Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4186 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 105
hôn đáp lại.

❊ ❊ ❊

Ánh mắt Thường Lê bắt đầu mất không chế di chuyển từ mặt Hứa Ninh Thanh xuống, cần cổ, xương quai xanh, lồng ngực, bụng, sau đó dừng lại.

Hứa Ninh Thanh tiếp tục dụ dỗ cô: "Không phải muốn luyện vẽ cơ bắp sao, cơ bụng bạn trai cho em luyện, chịu không?"

Thường Lê cũng coi như hiểu rõ về cơ bụng anh, mặc dù chưa từng sờ, nhưng từng cắn rồi..

Còn cái gì mà đường cong cơ bụng thì răng không có khả năng biết được, chỉ cảm thấy cứng rắn, rất săn chắc, dáng người có lẽ rất tốt.

Thường Lê nhìn chằm chằm anh một hồi, thắc mắc hỏi một câu: "Anh thường xuyên đi tập thể hình à?"

"Thế nào, lại còn muốn kiểm hàng trước khi nhận à?" Hứa Ninh Thanh nhướng mày, như mở cờ trong bụng, hai ngón tay cầm vạt áo hơi vén lên, chậm rãi nói: "Vậy cho em kiểm tra, nếu không hài lòng thì anh đi luyện thêm một chút."

Ban đầu Hứa Ninh Thanh cũng không muốn mới quen chưa bao lâu đã lộ thịt, lo sợ cô nhóc còn nhỏ sẽ bị mất tự nhiên, cho nên động tóc vén áo chỉ là giả bộ thôi, không có ý định tiếp tục.

Kết quả nhìn thấy Thường Lê nhìn chăm chăm không chớp mắt vào vạt áo đang chuẩn bị vén lên của anh, còn rất chờ mong.

"..."

Hứa Ninh Thanh khẽ cười một tiếng, cũng không quan trọng nữa, kéo áo lên, lộ ra cơ bụng.

Thân hình người đàn ông rất tốt, vai rộng eo nhỏ, trông rất khoẻ khoắn, đường cong cơ bụng rõ ràng, cơ bắp không quá vạm vỡ, vô cùng thuận mắt.

Thường Lê nhìn không chớp mắt, trầm trồ "Oa" một tiếng.

Hứa Ninh Thanh cười: "Thế nào, đủ cho em vẽ không?"

Cô gật đầu: "Đủ."

"Vậy thì vẽ thôi." Hứa Ninh Thanh kéo một cái gối đặt sau lưng dựa vào, nhàn nhã nói: "Cần anh tạo dáng không?"

"..."

Thường Lê nhìn anh một cái, lại nhìn xuống cơ bụng, cuối cùng cảm thấy nếu cứ như vậy mà vẽ cơ bụng Hứa Ninh Thanh thì có chút kỳ quái, cô mất tự nhiên hỏi: "Anh không làm việc à?"

"Công việc có gì vui, không bằng làm người mẫu cho Lê Lê." Ngữ khí anh có chút ngang tàng, như một con hồ ly tinh: "Đợi Lê Lê kiếm tiền nuôi anh."

Thường Lê bị anh chọc cười: "Anh làm mẫu như vậy thì em không vẽ được."

"Ừm?"

"Không kiềm chế nổi." Cô nói một cách nhẹ nhàng, ngay thẳng, nghiêm túc.

Hứa Ninh Thanh dừng một chút, hoàn toàn không nghĩ tới Thường Lê sẽ phản ứng như vậy.

Cô gái nhỏ này không giống những người bình thường khách, cô không thích mập mờ nước đôi để tỏ ý với đối phương mà dùng cách thức ngay thẳng nhất, thuần tuý nhất để nói lên ý nghĩ của bản thân mình.

Lúc trước cũng thế, hôm qua lúc biểu đạt sự yêu thích cũng thế.

Mạnh mẽ tiến đến nhón chân hôn một cái, một khắc đó cả người Hứa Ninh Thanh chợt ngơ ngác, cảm giác cánh môi mềm mại của cô khẽ chạm giống như có dòng điện chảy trong cơ thể.

"Ai bảo em kiềm chế." Hứa Ninh Thanh ung dung nói, anh dựa lên ghế sô pha, cả người như không có xương cốt, bốn chữ "Hoan nghênh thưởng thức" viết hoa in đậm.

Thường Lê nhịn không được, giơ tay đánh anh một cái, tiến tới chỉnh lại nếp áo của anh cho ngay ngắn.

Hứa Ninh Thanh cũng không chọc cô nữa, xoa đầu cô cười nói: "Vậy em cứ vẽ đi, cần cái gì thì nói với anh."

Anh nói xong thì đứng dậy khỏi ghế sô pha.

"Hứa Ninh Thanh." Thường Lê giữ chặt tay áo anh, thanh âm nhẹ nhàng mềm mại.

"Sao vậy?"

Cô vẫy tay: "Anh cúi xuống một chút."

Hứa Ninh Thanh cúi xuống, Thường Lê vươn người hôn lên môi anh.

Cô gái nhỏ giang hai cánh tay, mềm oặt vòng ra sau lưng anh, vỗ hai cái, đầu chôn sâu dưới cổ anh, dịu dàng nói: "Em thích anh, sau này em sẽ cố gắng ngày càng lợi hại, không khiến anh phải khổ sở nữa."

Không muốn anh bị phiền nhiễu vì Tần Nguyệt và Tần Hiệt, không muốn anh đau lòng vì đoạn quá khứ đen tối đó.

Hứa Ninh Thanh nghe ra giọng cô có chút thích hợp, nắm lấy cánh tay cô kéo người ra, nhìn vào ánh mắt cô hỏi: "Làm sao rồi?"

Thường Lê chậm rãi chớp mắt hai cái: "Ừm?"

"Sao anh nghe như em đang chịu ấm ức vậy." Hứa Ninh Thanh gãi cằm cô như đang dỗ mèo con: "Có người bắt nặt em à?"

"Không có, em đâu dễ bị bắt nạt như vậy." Thường Lê liếc mắt: "Chỉ là đột nhiên em muốn nói những lời đó mà thôi, sau này em sẽ dùng tiền thuê anh làm người mẫu cho em."

Dù sao cô nhóc này không biết giấu giếm, nhìn cũng không giống khóc thật lắm.

Hứa Ninh Thanh nhìn cô một hồi, cũng không hỏi nhiều, chỉ cười cười: "Được, anh thế nào cũng được, tiêu chuẩn nào cũng làm tất."

"..."

Cái người này liêm sỉ lọt chỗ nào rồi?

Cô mất kiên nhẫn khoát khoát tay: "Được rồi, anh mau đi làm việc đi."

"Đợi một chút." Hứa Ninh Thanh tiến tới một bước, đầu gối chống trên ghế sô pha cạnh chân cô, ấn bả vai Thường Lê dựa xuống, cúi thấp đầu: "Anh phải hôn đáp lại."

Ngón tay anh xuyên qua kẽ tóc Thường Lê, đặt sau gáy cô, ngón cái chạm qua vành tai cô, nóng bỏng, khiến cô không nhịn được co rúm lại.

Thường Lê ngửi thấy một cỗ hương vị thuốc lá nhàn nhạt.

Cô ngẩng đầu, suy nghĩ ngẩn ngơ, chắc chắn vừa rồi lại đi hút thuốc.

Hứa Ninh Thanh thấp giọng: "Đầu lưỡi."

"Dạ?"

Thường Lê vừa mới đáp một tiếng, đầu lưỡi anh liền xông vào, cảm xúc tê dại.

Trong văn phòng chỉ có hai người bọn họ, ánh nắng đầu chiều từ cửa sổ sát đất chiếu vào, sáng rọi trong suốt, đang ở tầng cao không ai nhìn thấy mang đến cảm giác thân mật mập mờ bí ẩn.

Thường Lê bị hôn đến chóng mặt, chỉ vô thức đáp lại, học theo Hứa Ninh Thanh rụt rè vươn đầu lưỡi ra, nhưng động tác không được lưu loát, thỉnh thoảng lại bị anh quấn lấy, nghiến đến tê dại.

Hứa Ninh Thanh bắt đầu thở dốc, hơi thở nóng rực, anh ôm mặt Thường Lê, từ nụ hôn điêu cuồng dần dần dịu xuống.

Anh lưu luyến liếm lên cánh môi Thường Lê, mở mắt ra, đáy mắt là một mảng đen ngầm, giống như đang cố gắng kiềm chế dòng cảm xúc mãnh liệt này.

Sau đó anh ngồi dậy, giúp cô sửa lại vạt áo bị nhăn lên vì tư thế vừa rồi, mở miệng giọng nói rất trầm: "Được rồi, em vẽ đi."

Thường Lê mông lung mở mắt ra, khuôn mặt bởi vì nụ hôn vừa rồi mà đỏ bừng, vẫn chưa định thần lại, mơ hồ "Ưm" một tiếng.

Hứa Ninh Thanh lặp lại: "Vẽ tranh đi, anh đi xem tài liệu một chút."

"..."

Xem có giống một tên cặn bã lạnh lùng vô tình không!

Thường Lê nhìn anh, cơ hàm người đàn ông nghiến chặt, cổ áo mở ra để lộ hàng xương quai xanh, nhất là giọng nói trầm hơn hình thường rất nhiều, giọng mũi cũng nặng.

Ban nãy trước khi hôn đâu có như vậy đâu?

Thường Lê bỗng nhiên ý thức được chuyện gì đó, nhớ tới lần kia đến nhà Hứa Ninh Thanh nấu cơm, cái lần anh "nhạy cảm" kia, thanh âm anh khi đó hình như cũng giống như vậy.

Ánh mắt Thường Lê lơ đãng nhìn xuống dưới, sau đó chột dạ cấp tốc nâng lên, đỏ mặt lan tới tận cổ.

Hứa Ninh Thanh nhìn được hết toàn bộ những phản ứng kia, biết chắc là cô đã đoán ra, cũng không nói gì thêm, vỗ nhẹ lên đầu cô, âm thanh nhàn nhạt: "Vẽ tranh đi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư