Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4244 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 150
muốn vẽ tranh thì cứ vẽ thôi.

❊ ❊ ❊

Sau khi <Nét vẽ không đổi> phát sóng tập đầu tiên liền nhận được rất nhiều đánh giá như "chương trình có tâm", "giá trị nhan sắc thần tiên", đêm hôm đó dưới phần bình luận như muốn nổ tung.

Đến giữa trưa hôm sau, số lượt xem thậm chí còn tăng vọt gấp hai lần so với hôm qua.

Bình luận bên dưới vừa hài hước vừa vô cùng chân thành.

[Mau tới đây xem A Đan* ca ca của chúng ta đi, tổ chương trình thật sự không quá nghèo rồi huhuhu, nhìn phòng chụp ảnh xập xệ nhưng toát lên ý chí vô cùng mạnh mẽ, thật sự đã dồn hết tâm huyết cho chương trình này rồi! Yêu quá đi!]

*A Đan (丹) ở đây là tên gọi thân thương của chương trình "Nét vẽ không đổi" (丹青不渝).

[Thực sự thì tổ chương trình làm thêm một kênh kêu gọi hỗ trợ đi, tôi sẽ cống nạp ví tiền của mình cho mọi người!]

[Chương trình người ta toàn mời thần tượng hoặc dẫn chương trình nổi tiếng tới gánh, A Đan ca ca thực sự quá ngay thẳng công minh!! (Là vậy hay là vì nghèo nhỉ?)]

...

Tài khoản tiếp thị cũng dựa vào đó để kinh doanh, trên hotsearch toàn là chủ đề về chương trình.

Thậm chí còn có người phổ cập kiến thức chuyên ngành ------ <Mấy người biết năm vị hoạ sĩ minh tinh trong đó lợi hại như thế nào không?>

Bắt đầu thổi phồng từng người họ lên, Thường Lê không thể xem tiếp được nữa.

Đến giữa trưa, cô muốn mở ứng dụng lên xem coi mọi người có bình luận gì tiếp không, kết quả vừa mở ra liền thấy hình áp phích của năm người bọn họ lần lượt hiện ra.

Thường Lê nhìn quả đầu búi Natra của mình, cuối cùng thở dài một hơi, ném điện thoại lên bàn cái cạch.

Hứa Ninh Thanh ngồi phía đối diện ngẩng đầu lên: "Sao vậy?"

Thường Lê có hơi mông lung nhìn anh: "Hình như em nổi tiếng rồi."

Anh nhướn mày, cười nói: "Vậy sau này em nuôi anh đi."

"Không vấn đề." Thường Lê tiến tới, giơ tay cợt nhả gãi cằm anh, giống như nựng cún con: "Em bao nuôi anh."

Bơi vì chương trình vừa phát sóng lại nhận được thành tích cao hơn mong đợi, lần đi quay tiếp theo mọi người ai cũng vô cùng phấn khởi, tràn ngập nhiệt huyết.

Thường Lê đã quen với mọi mọi người trong tổ tiết mục, nhìn thợ trang điểm định gắn đá lên khoé mắt mình, vội vàng "Ấy ấy" mấy tiếng: "Cái này khoa trương quá rồi, em không muốn làm như vậy đâu chị à."

"Cái này bắt sáng rất đẹp!" Thợ trang giải thích một chút: "Yên tâm đi, sẽ không khoa trương đâu, chỉ gắn hai viên thôi, đánh phấn mắt xong sẽ không thấy chói nữa."

"..."

Thợ trang điểm: "Chị thấy chương trình lần này mọi người đều khen em và Bánh Su Kem là đôi chị em thiên thần ác quỷ đó, em làm như thế này chắc chắn sẽ đẹp! Đến lúc chiếu chắc chắn mọi người sẽ trầm trồ một phen cho xem!"

"..."

Cuối cùng cũng trang điểm xong, Thường Lê soi gương nhìn mình, cũng không tệ.

Thế là cầm điện thoại chụp một tấm gửi cho Hứa Ninh Thanh.

Anh lập tức trả lời lại bằng một chữ nhạt toẹt: "Đẹp."

Nghĩ cũng biết sẽ không bao giờ nói không đẹp, Thường Lê liếc mắt, tắt điện thoại đi quay chương trình.

Đã tiến vào vòng đấu loại, nội dung chính quay hôm nay là công khai loại trừ thí sinh, vừa mới bắt đầu tổ chương trình đã sắp xếp một trò chơi làm dịu không khí.

Chắc là muốn dựa vào tương phản để kiếm nước mắt khán giả, đang lúc tất cả mọi người chơi vui vẻ liền công khai danh sách bị loại.

Danh sách bị loại căn cứ vào điểm số của các giáo sư từ những tác phẩm trước cũng như đánh giá giữa các thí sinh dành cho nhau

Mọi người đã ở chung một khoảng thời gian, hiểu rõ những quá khứ của nhau, cũng đều biết rõ con đường nghệ thuật này là thiên quân vạn mã đi qua nhưng đi được tới đích cuối cùng thật sự cũng chỉ có mấy người.

Cho nên đến phần loại trừ thí sinh cuối cùng này thì không khỏi đáng tiếc thay cho họ.

Mà năm người bọn họ đương nhiên ở lại mà không chút hồi hộp nào, được xếp hạng trong năm hàng đầu, hiện tại điểm cao nhất trong năm bọn họ là Lâm Thành, cũng như là người có nhiều kinh nghiệm nhất, thứ hai là Thường Lê.

Sau khi công bố danh sách, MC mời mọi người lần lượt lên phát biếu.

Đến phiên Thường Lê.

Ánh đèn chiếu xuống, hội tụ trên người cô.

Cô cầm microphone, nhìn mọi người dưới sân khấu, bỗng nhiên có hơi xúc động.

Thiên phú hội hoạ của cô là ngàn dặm có một, tính cả bốn người kia thì đều là thiên phí hiếm có, con đường nghệ thuật vô cùng thuận lợi, chưa từng gặp qua trở ngại khó khăn gì.

Có lẽ cũng bởi vì vậy mà cô không thể cảm nhận được cảm xúc đau khổ tiếc nuối của đại đa số những người đang theo đuổi nghệ thuật ở đây.

Nhưng Thường Lê nghĩ đến một số ít những chuyện khác.

Nhớ tới khi còn bé cô phát hiện mình thích vẽ tranh và muốn đi theo con đường này thì bị Bạch Ý coi thường.

Cũng nhớ tới lúc ấy còn nhỏ, ông nội ôm cô đặt trên đùi, vô cùng dịu dàng dỗ dành cô, nói cô thích làm gì thì làm cái đó.

Lại nhớ tới Hứa Ninh Thanh từng nói ------ "Muốn vẽ tranh thì cứ vẽ thôi, những cái khác anh sẽ thay em xử lý."

Thật sự đã vô cùng may mắn.

Cô ôm lấy giấc mộng mà người khác coi thường, cũng mơ mơ hồ hồ đi đến đây.

Thường Lê xiết chặt microphone: "Lúc trước tôi đã từng nghe một câu nói, rằng ở lưng chừng núi rất đông đúc, bạn phải đi lên đỉnh núi mới có thể nhìn thấy rõ ràng."

Cô dừng một chút, nhìn về phía sàn thi đấu, "Cho nên đừng từ bỏ, thất bại cũng bởi vì mọi người đang cố gắng trèo lên trên, hãy cố gắng trèo lên đó xem một chút, có lẽ sẽ có quang cảnh mọi người đã chờ mong từ lâu."

Toàn bộ quá trình loại trừ thí sinh, tổ chương trình còn chèn thêm loại nhạc khơi gợi cảm xúc, sau khi quay xong mọi người đều rối rít nói lời tạm biệt, cuối cùng khi về phòng trang điểm tháo trang sức một lúc sau tâm tình vẫn không khá lên được tí nào.

Thường Lê tẩy trang xong, vuốt mái tóc lên trước ngực, ngồi dựa vào ghế trong phòng hoá trang khởi động lại điện thoại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư