Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4244 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 139
em muốn anh đều sẽ cho em.

❊ ❊ ❊

Xong việc dọn dẹp đơn giản, Hứa Ninh Thanh ôm cô nằm ở trên giường.

Thường Lê một chút sức lực cũng không còn, điện thoại trên bàn bên cạnh rung lên, Thường Lê đạp anh một cái, bắt đầu sai khiến: "Điện thoại."

Hứa Ninh Thanh ngoan ngoãn đứng dậy lấy điện thoại di động đưa cho cô.

Trên người anh vẫn mặc quần áo đàng hoàng, còn Thường Lê lại trần như nhộng co vào trong chăn, nhìn phát là ra cặp đôi trăm phần trăm nhã nhặn bại hoại.

Thường Lê cầm điện thoại nhìn thời gian.

Bốn giờ chiều.

Chậc, hơn một tiếng cơ à.

Cái thể lực này, tuyệt vời.

Trần Tiềm Nhượng gửi một tin nhắn, hỏi cô đã đến Hàng Châu chưa.

Điềm Lê Lê: Vừa xuống máy bay được một lúc.

Trần Tiềm Nhượng: Buổi tối cùng nhau đi chơi không, có cả bọn Trần Thuyên và Bánh Su Kem* nữa.

*Đây là bút danh, Hán Việt là "Bào Phù" nhưng khó đọc quá nên Trà đổi thành bánh su kem luôn vì nghĩa nó như vậy.

Trần Thuyên và Bán Su Kem là tuyển thủ nổi tiếng của mùa này, lúc trước nhìn trong bảng danh sách của học tỷ thì thấy cũng là đội trưởng.

Tất cả mọi người đều là hoạ sĩ đứng đầu trong lứa hoạ sĩ trẻ cùng tuổi, tự nhiên cũng sẽ quen biết nhau, nhưng Thường Lê lại không có khả năng ngoại giao như Trần Tiềm Nhượng, chẳng qua chỉ quen biết sơ sơ mà thôi.

Cô nghĩ nghĩ, trả lời: Mình không đi đâu, ngày mai gặp nhau ở tổ chương trình đi.

Hứa Ninh Thanh cô nhìn cô tán gẫu, lại đưa tay véo mặt cô một cái: "Bây giờ lá gan của em thật lớn nha, dám liếc mắt đưa tình trước mặt anh."

Liếc mắt đưa tình ở đâu vậy...

Thường Lê liếc mắt, chân khẽ động đã cảm thấy xót, vô cùng buồn bực, cố ý nói: "Việc này có gì mà không dám, không phải em còn ôm cậu ấy trước mặt anh sao."

Hứa Ninh Thanh "chậc" một tiếng, hạ giọng: "Vẫn còn tinh thần đôi co với anh đúng không, vậy làm một lần nữa."

Thường Lê rụt cổ lại, lập tức sợ hãi: "Không được không được, mệt lắm rồi ca ca à."

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Hứa Ninh Thanh vốn đang nói đùa, lúc nghe được hai chữ "ca ca" lại chợt chấn động, dòng điện nhỏ từ lồng ngực lan ra tứ chi, có dấu hiệu chào cờ lần nữa.

Cô nhóc kéo chăn lên rất cao, mái tóc đen dài mềm mại rũ trước ngực, khóe mắt đỏ vẫn chưa tan đi, một bộ dáng tội nghiệp khi bị bắt nạt, khiến người khác vô cùng bất lực.

Anh không nói gì, tựa ở trên đầu giường một lát thì đứng dậy: "Đi ăn cơm chiều thôi."

Sửa soạn một lúc liền ra ngoài.

Khách sạn hướng mặt hồ, xung quanh có không ít những quán ăn nhỏ, hai người chọn đại một nhà hàng khá đông khách để ăn.

Chắc là sáng nay vừa có tuyết rơi, ven đường xuất hiện những ụ tuyết nhỏ, bên trên còn có mấy dấu chân bị người khác dẫm lên, nhìn không giống tuyết ở miền bắc lắm.

Đêm nay không có gió, bên hồ cũng không cảm thấy lạnh, Thường Lê quấn khăn quàng cổ cùng Hứa Ninh Thanh tản bộ dọc bên hồ.

Vừa rồi lúc ăn cơm Trần Điềm lại gửi tin nhắn cho Hứa Ninh Thanh, nói Hứa Ninh Thanh đi quay chương trình với Thường Lê xong thì dẫn cô đến nhà cùng nhau ăn cơm.

Năm cuối cấp Thường Lê có đến nhà Hứa Ninh Thanh chơi một lần, từ lần đó cô liền biết mẹ Hứa Ninh Thanh là người rất dễ gần, chỉ cần nhìn cách hai mẹ con họ sống chung là biết, nhẹ nhàng tự do, không có giới hạn cao thấp, cũng không có khoảng cách thế hệ.

Lúc đó cô còn không hiểu tại sao lại khóc một trận.

"Được." Thường Lê gật gật đầu, nhẹ nói: "Đợi quay xong, hoặc là có thời gian nghỉ ngơi em sẽ quay về với anh."

Hứa Ninh Thanh nắm vai của cô, biếng nhác trêu đùa: "Muốn cùng anh về nhà như vậy à."

"Muốn chứ." Thường Lê không do dự đáp.

Hứa Ninh Thanh dừng lại.

Thường Lê ngẩng đầu nhìn anh rồi nở nụ cười, tiếp tục đi lên phía trước: "Em còn rất ngưỡng mộ anh đó, mẹ anh đối với anh thật tốt."

Mặc dù mấy lời giáo huấn trong điện thoại nói không được bắt nạt cô, nhưng vẫn có thể cảm giác được tình yêu thương thuần khiết không cần phải cố gắng ra vẻ.

Không giống như cô, nghĩ là tìm ra được dấu vết chứng minh Bạch Ý yêu mình rồi, kết quả là lại càng thêm thương tâm không chịu được.

Cô đứng thẳng người, bâng quơ nói: "Cho nên em định tranh của anh một chút cảm giác tồn tại với cô."

Khuôn mặt cô gái nhỏ trắng hồng, chiếc cằm có chút nhô lên, vẽ thành một vòng cung lưu loát, lời nói vô cùng thản nhiên, giống như đang nói đùa.

Hứa Ninh Thanh lại nhớ tới hơn một năm trước.

Lúc anh lấy thân phận làm chú lần đầu tiên mang Thường Lê về nhà ăn cơm, sau khi cô nhóc đi ra khỏi nhà được một đoạn, giây trước còn cười cười, giây sau tiếng cười liền thấp xuống, xen vào chút nghẹn ngào, cuối cùng đứng ngoài đầu đường cúi người xuống nước mắt tí tách rơi.

Khóc quật cường không gây một tiếng động.

Hứa Ninh Thanh đặt tay lên đầu cô, thấp giọng nói: "Em muốn anh đều sẽ cho em."

Thường Lê cái hiểu cái không ngẩng đầu, trong đôi mắt chứa bầu trời đêm đông láp lánh ánh sao, đôi mắt cong cong nhìn anh: "Ừm."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư