ngươi rất rõ ý của ta là gì mà."

Nói hiểu thì cũng đúng, chỉ là nửa tin nửa ngờ thôi. Dù gì đột nhiên Ngụy Khởi Thiên lại nói như vậy, Vân Ngạo Phong vẫn có phần hoài nghi, hắn bèn hỏi: "Ngụy sư huynh làm sao biết được thiên hạ sắp xảy ra đại loạn chứ? Huống chi huynh không có căn cứ, lời này nói ra, e là cũng không có tính xác thực!"

Ngụy Khởi Thiên nói bằng giọng điệu lười nhác: "Sao ngươi biết ta không có căn cứ?"

Câu này vừa thốt ra, Vân Ngạo Phong đã hoàn toàn bị chặn họng, không biết phải phản bác như thế nào cho đúng. Cũng may, chưa đợi hắn trả lời, Ngụy Khởi Thiên lại nói tiếp: "Ngươi chắc hẳn đã nghe đến thứ tà vật có thể thống trị thiên hạ rồi?"

Vân Ngạo Phong khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói: "Yên Âm Liên Hoa, đã từng hiện thế tại chỗ này. Nếu năm đó không có huynh xả thân cứu trợ, có thể sẽ không có một thiên hạ thái bình như ngày nay."

Chỉ nghe Ngụy Khởi Thiên trầm thấp cười vài tiếng, chỉ thuần túy là cười, không nhiễm bất cứ tạp chất hay ý tứ nào.

Hồi lâu sau, Ngụy Khởi Thiên lại nói: "Trong cái rủi có cái may, năm đó ta chém Yên Âm Liên Hoa thành bảy mảnh. Có một mảnh rơi vào trong người ta, cũng vì thế mà ta mới tránh được nạn hôi phi yên diệt, sáu mảnh còn lại cũng chẳng biết ở nơi nào trên đại lục này."

Vân Ngạo Phong quay đầu, nheo mắt hỏi: "Vậy, nếu như tìm lại được tất cả những mảnh vỡ đó, tập hợp chúng lại, thế gian này có khi nào xảy ra bạo động không?"

Ngụy Khởi Thiên nói: "Sẽ! Nhưng để tìm lại Yên Âm Liên Hoa hoàn chỉnh cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì."

"Yên Âm Liên Hoa, là tà vật cũng là thần dược. Trong cơ thể của ta bây giờ có nó, mới có thể cười nói như thế này được. Nhưng suy cho cùng, đây vẫn không phải là thể thực của ta."

Nói tới đây, Ngụy Khởi Thiên bỗng nhiên nhổm người dậy, vươn tay chỉ vách vực phía trước, nói: "Dưới đáy vực này không có chút ánh sáng nào, linh khí cũng không. Chỉ có một mảnh đất khô cằn cỗi, cây cối mọc chẳng nổi. Ta ở dưới đấy hơn mười năm, cho đến khi có người dám đến ở gian viện này, hơn thế nữa, còn là ở đây tiến giai, ta mới mượn chút linh lực của hắn, miễn cưỡng có thể thoát khỏi pháp ấn dưới đáy vực."

Lúc này, Vân Ngạo Phong cũng ngồi dậy. Ngụy Khởi Thiên quay sang nhìn hắn, mỉm cười nói: "Người đó, chính là ngươi! Nói theo cách khác, ngươi chính là người mang lại cho ta tự do. Nhưng ta không có thân xác thực, không thể ra ngoài ánh sáng. Mà ngược lại, ta phát hiện mình có khả năng nhìn trước tương lai. Cho nên ta mới nói, thiên hạ sắp loạn rồi!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »