Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4244 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 118
tiểu biệt thắng tân hôn.

❊ ❊ ❊

Thường Lê và Mạnh Thanh Cúc đều được công ty Gia Linh nhận, sinh viên năm nhất đại học không thể thực tập trực tiếp giống năm cuối, mà là giúp đỡ công ty một chút thiết kế, những công việc liên quan đến truyện tranh.

Thường Lê gia nhập một tổ truyện tranh, cần phải vẽ một số phân cảnh nên đến công ty lấy tư liệu.

Hai ngày trước được trận mưa to, bây giờ không khí lại bắt đầu nóng lên, lại buồn bực lại nóng nảy.

Cô lấy một tờ khăn ướt trong túi lau mồ hôi, ga tàu điện còn cách công ty một quãng đường, Thường Lê thở dài, đành phải lôi ô từ trong túi ra.

Vừa muốn ra ngoài thì chợt nhìn thấy chiếc xe có chút quen mắt.

Hứa Ninh Thanh bước xuống.

Thường Lê hơi sửng sốt, nhìn anh một cái, cuối cùng vẫn đi về phía anh: "Anh đến tìm em à?"

Anh cười: "Không thì sao."

"Sao anh biết em ở đây."

"Đi đến dưới toà kí túc xá thì gặp bạn cùng phòng của em."

Hứa Ninh Thanh cúi đầu nhìn cô, cô nhóc phơi nắng nên mặt có chút đỏ, chóp mũi thẳng tắp ngạo nghễ lấm thấm mấy giọt mồ hôi, buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, nhưng vẫn bị gió thổi có chút rối.

Anh đưa ngón trỏ lau mồ hôi bên thái dương của cô: "Lên xe trước đã, đứng đây thêm chút nữa là bị cảm nắng mất."

Thường Lê dùng sức mím môi, lên xe với Hứa Ninh Thanh.

Từ Đại học Z đến Gia Linh có đi qua Thừa Hòa, Hứa Ninh Thanh để tài xế về trước, tự mình lái xe tới, bây giờ trong xe chỉ có hai người bọn họ.

"Tay em đang cầm cái gì vậy?" Hứa Ninh Thanh hỏi.

Thường Lê: "Tư liệu, cần phải vẽ mấy phân cảnh truyện tranh."

Hứa Ninh Thanh tiện tay mở ra, xoa tóc cô: "Lát nữa có lớp không?"

"Buổi tối có hai tiết."

"Vậy vẫn còn thời gian." Hứa Ninh Thanh nhìn đồng hồ, không chút vòng vo nói thẳng cho cô việc lúc đó: "Trước đó anh sợ Châu Ỷ Khâm và Tần Hiệt sẽ làm ra chuyện gì nên âm thâm để người theo dõi, không nghĩ tới Châu Ỷ Khâm lại đi tìm Tần Hiệt, sau đó cô ta sắp đặt một loạt kế hoạch, định dựa vào chuyện của Tần Nguyệt cùng với chuyện sau này anh và em ở bên nhau mà dội nước bẩn lên đầu anh, rồi sau đó tẩy trắng chính mình."

Thường Lê ngẩn người, thấp giọng hỏi: "Sau đó thì sao?"

Hứa Ninh Thanh mở hai khuy áo sơ mi ra, miễn cưỡng nói: "Những động thái của cô ta anh đều biết trước, có thể ngăn chặn sớm nhưng vì muốn chứng cứ cho nên mặc kệ cô ta để cấu thành tội phỉ báng, sau đó mới khoá tin tức hoàn toàn, vậy nên nội dung cô ta vu khống anh không có sức ảnh hưởng."

Anh dừng một chút, nói tiếp: "Phạm vi truyền bá cũng rất nhỏ, đợi sau khi toà ra phán quyết, anh sẽ chẳng có mất mát gì cả."

Trong một tuần chiến tranh lạnh, Hứa Ninh Thanh đã kể sơ sơ với cô, dù không nói chi tiết nhưng Thường Lê suy nghĩ chút cũng đoán ra được phân nửa.

Tuy nhiên sau khi nghe từ chính miệng anh nói vẫn giật mình một chút.

Cô hơi chớp mắt nhìn về phía Hứa Ninh Thanh, nói lời từ tận đáy lòng: "Anh xấu tính thật đấy."

Hứa Ninh Thanh: "...?"

Hai người đối mặt một lát, Hứa Ninh Thanh cười: "Anh vội vàng nói cho em, sợ em giận nên giải thích nhiều như vậy, thể mà em chỉ cho anh một cái đánh giá này sao."

Thường Lê gãi đầu.

Sau khi Hứa Ninh Thanh giải thích xong thì cơn giận của cô cũng đã biến mất, tiện thể còn bắt đầu trách móc bản thân ------ Sao mày có thể như vậy chứ! Dù tức giận cũng không thể chiến tranh lạnh với người ta!!

"Cũng không phải là giận." Thường Lê chậm rãi gảy móng tay, nói: "Chỉ là em không hài lòng việc anh có nhiều chuyện không muốn nói cho em biết, rõ ràng em đã lên đại học rồi."

"Anh biết rồi, sau này anh sẽ nói cho em sớm hơn." Hứa Ninh Thanh đưa tay xoa vành tai cô, giọng nói ấm áp: "Đây là lần đầu anh yêu đương, cũng là lần đầu làm bạn trai người khác, cho nên có đôi lúc không biết phải làm như thế nào mới đúng, em phải dạy anh."

Hứa Ninh Thanh miệng thì nói lần đầu yêu đương không biết phải làm như thế nào, một bên lại dễ dàng làm trái tim Thường Lê loạn nhịp.

Thường Lê nghiêng người về phía trước, nhỏ giọng nói: "Anh xích lại đây một chút."

"Ừm?"

Hứa Ninh Thanh tưởng cô muốn nói nhỏ chuyện gì, cúi thấp đầu xuống, đột nhiên bờ môi bị cô chạm vào.

Cô nhóc từ từ nhắm hai mắt lại, kéo cổ áo vụng về học theo bộ dáng của anh, hơi ngẩng đầu hôn lên môi anh.

Một tuần lễ không thấy mặt mũi đâu, gặp nhau liền ôm ấp hôn hít, Hứa Ninh Thanh vốn muốn chậm rãi hưởng thụ nụ hôn của cô, nhưng lúc này không nhịn nổi nữa.

Anh mở dây an toàn, hung hăng nhấn bả vai cô, đặt cô ngồi dựa vào ghế lái phụ, càn quét một trận trong khoang miệng, ngón tay đan qua tóc cô đặt ở sau gáy.

Thông qua nụ hôn này Thường Lê biết được thế nào là tiểu biệt thắng tân hôn*.

*Tiểu biệt thắng tân hôn: Cảm xúc nhớ nhung trong tình yêu còn hơn cả đêm động phòng nữa.

Nụ hôn hấp tấp điên cuồng này không phù hợp với tính cách của Hứa Ninh Thanh.

Lúc tách ra Thường Lê đã muốn ngạt thở, tựa lưng vào ghế hít thở gấp gáp, lồng ngực chập trùng.

Nụ hôn này không giống ngày thường, phần lớn nụ hôn của Hứa Ninh Thanh không phải chỉ bởi vì muốn thân mật với cô, mà là vội vã gấp rút như chịu không nổi nữa.

Thường Lê sờ sờ cánh môi, lầm bầm nói: "Em bôi son mà bị anh hôn trôi hết rồi."

Hứa Ninh Thanh cười, vô thức liếm môi một cái.

"À đúng rồi, khi nào thì phiên toà bắt đầu?"

Hứa Ninh Thanh: "Vẫn chưa có thông báo, nhưng chắc cũng nhanh thôi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư