Giác Ngộ

Lượt đọc: 2089 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 32
hoa ngạn thành..

❊ ❊ ❊

Năm người Vân Ngạo Phong truyền tống đến một thành trì mỹ lệ, có tên là Hoa Ngạn.

Hoa Ngạn thành người đông như hội, quy mô cũng rộng hơn Lĩnh Lạc thành rất nhiều. Tuy vậy, nhưng ở đây lại không mấy người biết phép tắc, kinh doanh cũng là trì trệ thấp kém hơn so với những thành trì khác.

Hiện tại, nói đến những người không có gia giáo, một đám đầy rẫy tụ tập trước mặt năm người Vân Ngạo Phong đây!

"Các ngươi, nếu muốn sống thì giao hết đồ đạc có giá trị ra đây! Đại gia ta sẽ tha cho các ngươi một mạng. Nếu không đừng trách chúng ta không thương gia tiếc ngọc!"

Một tên đầu đàn bước ra đứng chắn trước mặt Vân Tuân Vũ, quét mắt vừa nhìn đã khiến người khác ghét cay ghét đắng. Đã thế còn không biết xấu hổ bày ra vẻ mặt ta đây là đại ca các ngươi, khôn hồn thì giao vàng giao bạc ra đây, Vân Ngạo Phong chính là ghét nhất cái loại sự tình này.

Tình tiết phi thường bình dân mà hầu như trong các bộ phim cổ trang đều được lên sàn.

Hắn hơi nghiêng đầu sang một bên, cố ý dùng ngữ điệu khích tướng, khinh bỉ nói: "Ai da, đại gia mà còn đi trộm cướp là sao nha? Thật không có nghĩa khí quân tử chút nào a."

Một tên khác nghe thấy thái độ của hắn như vậy, liền không kiêng kị gì hùng hổ bước lên phía trước: "Ngươi..."

Sau đó bị tên lúc nãy nhấc tay, ngăn lại: "Ai đã cho phép ngươi xía mõm vào? Người này không được động, ta thích!"

Ô, cái biểu cảm này, cái ngữ điệu này. Con mẹ nó, nếu trước nay nói Vô Ly tự nhận mình là đệ nhị mặt dày thì tất nhiên sẽ không có ai dám đứng thứ nhất, nhưng hình như cấp bậc của tên này hơi cao quá rồi thì phải.

Mà nói cũng đúng, trước mắt nhiều mỹ nhân thế này thì không động lòng mới lạ, nhưng mà cướp thì vẫn phải cướp a.

"Mỹ nhân." Giọng nói này vừa phát ra, Vân Ngạo Phong liền ôm cổ họng ho khan.

Hắn đang bị dị ứng a, các ngươi có ai hiểu cho hắn không?

Ý Hiên là thủ vệ của Vân Ngạo Phong, thấy công tử nhà mình bị người khác khi dễ như vậy, tất nhiên không thể trơ mắt nhìn. Thế là một tấm Dẫn Lôi phù xuất hiện, rẹt rẹt hai tiếng, nhìn lại đã thấy tên đại ca kia nằm bẹp dí dưới đất, thân thể lâu lâu còn giật mạnh mấy cái. Những tên còn lại thấy đại ca như vậy, khóe miệng khó khăn co quắp, toàn bộ bất tri bất giác cứng đờ.

Mà ở đây lạ thật a, thấy người ta lấy mạnh khi yếu cũng không có ai ngăn cản, người nào làm việc người nấy, giống như "ta bị mù" vậy đó!

Vân Ngạo Phong âm thầm đối với Ý Hiên giơ lên một ngón tay cái.

Hắn còn tưởng thực lực tên này mạnh lắm, thế mà chớp mắt một cái liền... chết lâm sàng... (Hình như chưa chết a.)

Vân Tuân Vũ bước qua: "Một đàn chó điên!"

Vân Ngạo Phong bước qua: "Bớt mơ tưởng dung nhan của ta đê!"

Ý Hiên bước qua: "Mặt dày vô liêm sỉ!"

Mộc Du Tử bước qua: "Bớt nhờn với gia nghe chưa!

Vô Ly bước qua: "Đừng mong giành vị trí đệ nhất của ta! Hứ!"

Cứ thế, đến khi năm người Vân Ngạo Phong đi mất dạng, mấy tên chó điên kia mới kịp phản ứng lại, gào rú sau lưng: "Các ngươi đợi đấy, lần sau đại ca ta nhất định báo thù, tưởng đẹp mà có quyền có đường đi hả, ta khinh, cơ mà các ngươi đẹp thật, lần sau có tới nữa thì ghé qua nhà ta chơi,..."

Ba! Chưa nói hết câu liền bị một tên khác vả vào mặt, không khéo mấy cái răng còn được bay tự do nữa.

"Ngươi vừa nói gì hả? Trọng sắc khinh bạn chứ gì? Nnd, ngươi cút, từ nay trong Thập Gia Kỵ chúng có người nào như ngươi, ai theo hắn thì đứng ra, ai theo đại ca thì ở... lại..." Tiếp theo gã ta không nói được gì nữa, mấy người kia... giải tán hết rồi?!

Tự mình hại thân mình a!

...

Năm người Vân Ngạo Phong dừng chân ở một tửu lâu tên là Minh Dương Lâu, có bốn tầng lầu, nhìn chỗ này có vẻ sang trọng hơn những chỗ khác.

Bên trong đại sảnh rộng rãi có thực nhiều người đang ngồi dùng bữa. Thấy có khách đến, tên tiểu nhị liền hớn hở chạy ra, người này trên vai vắt một cái khăn, tu vi cũng không phải hạng thường, phong thái nhã nhặn cung kính.

"Hoan nghênh các vị quan khách đến Minh Dương Lâu, cho hỏi các vị muốn thuê phòng hay nghỉ chân dùng bữa?"

"Chúng ta..." Vân Ngạo Phong

"Cho chúng ta bốn gian phòng thượng hạng!" Vân Tuân Vũ và Vô Ly!

"Nhưng... chỗ chúng tôi chỉ còn lại ba gian phòng thượng hạng, quan khách có muốn thuê không không?" Tên tiểu nhị chột dạ gãi đầu, biểu cảm vạn phần cung kính hữu lễ.

"Dẫn đường!" Vô Ly cực kỳ hào phóng, trực tiếp ném cho tiểu nhị một cục vàng.

Chỉ thấy trong mắt tiểu nhị hào quang oánh động, sau liền không có biểu cảm gì khác.

"Các vị quan khách, mời đi bên này!"

Vân Ngạo Phong ăn không tiêu đâu, bọn họ rõ ràng có đến năm người, tại sao chỉ thuê có ba phòng vậy?

"Đi thôi!" Thấy Tiểu Phong thất thần, Vân Tuân Vũ không nhiều lời nắm lấy tay hắn, kéo đi, mà hỏi xem hắn còn có tâm trạng đi quản cái việc vặt này sao? Bây giờ trong đầu hắn đang tính toán kế hoạch độc chiếm phòng ở đây a.

Họ được dẫn lên lầu ba, đi qua một đoạn hành lang dài mới đến phòng của họ. Ba gian phòng xếp kế tiếp nhau, quy củ gọn gàng, xung quanh còn gắn thêm Dạ Minh châu, ánh sáng vàng nhạt tỏa ra chiếu sáng một vùng.

"Quan khách, đây là phòng của các vị!..."

Chưa đợi tiểu nhị kịp nói xong, rầm một tiếng cực lớn, Vân Ngạo Phong lao vào phòng chính giữa. À..., không phải hắn nóng lòng độc chiếm nó đâu, mà là Vân Tuân Vũ kéo hắn vào nha. Từ lầu một đi đến lầu ba, y vẫn...không nỡ buông tay hắn ra a!

Tiểu nhị biết điều cười cười rời đi.

"Nè, Vân *không có tiền đồ* Tuân Vũ, ngươi mau ra đây, tiền phòng là ta trả, sao ngươi dám cướp hả?" Vô Ly một bên đập cửa ầm ầm, một bên lộ ra hàm răng sư tử, không ngừng gào thét mắng chửi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »