Giác Ngộ

Lượt đọc: 2196 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 54
khả nghi..

❊ ❊ ❊

Thành Lĩnh Lạc, Vân gia...

Bên trong Tinh Ngọc viên chỉ có hai người Vân gia gia chủ và Trịnh Trúc.

Bầu không gian yên tĩnh bình lặng, nhưng cố tình lại khiến cho người ta cảm thấy áp bách.

Vân gia chủ đứng quay lưng về phía Trịnh Trúc, hít một hơi thật sâu, ngữ điệu bình ổn hỏi: "Tại sao độc của Dẫn Linh Diệp trên người ngươi đã tiêu tan hết? Ngươi đã nghĩ kỹ? Thật sự không có sử dụng đan dược chứ?!"

Nghe gia chủ hỏi, Trịnh Trúc cũng không dám chậm trễ, đầu hơi cúi, nói: "Vâng, gia chủ!"

Câu trả lời này, không biết nên vui hay nên buồn.

Chỉ nghe thấy Vân gia gia chủ nặng nề thở dài: Aiz..."

Sau đó vẫn không quay đầu, đưa tay chắp sau lưng, nói: "Được rồi! Ngươi có thể ra ngoài."

"Vâng!"

Khi cảm nhận bước chân của Trịnh Trúc đã xa dần, Vân gia chủ mới không nhanh không chậm quay đầu lại.

Nhưng khuôn mặt này so với trước kia đã muốn già hơn rất nhiều. Trên trán, từng nếp gấp song song đắp lại, hai bên khóe mắt cũng chằng chịt những đường nét khó phân biệt.

Chỉ là, ngay sau đó Trịnh Trúc từ gấp gáp từ bên ngoài chạy vào, hơi khom người nói: "Gia chủ, hình như trước đây ta có dùng qua đan dược, hơn nữa còn là do tự tay tiểu công tử luyện chế ra."

Vân gia gia chủ vốn đã tuổi già sức yếu, liền vươn tay xoa xoa hai bên thái dương, đặt mông ngồi xuống chủ tọa: "Ồ? Là đan dược do chính tay Phong nhi luyện ra?"

Thấy Trịnh Trúc quyết đoán gật mạnh đầu, Vân gia gia chủ liền nói tiếp: "Sau khi dùng, có cảm thấy khác biệt trong thân thể không?"

Trịnh Trúc nghĩ nghĩ, sau đó lắc đầu: "Không có gì khác biệt!"

Lần này, cả hai người đều chìm vào trầm tư, trên đời này còn có một loại đan dược có tác dụng ngầm như vậy sao? Quả thực là, chưa nghe cũng chưa gặp qua bao giờ a!

Lát sau, nghe thấy tiếng rót trà, tiếng đặt chung vang lên trong không gian tĩnh mịch. Vân gia chủ tay run run cầm lên chén trà, miệng thổi một hơi, đem hết thảy nhiệt nóng trong trà thổi bay, đưa lên miệng khẽ nhấp một ngụm, yết hầu dịch chuyển, nuốt xuống.

Một loạt động tác tao nhã gọn gàng, Vân gia gia chủ sau đó nhẹ nhàng vuốt ve bộ râu trên cằm, ánh mắt có phần hoài nghi, nói: "Vậy ngươi có biết, những loại thảo dược mà Phong nhi dùng luyện thuốc là loại nào không?"

Trịnh Trúc lại lắc đầu, lúc đó hắn vừa đi đến Hàn Trúc viện, không hiểu chuyện gì đã bị coi là vật thử thuốc.

Hoàn toàn không biết những nguyên liệu trong viên đan dược đó. Nhưng trong Hàn Trúc viện cũng chẳng có thứ thuốc quý hiếm gì.

Thảo dược trong đó đều là từ chỗ Vân gia gia chủ mang qua, nếu Hàn Trúc viện có, nhất định trong Dược phòng cũng không thiếu.

Nhưng có lão thiên gia mới biết được, lúc đó Vân Ngạo Phong chỉ là tùy tiện bốc vài loại thảo dược mà hắn không rõ tên thôi.

"Được rồi, ngươi ra ngoài trước đi!

"Vâng, gia chủ!"

Trịnh Trúc nói xong liền đi, hắn bây giờ tu vi lại có chút tiến triển. Chỉ là, chưa đủ để nhét kẽ răng kẻ thù.

Thời gian gần đây khá rảnh rỗi, vì vậy Trịnh Trúc thường xuyên đến Thư phòng của Vân gia. Lấy mấy quyển sách đọc, mà Trịnh Trúc trước nay ngoài các loại công pháp ra, thì không đọc bất cứ thứ gì.

Hiện giờ hắn cũng đang học một loại pháp thuật, tên gọi là Thiên Hương Tuỵ.

Thiên Hương Tuỵ có bảy tầng, tầng thứ nhất gọi là Thiên Sơ Kỷ, chỉ cần học thành thạo tầng một, cũng đã được coi là nhân vật tài giỏi.

Bởi vì sao?

Thiên Hương Tuỵ không dễ học, hơn nữa uy lực rất lớn, thể chất không thích hợp liền không thể học.

Vừa vặn Trịnh Trúc là Chí Dương Thể, tuy không hoàn toàn thỏa thuận được yêu cầu khắc nghiệt của Thiên Hương Tuỵ. Nhưng ít ra cũng có thể học được đến tầng năm.

Từ tầng năm trở lại được xưng là "Thiên - Kỷ".

Bởi vậy...

Tầng thứ nhất gọi là Thiên Trung Kỷ.

Tầng thứ hai gọi là Thiên Mãn Kỷ.

Tầng thứ ba là Thiên Đương Kỷ.

Tầng thứ tư là Thiên Hoang Kỷ.

Tầng thứ năm là Thiên Linh Kỷ.

Tu luyện Thiên Hương Tuỵ không được gấp gáp, phải chắc chắn đã thành thạo tầng này khi bắt đầu học tầng tiếp theo.

Trịnh Trúc tuy nói là nóng lòng muốn báo thù, nhưng hắn lại là loại người có tính kiên trì, kiên nhẫn và kiên định cao, làm việc quyết đoán.

Người đời có câu: Quân tử báo thù mười năm chưa muộn!

Huống chi, Trịnh Trúc bây giờ một mình cũng không thể đấu lại được cả gia tộc. Nếu đi, chẳng khác gì lấy trứng chọi đá, tự tìm đường chết!

Trước kia, khi ở Vẫn Mạng sơn cốc, Trịnh Trúc bị trúng độc của Dẫn Linh Diệp, lúc đó lại được Vân Ngạo Phong dùng âm khí thuần phục, rồi ép khí độc xuống. Kỳ thực thì độc vẫn là chưa được giải hết.

Nhưng là bây giờ độc tính đã tiêu tan biệt tăm biệt tích, lý do khó nói.

Lúc trước Trịnh Trúc có sử dụng đan dược do Vân Ngạo Phong luyện chế, tuy không rõ phẩm cấp, cũng... hình như... không có tên. Nhưng dược đó có tác dụng ngầm, sau khi nuốt xuống, qua vài ngày vẫn không có biến chứng hay dị thường gì.

Cho đến hôm nay, cả hai người Vân gia gia chủ và Trịnh Trúc mới phát hiện ra, độc bất tri bất giác đã được giải.

Không có gì khả nghi, khả nghi là viên đan dược đặc chế của Vân Ngạo Phong.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »