Giác Ngộ

Lượt đọc: 2290 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 67
muốn ôm..

❊ ❊ ❊

Vân Tuân Vũ bất động thanh sắc nhìn không gian ảo cảnh trước mặt, lát sau bỗng nhiên nhảy lên một ngọn cây gần đó. Y đưa mắt quan sát xung quanh một lượt, khí thế càng bức người hơn.

Ảo cảnh này không có gì nguy hiểm, người tạo ra nó chỉ đơn giản là không muốn họ vượt qua vòng thi thứ nhất, nên dùng ảo cảnh để giữ chân họ.

Nhưng nếu vì hiếu kỳ thì có thể sẽ bị lạc đường, mà tại sao lại lạc đường?

Bởi vì trong vòng ba ngày, ảo cảnh tự khắc sẽ được phá. Nếu đi quá nhiều, cũng giống như đi trong mờ mịt ba ngày ba đêm, không xác định phương hướng, sau khi ảo cảnh biến mất, họ cũng không chắc rằng đã đi ra khỏi Linh lâm hay chưa.

Lựa chọn duy nhất hiện giờ là "há miệng chờ sung", để lối thoát tự đến tìm họ. Nhưng nếu qua ba ngày sau, vậy thì không còn đủ thời gian để vượt đến Hướng Linh Kiếm phong được.

Nhưng mà không sao, hình như Vân Tuân Vũ phát hiện ra... muốn phá ảo cảnh cũng không phải việc khó. Chỉ là không có đủ người thôi.

Tổng cộng có mười hai chỗ được thiết lập ảo cảnh giống nhau, nhưng họ chỉ có mười người...

Hiện tại bầu trời đã ngả sang chiều ta, màn đêm rất nhanh liền buông xuống. Trong đêm tối chưa dám chắc không có nguy hiểm, Vân Tuân Vũ cũng không thích dài dòng. Mở miệng dặn dò vài câu ngắn gọn thuyết phục, sau đó người nào người đấy đều tự tìm chỗ nghỉ ngơi.

Lạc Nhạn thật hưng phấn bám lấy Trần Dương không buông, ngay cả lúc này cũng vậy, y cất giọng non nớt thì thầm: "Dương ca ca, đệ ngủ cùng huynh có được hay không?"

Trần Dương có chút chần chừ, cả thân thể hắn chỗ nào cũng có độc, nếu xảy ra chuyện gì thì đúng là đáng e ngại.

Tốt hơn hết vẫn là trước tiên giữ khoảng cách, tránh gây hại cho người khác, rước họa vào thân. Nhưng... Trần Dương nhìn vẻ mặt khả ái trông ngóng của Lạc Nhạn, trong tâm rốt cuộc lại mềm nhũn, bất đắc dĩ gật đầu, hắn nhỏ nhẹ nói: "Vậy... được, nhưng đệ phải nhớ, không được đụng chạm với ta, rất nguy hiểm."

Chỉ chờ có câu này, Lạc Nhạn liền vui mừng kích động nằm xuống bên cạnh Trần Dương. Đôi mắt to tròn mở lớn, khuôn mặt phúng phính được bóng tối bao trùm, mơ hồ nhìn thấy trên khóe môi y dần dần câu lên một đường cong hạnh phúc.

Trần Dương lần đầu ngủ cùng người khác, trong lòng luôn canh cánh lo lắng sẽ gây ra hoạ. Đưa mắt nhìn lên bầu trời đầy sao, một cơn gió nhẹ thổi tới, cuốn theo một chiếc lá vàng rơi xuống.

Im lặng nằm một lát, cảm nhận đối phương vẫn chưa ngủ. Lạc Nhạn quy củ đặt hai tay lên trước ngực, quay đầu liền mơ hồ nhìn thấy sườn mặt mượt mà của Trần Dương.

Lúc này, Trần Dương cũng thật trùng hợp nhìn sang. Hai mắt chạm nhau, một luồng điện như có như không chạy dọc thân thể.

Thình thịnh, thình thịch. Hai trái tim bất giác loạn lên, cùng đậm chung một nhịp.

Lạc Nhạn lúc sau cười khúc khích, Trần Dương lại không rõ nguyên do trên mặt nóng ran lên. Cũng may bây giờ là buổi tối, nếu không chắc hắn muốn đào hố chui xuống quá.

Cũng do là buổi tối nên không gian xung quanh đều yên tĩnh đến lạ. Tiếng cười của Lạc Nhạn vang lên trong đêm tối, hơi kích thích màng nhĩ người nghe.

Bởi vậy, phía bên phải liền thoát ra tiếng cằn nhằn khó chịu: "Thật ồn ào, có định để cho người khác nghỉ ngơi không hả?"

Phút chốc Lạc Nhạn liền im bặt, nhưng vẫn cố nhịn cười, phát ra giọng mũi hừ hừ.

Trần Dương hơi mím môi, một lần nữa quay sang nhìn, biết đâu lại bắt gặp ánh mắt của Lạc Nhạn. Liền như đụng phải thứ gì, bằng tốc độ nhanh nhất lập tức xoay cả thân thể đi.

Lúc này, Lạc Nhạn hơi chu môi, giả vờ giận dỗi nói: "Dương ca ca, đệ lạnh, muốn ôm."

Chỉ thấy bóng lưng nhỏ nhắn của Trần Dương run run, một lát sau hắn liền ngồi dậy, động tác không nhanh không chậm cởi ra ngoại bào, lấy đắp lên người Lạc Nhạn, y thấy vậy liền nói: "Dương ca ca, như vậy huynh sẽ lạnh, hay là..."

Chỉ là, chưa kịp để cho Lạc Nhạn nói hết câu, Trần Dương liền đã nhanh chóng cướp lời: "Ta không lạnh, đệ... đệ cứ yên tâm ngủ đi."

Lạc Nhạn nhíu mày, người này... tại sao lại không biết chăm sóc bản thân như vậy? Trời đêm lạnh ngắt như thế này, còn có thể mở miệng nói ra hai từ không lạnh?

Tuy là y không đành lòng, nhưng đang trong hình hài một đứa trẻ, lại không thể làm được gì khác. Lạc Nhạn liền bất đắc dĩ nhắm mắt lại, nhưng vẫn không quên nhích lại gần với thân thể của người kia.

Chỗ ở của mỗi người đều được bày kết giới bảo vệ, vì vậy, một đêm trôi qua rất yên bình.

Sáng hôm sau...

Trời tờ mờ sáng, trong không khí thoang thoảng hơi lạnh của sương sớm, vốn là trước giờ chưa từng có một giấc ngủ sâu, Trần Dương bị một tiếng động nhỏ đánh thức.

Nhìn sang bên cạnh, Lạc Nhạn vẫn nằm đó. Thân hình nhỏ nhắn đem ngoại bào của hắn quấn lấy.

Phát hiện không có gì khác thường, Trần Dương liền chống người ngồi dậy, men theo hướng phát ra tiếng động mà đi.

Đến nơi, chỉ thấy một bóng lưng đứng trên ngọn cây cao. Hắn đứng đó nhìn một hồi, tất nhiên biết người đứng đó là ai, vốn dĩ cùng nhau không thân không thích.

Nhưng là khi Trần Dương vừa xoay người bước được hai bước, liền nghe tiếng nói lạnh nhạt phát ra: "Nếu Trần công tử đã đến, vậy thì cùng nhau trò chuyện một chút đi."

Trần Dương khựng lại, hắn nghe ngữ điệu này không một chút xa cách, nhịn không được cảm thấy trong lòng dâng lên kích động, ấm áp.

Hắn vận chuyển linh lực, cũng một đường nhảy lên ngọn cây, ngữ khí mười phần rụt rè nói: "Vân công tử, có... có chuyện gì muốn nói sao?"

Trần Dương kêu ra một tiếng này, chỉ là nghe người khác gọi như vậy. Kỳ thực, hắn quan hệ hạn hẹp, căn bản là không biết người này là ai, đến từ đâu.

Vân Tuân Vũ đưa mắt nhìn một mảnh xa xăm rộng lớn phía trước, không nhanh không chậm nói: "Chắc Trần công tử cũng biết, ảo cảnh này có thể hay không phá được."

Trần Dương im lặng một lúc, mới nhẹ nhàng lên tiếng: "Vân công tử hiểu biết rộng rãi, nhìn xa trông rộng."

Vân Tuân Vũ đúng thật có học thức, một câu ngắn gọn không đầu không đuôi này, y tất nhiên hiểu được hàm ý trong đó, liền nói: "Trần công tử là người thông minh, tu vi và tư chất đều khác người thường, không biết có thể..."

Lời này không ra khỏi miệng, như hiểu được ý nghĩ của đối phương, Trần Dương liền gật đầu, nói: "... Có thể!"

Lời nói kiên định này làm cho Vân Tuân Vũ có chút ngạc nhiên.

Còn Trần Dương, hắn cảm thấy người này khác với những người khác, không gây áp lực, không phỉ nhổ hắn. Tạo ra một loại cảm giác gần gũi lạ thường, giống như... mẫu thân đối với hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »