Giác Ngộ

Lượt đọc: 2299 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 35
khuôn mặt thật..

❊ ❊ ❊

Vân Ngạo Phong theo chân Tô Ngọc lên đến lầu thứ tư, lầu bốn cũng như những lầu còn lại, chỉ là hẹp và ít phòng hơn, từ đây nhìn xuống cũng không thấy bóng dáng mấy người Vân Tuân Vũ, hiển nhiên đã bị che khuất.

Hai người bước vào một căn phòng, Vân Ngạo Phong liền phát hiện ở đây có bày kết giới, không chỉ một chỗ, mà lầu bốn này hoàn toàn được bao trong kết giới do Tô Ngọc lập ra.

Bất cứ kẻ nào cũng không thể tự ý vào được, Vân Ngạo Phong hiện tại tu vi chỉ mới là Linh Sư cảnh trung kỳ, nhìn không thấu tu vi của Tô Ngọc, nhưng hắn biết, Tô Ngọc chắc chắn rất lợi hại, ít nhất cũng là Linh Vương cảnh trở lên.

Vân Ngạo Phong ngắm nghía bên trong căn phòng, ở đây khắp nơi đều được đặt các loại thảo dược, phân ra từng khu, nhìn rất gọn gàng quy củ.

Tô Ngọc đi đến chiếc bàn ở giữa phòng, ngồi xuống rót đầy hai tách trà, sau đó mới chậm rãi nói: "Lại đây ngồi đi!"

Vân Ngạo Phong cũng không dài dòng, bước lại ngồi xuống đối diện với Tô Ngọc.

"Lâu chủ... có thể bỏ mặt nạ ra không?"

Nhận được câu hỏi bất ngờ, động tác của Tô Ngọc liền khựng lại, nhưng không trả lời.

Không khí trở nên có chút quẫn bách.

"Công tử có chuyện gì muốn nói với ta? Không cần lòng vòng, trực tiếp khai khẩu đi!" Tô Ngọc mở miệng phá bỏ không khí không tự nhiên trong phòng, động tác trở lại như bình thường. Nhưng ánh mắt lại không dám nhìn thẳng vào người trước mặt.

"Lâu chủ bị trúng độc!" Tô Ngọc khẽ nuốt yết hầu, kinh diễm ngẩng đầu nhìn Vân Ngạo Phong. Khi hắn nói ra câu này, ngữ điệu rất chắc chắn, còn mang theo ý vị không thể giải thích, nhưng lại càng làm cho người ta cảm giác kiêng kỵ.

"Ta đúng là bị trúng độc, nhưng làm sao công tử có thể nhìn ra?" Tô Ngọc hít một hơi thật sâu nói.

Y bị trúng độc, không phải mới một hai ngày, mà đã được hơn nửa năm. Trong nửa năm đó, y không có ngày nào không ở trong phòng nghiên cứu thuốc giải, nhưng lâu vậy rồi... vẫn ở con số không, một chút tiến triển cũng chẳng có.

Năm nay Tô Ngọc hai mươi tuổi tuổi, là thiên tài sàng lọc kỹ càng trong thiên tài, nửa năm trước vì cứu người y yêu mà bị trúng độc, bây giờ ít nhất chỉ có thể sống được thêm hai năm nữa thôi. Bản thân y là luyện đan sư số một ở Hoa Ngạn thành, thế nhưng ngay cả thuốc giải cũng không tìm được, người được y cứu lại không biết chuyện này.

Cho đến bây giờ, người kia vẫn không biết tình cảm Tô Ngọc giành cho mình. Tô Ngọc cũng không muốn người đó biết, dù gì thiên hạ đồn rằng, y đã chết.

Mà hiện tại y chỉ còn một chút thời gian ngắn ngủi ở trên trần thế. Y không nỡ nhìn người kia đau lòng, cho nên... một mình y gánh vác là đủ lắm rồi.

"Ta nhìn thấy!" Vân Ngạo Phong rũ mắt, vươn tay cầm lấy tách trà, thổi nhẹ, đưa lên môi chậm rãi nhấp.

"Nhìn thấy?" Tô Ngọc trong lớp mặt nạ trắng nhíu chặt mày, chuyện y bị trúng độc chỉ có Mạnh Dao biết, tại sao người trước mặt này... lại nói là nhìn thấy chứ?

"Đúng vậy! Ta nhìn thấy trong mắt Lâu chủ ẩn chứa một tia đau đớn, hơn nữa còn có dấu hiệu bị độc tố xâm nhập. Da mặt nhăn nheo tạo thành hình những vết bỏng nặng, mắt hằn lên tơ máu. Tuy không phải rất đau, nhưng để lâu sẽ ăn mòn tuổi thọ của con người, người bị trúng độc nếu trong vòng hai năm không loại bỏ độc tố ra ngoài, thì sẽ hồn phi phách tán, là do Mạnh Phù đúng không?"

Sở dĩ Vân Ngạo Phong biết những thứ này, lúc trước còn ở Hàn Trúc viện hắn từng đọc qua, có một thời gian rất tẻ nhạt, hôm nào hắn cũng đọc sách để giết thời gian.

"Đúng là do Mạnh Phù gây ra. Ta thật sự không thể nhìn thấu con người của công tử, không biết... những thứ này là ai dạy cho công tử?" Tô Ngọc không còn gì chối cãi, nếu người này đã biết rõ ràng như vậy rồi, y cũng không cần giấu giếm làm chi nữa.

Thế là Tô Ngọc trực tiếp bỏ mặt nạ ra, Vân Ngạo Phong âm thầm hô lên.

Ở trong sách, hình ảnh minh họa cũng không đáng sợ như ngoài đời đâu a...

"Cái này... lúc trước ta tự mình có đọc qua trong sách."

"Ồ, công tử đúng là một người hiểu sâu biết rộng." Tô Ngọc không quan tâm khuôn mặt mình bị người trước mắt nhìn thấy, cũng không để ý đến những lời nói kia. Dù nói thì thế nào chứ, vẫn như vậy thôi. Không thể chữa lành, không thể sống tiếp, nên... cuộc sống như bây giờ tuy chưa thỏa mãn lòng tham của y, nhưng y vẫn nên coi trọng nó thì hơn.

Nếu như khuôn mặt này có thể khôi phục như ban đầu, thì đẹp biết bao?

Đôi mắt kia thật vô tình, mải mai ngạo thị chúng sinh, nhưng nó thật sự rất đẹp, lạnh nhạt mà như hữu tình, người khác chỉ cần nhìn một cái liền bị đắm chìm trong đó.

Vân Ngạo Phong hận nhất là từ chết, huống chi Mạnh Phù này không phải không có cách chữa trị, nhưng biện pháp đó lại là đại kỵ.

Dù vậy thì sao chứ, việc tốt nhất trên thế gian, không gì bằng cứu người nguy cấp, thương kẻ khốn cùng mà!

Một chút đại kỵ có đáng là gì? Nhân nghĩa trị thiên kim, cứu người là việc đức, huống hồ, một nhân tài như Tô Ngọc bây giờ rời bỏ dương thế thì quả thực rất đáng tiếc a.

***

Lạc Nhạn: Mụ tác giác, tại sao ngươi lại thích thú tính cách đập sập tam quan như ta?

Tác giả: Thích chính là thích, nhiều lời, ta đem mi nhốt tù bây giờ!

Lạc Nhạn: Ta im đây, ta không thích bị cầm tù a...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »