Giác Ngộ

Lượt đọc: 2145 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 30.

❊ ❊ ❊

Vân Tuân Vũ thế nhưng... h..ô..n hắn? Cái quỷ gì vậy? A...

À, tình hình là thế này...

Vân Ngạo Phong bị một lực kéo xuống nước, sau đó bị ngạn thở, sau đó bị Vân Tuân Vũ hun, sau đó... cơ mà không có sau đó nữa...

Hắn xỉu tại chỗ!

Đùa thôi, hắn thì xỉu được mới lạ, dung tích phổi của hắn khỏe lắm nha, chỉ thiếu cái không biết bơi.

Nhìn cảnh tượng dưới nước như vậy thật sự rất đẹp nha, ánh nắng hoàng hôn phản chiếu từng tia quang mang nhẹ nhàng mà lấp lánh. Dưới nước hai thân thể ghì chặt lấy nhau, mắt nhắm lại, mũi chạm mũi, môi chạm môi. Từng sợi tóc đen dài được xoã ra, trôi nổi bồng bềnh, nhìn thập phần vi diệu a.

Tưởng vậy, nhưng mà thân thể này yếu quá, ngay cả đến sức lực giãy dụa cũng không có. Không biết qua bao lâu, hai người mới ngoi lên mặt nước.

"Khụ khụ khụ..." Vân Ngạo Phong lại được tận hưởng một tràng ho khan không có điểm dừng, nước mắt nước mũi tèm lem, thực sự quá khó chịu a.

Cả người ướt đẫm, Vân Tuân Vũ liền kéo theo Vân Ngạo Phong lên bờ, rời khỏi làn nước lành lạnh nhưng nhu hòa kia, hắn bắt đầu cảm thấy lạnh, thân thể không ngừng run lên bần bật.

Từng luồng gió xẹt qua, nhẹ nhàng mà cắt sâu vào da thịt.

"Đại ca, huynh... khụ khụ...huynh đi chết đi!" Vân Ngạo Phong cố sức đẩy mạnh Vân Tuân Vũ ra, hai cánh môi mỏng khẽ run nhẹ chạm vào nhau, cảnh tượng kiều diễm như vậy,... thật sự khiến lòng người không thể không động.

"Đệ lạnh sao? Có muốn ca ca giúp đệ sưởi ấm thân thể không?" Vân Tuân Vũ không một lời liền kéo hắn vào lòng, ôm chặt. Làm mặt hắn áp vào lồng ngực ấm áp của mình, đến nỗi thở cũng khó khăn.

"Ngươi... Khụ, buông ra mau, khốn kiếp, ai cần huynh sưởi ấm chứ? Thích thì đi sưởi người khác, khụ..."

Vân Ngạo Phong rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, tiến không được, lùi cũng không xong.

Nhưng ngay lúc này, phao cứu sinh của hắn lại xuất hiện.

"Nè? Hai người đang làm gì...?" Một giọng nói thanh thanh vang lên, có khó chịu, cũng không thiếu lo lắng.

Nhân cơ hội Vân Tuân Vũ buông lỏng, hắn liền một phát đẩy y ra, quay mặt đi. Ờ, phao cứu sinh nhưng không khí quẫn bách này...gây áp lực thật sự a...

"À, chuyện này..." Vân Ngạo Phong đưa tay sờ sờ một đầu tóc ướt nhẹp, chột dạ không biết nói gì.

Lúc này, Vô Ly liền đến cả người hắn ướt đẫm cũng chẳng quản, chạy qua bao hắn vào lòng. Vân Ngạo Phong ngơ ngác, hôm nay có phải là một ngày hoang đường hết sức không?

"Nhị ca, người đệ ướt..."

"Không quan hệ."

Ha, hắn... cạn lời. Thế này mà bảo không quan hệ? Không quan hệ cái mẹ nó, đây rõ ràng có quan hệ a.

"Nhị ca!" Hắn gào lên, trên mặt còn đâu hình hài xinh đẹp? Không biết từ bao giờ bộ mặt quỷ dữ đã bị lắp vào, dọa chết khiếp mấy người kia. Làm Vô Ly cũng giật mình buông hắn ra.

Liền đó, hắn chạy đi, từng bước hùng hùng hổ hổ, để lại vô số dấu chấm hỏi to đùng trên đầu bốn người sau lưng, hôm nay hắn thật sự quá khác lạ đi.

.

.

.

Thành Lĩnh Lạc, Trịnh gia...

"Gia chủ, huynh gọi ta đến đây là có chuyện gì?" Người vừa lên tiếng mặc trên người một bộ tử bào, hướng ánh mắt lên nhìn bóng lưng người đứng phía trước. Thái độ không có cung kính, không có kiêng nể, ngược lại có chút bạo ngược.

Người được gọi là gia chủ không lên tiếng, nhưng sau đó quay đầu lại, đáy mắt hàm chứa thật nhiều tạp chất, uy quyền hung ác. Khiến người khác không tự chủ mà chịu khuất phục, nhưng cứ cố tình tử bào trung niên kia lại không sợ, trên mặt bày ra một vẻ cợt nhả khinh thường.

"Trịnh Ý, đệ... còn hận ta đến vậy sao?" Thế nhưng giọng nói này thật sự không hợp với vẻ ngoài người kia chút nào, vừa ấm áp quan tâm lại bi thương mất mát. Nhưng cuối cùng cũng chẳng có ai biết hắn ta bi thương cái gì, mất mát cái gì.

"Ta đã nói rồi, ta không phải họ Trịnh, ta là họ Cơ, tên của ta là Cơ Ý, Trịnh gia chủ chớ nhầm lẫn!" Tử bào trung niên không kìm được mà phẫn nộ quát lớn.

Đúng vậy, người kia chính là Trịnh gia gia chủ - Trịnh Hoàn Kim, cũng chính là cha ruột của Trịnh Trúc.

Người đã chính tay giết cha đoạt vị, chính tay giết chết thê tử, chỉ vì nàng ta muốn ngăn cản hành động hoang đường ác độc của mình.

"Đệ...!" Trịnh gia chủ gầm lên, hắn ta bao lâu nay đối với đệ đệ rất tốt, tại sao người kia cứ không chấp nhận chứ?

"Sao vậy? Huynh lại muốn giết người sao? Dù gì thì số người chết dưới tay ngươi cũng không ít đâu nhỉ?" Cơ Ý nói, tính cách của gia chủ làm sao hắn không rõ chứ. Hở một chút là giết người, không thì đập phá...

***

Tác giả: Chương này bị con mèo nó ăn rồi, ha ha, nên hơi ít, bla, bla... *diễn thuyết với độc giả*.

Trịnh Hoàn Kim: Tại sao ta lại làm ra chuyện gan to tày trời như vậy? *Bất ngờ nhảy ra*.

Tác giả: Bởi vì ta không ưa ngươi *lườm*.

Trịnh Hoàn Kim: Ta không thể chấp nhận lý do này, cho dù ta chết cũng không muốn chấp nhận, ngươi phải thay đổi nhân sinh của ta.

Tác giả: Cho dù chết cũng không chấp nhận sao?

Trịnh Hoàn Kim: Đúng vậy a...

Tác giả: Vậy vài hôm nữa ta giúp ngươi bước vào vòng luân hồi, sau đó đầu thay chuyển thế, sống một cuộc sống thật hạnh phúc nha. Nhưng ngươi phải nhớ, sau này không được lặp sát vô tội nữa nha, bye bye, ta có việc, đi trước *chuồn lẹ*.

Trịnh Hoàn Kim: Ta còn chưa kịp nói gì mà... hu hu hu...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »