Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4244 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 129
đủ hai mươi tuổi rồi gả cho ca ca có được không?.

❊ ❊ ❊

Vì câu nói này của Thường Lê mà dây thần kinh của Hứa Ninh Thanh trong nháy mắt căng như dây đàn, anh nhìn về phía cô, giống như không nghe rõ: "Cái gì cơ?"

"Em." Thường Lê vỗ vỗ xuống giường anh, câu nghi vấn chuyển thành câu trần thuật: "Muốn ngủ cùng với anh một hôm."

Lông mày Hứa Ninh Thanh hơi nhướn lên, mặt không biểu tình lặp lại lời của cô: "Ngủ cùng anh."

Anh đi qua, đặt tay lên cần cổ cô ép cô nằm xuống giường, lòng bàn tay vuốt ve: "Em biết nói mấy lời này với đàn ông có nghĩa như thế nào không đấy?"

Thường Lê thuận theo nằm lên gối, con ngươi đen nháy nghiêm túc nhìn anh, nói một câu vô cùng hiên ngang lẫm liệt: "Không phải lúc chiều anh đã làm xong rồi sao, chỉ là bây giờ em sợ bộ phim đó nên mới ngủ cùng anh một hôm mà thôi."

"Em tưởng nhiêu đó là đủ rồi à?" Hứa Ninh Thanh cúi người xuống, cong khoé môi: "Xem thường anh vậy sao?"

"..."

Thường Lê không chịu được nữa, ánh mắt bắt đầu nhìn xuống, cái cằm vừa di chuyển thì đã bị anh chặn lại.

Thường Lê co người ra sau, giơ tay chạm vào hầu kết của anh, ngay sau đó liền thấy Hứa Ninh Thanh nghiến chặt quai hàm, nhanh như chớp bắt lấy tay cô kéo đập xuống nệm.

Bốn mắt nhìn nhau một lúc, Hứa Ninh Thanh thấp giọng mắng một câu, đứng dậy đi vào trong phòng tắm.

Thường Lê: "...?"

Cô đã làm gì à??

Sao tự nhiên lại phản ứng mạnh như vậy! Đây cũng đâu phải là trêu ghẹo gì đâu!

Tiếng nước trong phòng tắm vang lên, Thường Lê chợt nhớ lại lúc chiều nay bị Hứa Ninh Thanh nắm tay làm chuyện kia, mặt bỗng dưng nóng lên, mau chóng chui vào trong chăn.

Trên gối của Hứa Ninh Thanh vẫn còn lưu lại mùi hương dễ chịu, giống với mùi trên người anh, hòa quyện cùng hương thơm dầu gội.

Một lát sau, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, sau đó truyền đến âm thanh của máy sấy tóc.

Lúc trở ra, Hứa Ninh Thanh đã thay cái áo choàng tắm hư hỏng của mình, mặc một bộ đồ ngủ nghiêm chỉnh đàng hoàng.

Cô gái nhỏ đang rúc trong chăn, hai tay nắm lấy mép chăn mềm, lộ ra đôi mắt như hai quả nho đen nhìn chằm chằm vào anh, mắt sáng long lanh.

"Anh vừa... đi làm cái đó à?" Thường Lê chần chờ hỏi.

Hứa Ninh Thanh cầm khăn lau cổ, khôi phục dáng vẻ hờ hững thường ngày: "Hả?"

"Thì là." Thường Lê nghĩ nghĩ, sau đó giơ năm ngón tay lên chụm vào một chỗ: "Như thế này này."

Hứa Ninh Thanh: "..."

Sắc mặt Hứa Ninh Thanh trầm xuống, dời ánh mắt, giọng nói nhàn nhạt: "Không, anh đi tắm nước lạnh thôi."

Thường Lê trợn tròn mắt: "Tắm nước lạnh? Không phải lúc trước còn mắng em tắm nước lạnh sao, vậy mà bây giờ anh còn tắm."

Anh hơi nhướn mày, hỏi lại: "Em thấy giống như anh muốn lắm à?"

"..."

Hứa Ninh Thanh vứt khăn qua một bên, đi đến gần cô, cúi người xuống, chống tay bên cạnh gối, thấp giọng hỏi: "Thật sự muốn ngủ ở đây à?"

Thường Lê nhìn anh gật đầu: "Em toàn nhớ tới đám ký sinh trùng kia, vừa nhắm mắt liền cảm giác nó ở ngay bên cạnh em, không dám ngủ."

"Được." Hứa Ninh Thanh ngồi dậy, trượt người xuống bên kia giường, "Vậy ngủ thôi."

Theo động tác của Hứa Ninh Thanh, phía bên cạnh nệm lõm xuống, trong bóng đêm một chút cảm giác đều được phòng đại, Thường Lê bỗng nhiên ngừng thở.

Cô bắt đầu cảm thấy khẩn trương.

Lúc đi vào phòng Hứa Ninh Thanh còn chưa biết ngủ cùng anh sẽ có cảm giác gì, bây giờ thì biết rồi.

Hứa Ninh Thanh nghiêng người, vươn tay ra: "Muốn nằm xích lại không?"

Thường Lê dừng lại, chậm rãi di chuyển, sau đó liền bị người đàn ông ôm eo lôi qua, chóp mũi đụng vào cằm của anh.

Cô cau mũi lại, lùi người ra sau một chút.

Hứa Ninh Thanh điều chỉnh tư thế, để cô gối lên cánh tay mình.

Tư thế có vẻ không thoải mái lắm.

Những cơn buồn ngủ ban nãy của Thường Lê tiêu tan vào không khí, không biết qua bao lâu mới chần chừ gọi tên anh: "Hứa Ninh Thanh."

Giọng nói của người đàn ông có chút trầm: "Ừm?"

"Em không ngủ được."

"Muộn lắm rồi." Anh vỗ nhẹ lên đầu cô: "Nhắm mắt lại đi."

"Nhưng em không ngủ được, từ từ nhắm mắt cũng không ngủ nổi."

Hứa Ninh Thanh: "Còn sợ à?"

Thường Lê thậm chí còn phải suy nghĩ một thoáng xem anh nói sợ là sợ cái gì, sau đó lắc đầu: "Không sợ nữa."

Cô mở to đôi mắt, con ngươi dần dần thích ứng với bóng tối, hướng mắt nhìn lên khuôn mặt của Hứa Ninh Thanh, anh hơi cau mày, cả người như lặng xuống.

Thường Lê không nhịn được vươn tay ra, hai ngón tay nhẹ nhàng chạm lên mi tâm của anh, như muốn vuốt thẳng vết hằn trên đó, sau đó liền thấy Hứa Ninh Thanh cũng đang từ từ mở mắt ra.

Hai người đối mặt nhau một hồi, Thường Lê nhận ra trong đôi mắt anh đang dần thay đổi, há to miệng, nhưng không thốt nên lời.

Một cô gái nhỏ nhắn như thế nằm bên cạnh mình, kiềm chế đã là điều rất khó khăn, vậy mà cô còn cố gắng khiêu khích anh, Hứa Ninh Thanh bắt lấy cánh tay đang quấy phá của cô kéo xuống: "Sao vẫn chưa ngủ nữa?"

Giọng nói anh trầm thấp, không còn vui vẻ như mọi khi, lộ rõ thêm mấy phần nghiêm túc.

Thường Lê hơi ngạc nhiên, không thích giọng điệu này của anh, vùng vằng nói: "Đã bảo là không ngủ được rồi còn gì."

Hứa Ninh Thanh thở dài, véo má cô một cái, mở mắt ra: "Vậy em muốn làm gì?"

"Tâm sự chút đi?"

Cơn buồn ngủ của Hứa Ninh Thanh cũng bị cô lau sạch, đáp ứng một tiếng: "Tâm sự chuyện gì?"

Thường Lê nghĩ nghĩ rồi hỏi: "Vì sao anh thích em?"

Thường Lê muốn hỏi vấn đề này rất lâu rồi, nhưng lại cảm thấy xấu hổ và hơi vô lý, cho nên luôn không dám hỏi.

Nhưng đây là vấn đề mà hầu hết cô gái luôn để ý.

Hứa Ninh Thanh cười nhẹ một tiếng, ôm eo cô: "Không nói rõ được."

Thường Lê lấy khuỷu tay chọt vào eo anh, vẫn cố hỏi cho bằng được: "Vậy thì anh nói chút xíu thôi."

Vì sao lại thích Thường Lê chứ?

Hứa Ninh Thanh cũng không thật sự rõ ràng, đây là lần đầu tiên anh thích một người như vậy.

Chỉ cảm thấy trên người cô có rất nhiều đặc điểm khiến người khác thích thú.

Hồi năm ba khi cô gõ cửa nhà Hứa Ninh Thanh, ngày đó Hứa Ninh Thanh nhìn thấy cô, trong đầu bỗng hiện lên một từ ------ đáng yêu.

Anh chưa từng dùng từ như vậy để hình dung một người con gái, bình thường tiếp xúc với những người phụ nữ khác thì chỉ có những từ đại loại như xinh đẹp, gợi cảm mà thôi.

Nhưng đáng yêu lại là một từ vô cùng phổ biến, thập chí có một số người không biết nên khen như thế nào liền trực tiếp khen đáng yêu, cực kì thuận tiện.

Nhưng sự đáng yêu của Thường Lê lại vô cùng thuần tuý, không lẫn một chút tạp chất, không che giấu cũng không giả vờ, giống như gốc cây bạch dương giữa sa mạc, xinh đẹp và tràn đầy sức sống.

Cô có những đặc điểm mà Hứa Ninh Thanh vô cùng yêu thích.

Sau này khi Tần Hiệt xuất hiện, phản ứng của Thường Lê khiến con tim anh tan chảy sau đó thắt lại, rồi hoàn toàn thuộc về cô.

Mặc dù bình thường Hứa Ninh Thanh buông thả thành quen, nhưng lại không am hiểu nói mấy lời đường mật buồn nôn.

Những suy nghĩ lúc này cũng nói không nên lời, chỉ tiến lại gần ngậm lấy môi cô, hôn từng chút từng chút một.

"Anh thích em." Hứa Ninh Thanh từ từ nhắm hai mắt, dùng chóp mũi cọ lên mũi cô, thấp giọng nói: "Đến sinh nhật năm sau, đủ hai mươi tuổi rồi gả cho ca ca có được không?"

Thường Lê đột nhiên hơi giật mình.

Rõ ràng ban nãy còn đang hỏi anh vì sao thích mình, kết quả tự nhiên lại được cầu hôn?

Còn cái gì mà ca ca nữa chứ...

"Anh, anh trả lời câu hỏi của em trước đã." Tim cô đập loạn nhịp, nói lắp ba lắp bắp, nhiệt độ trên mặt cũng bắt đầu nóng lên.

Hứa Ninh Thanh cong môi cười, lại tiến đến ôm cô.

Thường Lê đẩy anh ra, đỏ mặt chỉ trích nói: "Em thấy anh thích cơ thể của em thì có!"

Anh cười khẽ một tiếng, sau đó ôm đầu Thường Lê ép vào lồng ngực mình: "Không nói rõ được vì sao lại thích, nhưng anh thực sự rất thích em."

Cách một lớp vải, cô nghe tiếng tim anh đập vô cùng mãnh liệt.

"Anh thích toàn bộ những thứ thuộc về em." Anh cười lên, ôm cô thật lâu rồimới thở dài một tiếng: "Bảo bối à."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư