Giác Ngộ

Lượt đọc: 2179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 11.

❊ ❊ ❊

Xe ngựa dừng lại ở Yêu Thú xâm lâm, mọi người lần lượt nhảy xuống dưới đất.

Lại là một đêm ngủ trong rừng...

Sáng ngày hôm sau, Vân Ngạo Phong ở trong xe ngựa tỉnh dậy, không gian trật trội y như chuồng heo.

Vẫn chưa có ai thức dậy, hắn nhẹ nhàng vén rèm xe lên đi ra ngoài, động tác đều chậm hơn mọi khi, cố gắng không phát ra tiếng động lớn, sợ làm mọi người thức giấc.

Dù sao thì tối qua cũng không có ai dám chợp mắt, chỗ này là Yêu Thú xâm lâm nên rất nguy hiểm, cho dù mọi người thay phiên nhau canh trừng xe ngựa, nhưng trong lòng vẫn ôm ôm ấp ấp chung một suy nghĩ sẽ có yêu thú đến cào xé ta!

Vân Ngạo Phong không chú ý đến Vân Tuân Vũ không có ở trong xe, hắn đi vòng qua đầu xe, nhìn Liễu Hi Hiên ngồi ngủ dưới đất cũng thấy thật sự không tốt, còn có Trịnh Trúc ngồi trên xe ngủ gà ngủ gật.

Vân Ngạo Phong nhìn xung quanh đã sáng hẳn, liền chạy qua sau một gốc cây to cách đó xa xa, đi giải quyết cái bao tử của mình.

Vân Tuân Vũ đi tìm thức ăn, về đến lại không thấy Vân Ngạo Phong nên rất lo lắng.

Đôi đồng tử lo lắng mà như lạnh nhạt chuyển hướng nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng nào.

Cuối cùng y quyết định đi tìm hắn.

Thế nhưng, sau khi Vân Ngạo Phong trở về, Vân Tuân Vũ lại chẳng thấy đâu, chỉ thấy một đống nấm và xác động vật được Liễu Hi Hiên chặt chẽ ôm trong lòng.

Tuy không biết tại sao những thứ này lại ở đây, nhưng hắn vẫn quyết định, dù thế nào cũng phải lấp đầy bao tử trước.

Hắn không không đánh thức Liễu Hi Hiên mà nhẹ nhàng lấy ra những thứ hắn ta đang ôm, sau đó nhóm lửa lên.

Cách đó không xa có một con suối nhỏ, Vân Ngạo Phong đem hết thảy những thứ thức ăn kia sang đó kỹ lưỡng rửa sạch một phen. Sau đó lột da, cắt thịt, xiên nấm, xiên thịt...xong xuôi, chờ khi hắn nướng xong đám người kia mới bị mùi hương thơm dịu hấp dẫn này đánh tỉnh.

"Thịt của ta!" Vô Ly nhảy xuống xe, nhanh như chớp ngự bên cạnh Vân Ngạo Phong, ánh mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào xiên thịt nóng hổi trên đống than.

Nhìn bộ dạng hai cặp mắt gấu trúc mà Vân Ngạo Phong không khỏi cảm thấy buồn cười, lấy một xiên thịt đưa cho Vô Ly: "Nhị ca, bộ dạng của huynh thật khó coi!"

Vô Ly ngấu nghiến ăn, cũng không thèm để ý đến lời nói của hắn, bây giờ việc trọng đại trước mắt chỉ có ăn, ăn và ăn.

Liễu Hi Hiên cũng chạy tới giành ăn, chỉ có Trịnh Trúc, Ý Hiên và Mộc Du Tử vẫn còn bình thường.

Vân Ngạo Phong liếc mắt nhìn, đột nhiên nói: "Ể, đại ca đi đâu rồi?"

Mộc Du Tử cầm xiên nấm không ngừng cắn cắn gặm gặm nói: "Những thứ này không phải do huynh ấy mang về sao? Chúng ta còn dậy muộn hơn đệ thì biết mới lạ đó!"

"Thôi kệ đi, ăn xong tính!"

Trong khi họ ở đây lo ăn lo uống thì Vân Tuân Vũ đang chạy khắp nơi tìm Vân Ngạo Phong, cuối cùng vẫn không tìm thấy, vậy là quyết định về chỗ nghỉ chân trước.

Nhưng nào ngờ khi về đến lại thấy Vân Ngạo Phong ở đây, hại y chạy đến mỏi nhừ cả hai chân.

Vừa nhìn thấy hắn, Vân Tuân Vũ như vớ được tượng vàng mà nhào vô ôm chặt không muốn buông. Những người kia khỏi nói trợn mắt há hốc mồm, chỉ riêng Vô Ly mang vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống mà ghim vào thân thể Vân Tuân Vũ.

Hắn thì chẳng hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra, chỉ biết mình sắp bị ôm đến nghẹn thở rồi.

"Đại ca, huynh.... huynh có chuyện gì từ từ nói,... đệ sắp bị huynh siết chết... rồi này!" Vân Ngạo Phong khó khăn nói ra từng câu từng chữ, hai tay không có điểm đặt mà khua loạn xạ sau lưng y.

Nhưng Vân Tuân Vũ vẫn như vậy siết càng chặt hơn, hận không thể siết hắn hòa vào làm một với mình.

"Ngươi cái tên khốn kia, mau buông Tiểu Phong ra!" Đôi mắt của Vô Ly triệt để biến thành tia la - ze, bắt đầu động tay động chân muốn đánh cho Vân Tuân Vũ một trận nhừ tử, nhưng bị Liễu Hi Hiên và Trịnh Trúc giữ lại, trong miệng vẫn không ngừng nói mấy lời bla bla...

Hai tay bị khóa chặt, chỉ có thể trừng mắt nhìn y đang từ từ bóp chết sinh mạng bé nhỏ của Tiểu Phong, khụ khụ, không đúng, nhầm lẫn, nhầm lẫn.

"Công tử Vô Ly của ta ơi, công tử có thể hay không bình tĩnh lại giùm ta cái đi, ồn chết đi được!" Mộc Du Tử bắn cho Vô Ly một ánh mắt khinh thường.

Thế là hai người lại nhào vào khẩu chiến một trận vinh quang dữ dội....

Vân Tuân Vũ cuối cùng cũng buông Vân Ngạo Phong ra, xoay người hắn mấy vòng xem có bị thương không, chỉ tội cho hắn từ đầu tới cuối không hiểu chuyện gì xảy ra, từ bị bóp nghẹn chưa xong lại bị xoay mòng mòng đến chóng mặt.

Hơn nữa thân thể này còn yếu như sên vậy, có khi nào hắn bị Vân Tuâ Vũ ép đến đổ bệnh luôn không?

Ý Hiên mặt liệt bình tĩnh đến lạ thường, y ngay từ đầu chỉ ngồi ăn rồi xem kịch, cũng chẳng có chút động tĩnh gì.

Trịnh Trúc với Liễu Hi Hiên buông Vô Ly ra, mặc kệ cho hai người khẩu chiến đến quên trời quên đất...

"Lúc nãy đệ đi đâu vậy? Ta... còn lo đệ gặp nguy hiểm...!" Vân Tuân Vũ kéo Vân Ngạo Phong ngồi xuống.

"Không...không đi đâu hết mà!" Hắn chỉ có thể nói dối, chẳng lẽ hắn nói hắn đi ấy ấy sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »