Giác Ngộ

Lượt đọc: 2276 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 42
lạc..

❊ ❊ ❊

Sau khi dùng bữa xong, người nào người nấy cũng không ở lại lâu.

"Vân công tử, chủ nhân có nhờ ta chuyển thứ này cho ngươi!" Lúc Vân Ngạo Phong mấy người chuẩn bị rời khỏi, Mạnh Dao lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, hai tay hữu lễ dâng cho hắn.

Bên trong cũng không biết chứa đựng thứ gì, nhưng Vân Ngạo Phong vẫn nhận lấy. Bây giờ hắn cảm thấy có chút chột dạ, tối hôm qua... người kia,... vừa chạy đến đã đem kỹ năng cướp người toàn bộ phô bày. Hắn toàn thân vô lực, chỉ có thể ở một bên tròn mắt nhìn, không biết Tô Ngọc có gặp chuyện gì nguy hiểm không a... Nhưng người đeo khăn che mặt đó, có vẻ không có ác ý đối với Tô Ngọc... thì phải!

"Tô Lâu chủ... không làm sao chứ?!" Nghe Mạnh Dao nói, hắn liền kìm không được, hỏi dò một tiếng.

"A, không có! Người rất tốt!" Mạnh Dao nghiêng đầu, ngẫm nghĩ, sau đó hô lên: "À, đúng rồi, chủ nhân còn nói các vị đi đường cẩn thận, đặc biệt, người nói muốn đa tạ Vân công tử!"

Vân Ngạo Phong trong thâm tâm thầm kinh hô, huyền y nhân đêm qua rốt cuộc là người nào? Lén lén lút lút, rất giống tên trộm. Nhưng mà, bây giờ Tô Lâu chủ vẫn bình an, chứng tỏ người đó không làm hại đến y.

Nghĩ như vậy, hắn liền buông xuống con tim bé nhỏ đang thoi thóp sắp chết đến nơi của mình: "Thật tốt quá! Tiểu nhị, bọn ta đi đây, lần sau có dịp lại ghé vào đây thưởng thức mỹ vị a."

"Ha ha, các vị khách quan đi vui vẻ!" Mạnh Dao đứng giữa cửa vẫy vẫy tay.

Kỳ thực, tối qua hắn cũng chẳng biết chuyện gì xảy ra. Nhưng sáng sớm đã nhận được Truyền Âm phù của chủ nhân, căn dặn hắn vài thứ, nói đừng lo cho y.

Sau đó, cũng không nói là... mình đi đâu! Làm cho trong lòng Mạnh Dao không ngừng thấp thỏm lên xuống.

...

Vân Ngạo Phong trên đường đi vui vẻ không thôi, ha ha, trong nhẫn trữ vật này, có thật nhiều loại thảo dược quý hiếm và đan dược phẩm cấp cao a!

Ai biết được, sau một đêm bị bắt cóc, Tô Lâu chủ lại trở nên hào phóng như vậy chứ ! Quả thực, hắn sắp bị làm cho cảm động luôn rồi. Hạnh phúc quá...

Còn có một bí mật nữa, hắn sẽ không nói cho mấy người kia biết đâu, đặc biệt là tên Thiên Lãm Mục Sở tham ăn kia.

Thấy Vân Ngạo Phong cứ tủm tỉm cười một mình, những người khác cũng không tránh khỏi hiếu kỳ. Ai lại dám chắc... hắn không dùng thủ đoạn nào đó để dụ dỗ Tô Lâu chủ chứ.

"Tiểu Phong, sao hôm nay nụ cười của đệ tươi tắn vậy? Có chuyện gì vui sao?" Vô Ly đi bên cạnh Vân Ngạo Phong, cánh tay không chút do dự khoác lên vai hắn.

Hai tên nam tử hán đại trượng phu lại đi thân mật như vậy, nhìn rất... ngứa đòn a.

Nhưng mà, cũng chính lúc này, một tiếng gọi thất thanh vang lên từ sau lưng: "Nè, mấy tên kia, chờ ta với!"

Mọi người không hẹn mà cùng quay đầu lại, chỉ thấy, một cái đầu trong vô số cái đầu, tên đó không ai khác chính là Liễu Hi Hiên, Liễu đại công tử!

Chớp mắt hai ba cái, hắn ta đã vụt bay tới trước mặt họ, thở hộc hộc, gấp gáp hỏi: "Các ngươi, ... các ngươi có Truyền Tống phù không?"

Chúng nhân: ... Đồng loạt gật đầu.

"Ai cũng được, các vị huynh đài, tặng cho ta vài cái đi!" Liễu Hi Hiên nói nói, lại ngoái đầu nhìn đằng sau.

"Tiểu tử kia, đứng lại, có bản lĩnh thì đi luôn đi, đừng có về nhà nữa!" Một tiếng nói quát tháo từ xa xa truyền tới. Liễu Hi Hiên lại càng túng quẫn, vẻ mặt cầu xin.

Nhìn mà cũng tội, tuy là chuyện nhà người ta, biết rõ không nên xen vào, nhưng họ thật sự có chút hiếu kỳ về người này, nên...

Vụt... Một trận gió nhẹ thổi qua, mấy người kia liền biến mất không một chút tăm hơi.

"Tên tạp chủng bất hiếu, ngươi chạy đi đâu..." Cảm giác như có một đàn quạ đen bay lướt qua đỉnh đầu.

Vâng, người đó chính là Liễu Thương - phụ thân của Liễu Hi Hiên.

Nói ra, ông ấy đã đuổi theo con trai mấy ngày đường rồi. Cơ mà... tại sao với tu vi của ông ấy lại không bắt được Liễu Hi Hiên thì... ta cũng bó lại toàn thân, he he!

...

Do lúc nãy gấp gáp quá, bây giờ truyền tống đến một nơi quỷ quái nào cũng không biết. Khi lấy la bàn ra thì lại không xài được, kim la bàn cứ quay vòng vòng, sau đó cạch một tiếng, con mẹ nó gãy rồi?!

Ông trời, ta thỉnh người đừng chơi trò này a! Một chút vui sướng cũng không có...

"La bàn gãy... gãy rồi?! Ở đây là đâu a?" Dịch Lương trợn mắt chăm chăm nhìn cái la bàn, cảm giác bản thân vừa leo đến đỉnh cao, sau đó, một làn gió thổi qua, cái đệch, tại sao lại rớt xuống rồi?!

Hi vọng mong manh bị dập tắt một cách tàn bạo như vậy, thật khiến người ta thương tâm a.

Mà không riêng gì Dịch Lương, những người còn lại cũng vậy!

Niềm vui đến quá bất ngờ, khiến họ không kịp trở tay liền ngốc lăng ra đó, trên đầu xuất hiện vài sợi hắc tuyến.

Sau đó, Liễu Hi Hiên được hứng trọn toàn bộ lạnh lẽo từ ánh mắt mấy người kia phóng ra. Cảm nhận thân thể từng trận sóng dữ xô xát, không rét mà run. Hắn liền nở một nụ cười bào chữa: "Đừng... đừng nhìn ta như vậy a! Tìm... tìm cách thoát khỏi đây trước... trước rồi tính, ha..."

Chúng nhân: "Đều tại ngươi!"

Liễu Hi Hiên:"..." Hu hu hu, phụ thân, đều tại người đuổi con...

Hiện tại, họ đang ở trong một xâm lâm rộng lớn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »