Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4244 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 135
nhà giàu mới nổi.

❊ ❊ ❊

Ông bà nội cũng không nói gì về chuyện của cô và Hứa Ninh Thanh, lúc Hứa Ninh Thanh đưa Thường Lê về nhà thì bọn họ cũng đã trở về, Hứa Ninh Thanh lên tiếng chào hỏi xong liền rời đi chứ không ở lại lâu.

"Đến ăn chút hoa quả này." Bà nội vẫy tay với cô.

Thường Lê thay dép lê đi qua, cùng lúc đó Bạch Ý cũng đi ra từ phòng ngủ cho khách.

Thường Lê dừng bước, nhìn bà một cái, không có phản ứng gì ngồi xuống bên cạnh bà nội.

"Chuyện của cháu và Hứa Ninh Thanh bà đã biết rồi." Bà nội cầm một quả anh đào đưa cho cô, ôn hoà nói: "Sao lúc đó không nói cho ông bà biết, cũng không phải người xa lạ gì."

Thường Lê cúi đầu, tim đập thình thịch: "Cháu sợ hai người sẽ cảm thấy khó hiểu."

"Chỉ là không ngờ đến mà thôi." Bà nội cười: "Ban đầu bà cũng bị doạ hết hồn, nhưng chuyện tình cảm vốn là như vậy mà, lúc bà và ông nội cháu vừa mới yêu nhau, ông nội cháu không có tiền, ông bà cố ngoại cũng rất ghét ông ấy, sau này không phải cũng vẫn kết hôn rồi cùng nhau kinh doanh thành công hay sao. Tình cảm là chuyện rất khó nói."

Qua lời của bà nội, Thường Lê cũng dần dần thả lỏng, ăn một quả dâu, cúi đầu "Dạ" một tiếng.

"Chuyện của cháu và Hứa Ninh Thanh ông bà sẽ không can thiệp, nhưng mà cậu ta không tốt với cháu, ông bà sẽ không đồng ý gả cháu cho nó."

Thường Lê ngừng lại, không biết Hứa Ninh Thanh nói với hai người họ những gì, sao lại từ yêu đương chuyển sang cưới gả rồi.

Cô đỏ mặt: "Chuyện kết hôn đâu có sớm như vậy, cháu cũng không nỡ bỏ lại ông bà mà, hai người có muốn gả cháu đi cháu cũng không chịu."

Thường Tri Nghĩa cũng cười lên, trêu cô: "Cháu nhớ kĩ lời nói của mình hôm nay đấy nhá, đến lúc đó ông bà không thả cũng đừng trách."

Bạch Ý bên cạnh ho nhẹ miệng tiếng, cau mày nói: "Ba mẹ, sao Thường Lê có thể yêu đương với cậu Hứa Ninh Thanh kia được? Hai đứa nó kém nhau bao nhiêu tuổi?"

"Đúng là chênh lệch tuổi hơi nhiều một chút, nhưng sau đó mẹ lại nghĩ đến Lê Lê ham vui, sau này có người lớn tuổi hơn chăm sóc cũng tốt, quan trọng phải đối tốt với con bé là được rồi."

Bà nội vỗ vỗ bả vai Thường, nhẹ nói: "Có buồn ngủ không, cháu về phòng trước đi."

"Vâng." Thường Lê đáp ứng một tiếng rồi trở về phòng, đến khi đóng của lại vẫn nghe được tiếng Bạch Ý nói: "Dù sao chuyện này còn mẹ ở đây thì nhất định sẽ không đồng ý.", Thường Lê bĩu môi một cái, không vui ngã người lên giường, thân thể nảy lên hai cái.

Không bao lâu bà nội mang sữa bò đi vào, đóng cửa lại ngăn cách tiếng cãi vã ở bên ngoài.

"Bà nội, bà vào đây có chuyện gì à?" Thường Lê ngồi dậy giụi mắt.

"Tới tâm sự với cháu một chút." Bà nội ngồi dưới đuôi giường: "Đừng để ý mấy lời mẹ cháu nói."

"Vâng."

"Hôm nay ông cháu và Ninh Thanh nói rất nhiều thứ, cậu ta có nói với cháu không?"

Thường Lê hơi sửng sốt, có chút lo lắng: "Nói cái gì ạ?"

"Thế nào, sợ bị ông nội làm khó à?" Bà nội cười lên: "Chuyện của cháu và cậu ta, bà thì không việc gì, không phản đối, chỉ là có chút lo lắng, nhưng sau đó nghe ba mẹ Hứa Ninh Thanh thích con thì cũng yên tâm hơn."

"Vâng." Thường Lê hỏi: "Vậy ông nội thì sao?"

"Lúc bắt đầu ông nội cháu rất phản đối, sợ sau này cậu ta gây nên cái scandal gì lại khổ cháu, nhưng hôm nay ông nội đã xác minh với Hứa Ninh Thanh rồi, ông không can thiệp nhưng cũng không tán thành, phải tiếp tục xem biểu hiện của cậu ta nữa." Bà nội cười khoát tay, nhịn không được nói: "Ông cháu đời này làm lãnh đạo thành quen rồi, rõ ràng người ta cũng là 'tổng', cũng ngang hàng ngang vế, vậy mà vẫn còn muốn coi biểu hiện."

Thường Lê cũng cười, đột nhiên cảm thấy cánh mũi chua sót.

"Ông nội cháu ấy à, vẫn luôn lo lắng cho cháu, sau này ông bà đi rồi ai sẽ lo lắng cho cháu đây."

"Bà nói cái gì vậy." Thường Lê không vui: "Hai người phải sống thật khoẻ mạnh, phải thấy được con của cháu, còn cả con của con cháu nữa."

"Con của cháu thì còn có thể, nhưng con của con cháu thì chẳng phải sống thành yêu quái à?"

Thường Lê hừ một tiếng: "Cháu mặc kệ."

"Được." Bà nội cười: "Ông bà sẽ cố gắng, nhé?"

Thường Lê hít mũi một cái, giang cánh tay ôm qua đầu bà nội, giống một con mèo con chôn trong ngực bà, cọ qua cọ lại.

"Có chuyện gì vậy." Bà nội vỗ vỗ cánh tay cô.

Thanh âm Thường Lê nũng nịu, cúi đầu: "Không có gì ạ."

Cuối cùng ông nội và Bạch Ý nói những gì Thường Lê cũng không rõ, nhưng dù sao Thường gia cũng là Thường Tri Nghĩa làm chủ, Bạch Ý không có việc làm, thu nhập bình thường cũng là hoa hồng của cổ phần Thường thị chia ra, lại thêm Thường Lê là do ông bà nuôi lớn, dù không hài lòng với chuyện này nhưng Bạch Ý cũng không có quyền lên tiếng.

Chuyện bà đồng ý hay không chỉ là để đạt được chúc phúc cá nhân mà thôi, chỉ có thế thôi.

Sáng hôm sau Thường Lê vừa ra khỏi nhà đã chạy đến Gia Linh, thuận tiện mang đến mấy nhiệm vụ lúc trước đã hoàn thành xong.

Cô đã hẹn trước với đàn chị, gặp ở quán cà phê đối diện công ty.

"Thường Lê, em uống cái gì?" Đàn hỏi.

"Americano đi, cảm ơn chị."

Cầm hai cốc Americano rồi tìm chỗ ngồi xuống, đi thẳng vào vấn đề luôn, đàn chị cầm tài liệu từ trong túi ra: "Đây là quá trình thi đấu phía đầu tư gửi cho chúng ta."

"Địa điểm thi đấu cũng thay đổi, đến Hàng Châu quay, bởi vì sửa chữa bản thông báo khá đột ngột, thời gian phòng thu cho đăng kí khá gấp sp với kết quả báo danh hiện tại, cho nên sau đó sẽ làm tương đối nhanh một chút, nếu em đồng ý thì cuối tuần sẽ đi Hàng Châu luôn, chuyện ăn uống nghỉ ngơi thì bên tổ tiết mục đã sắp xếp rồi, tiêu chuẩn năm sao."

Thường Lê "Vâng" một tiếng, lật xem từng tờ một.

Bởi vì thay đổi từ một cuộc thi thông thường sang chương trình thực tế, tên chương trình cũng đổi thành < >, lấy "Ngôi sao hoạ sĩ thiên tài" làm chủ đạo, trang cuối cùng là tên những người xác nhận tham gia.

Thường Lê ngừng lại, tên của Lâm Thành và Trần Tiềm Nhượng đã có ở đây rồi, còn có vài cái tên quen thuộc nữa.

"Đây đều là xác nhận hết rồi đúng không chị?" Thường Lê hỏi.

Đàn chị nghiêng người qua nhìn, vén tóc lên bên tai: "Ừm, đều là xác nhận vào hôm qua, bởi vì quá trình thi đấu phân chia theo thể loại vẽ, đến lúc đó sẽ có phân đội, những "Ngôi sao hoạ sĩ" này sẽ làm đội trưởng, nếu như em xác nhận, trong cuộc thi em sẽ là đội trưởng tổ sơn dầu."

Thường Lê cũng không để ý việc mình có phải đội trưởng hay không, hơi gật đầu: "Phải quay mất bao lâu ạ?"

"Giai đoạn đầu là các thí sinh cùng phân loại thi đấu nội bộ, loại dần, vòng loại cuối cùng là thông qua hệ thống cố vấn, thí sinh và cố vấn được lựa chọn lẫn nhau." Đàn chị lật tờ giấy lại: "Đây là các cố vấn kiêm ban giám khảo, chung kết sẽ là tất cả hoạ sĩ cùng nhau thi đấu, chọn ra quán quân của mỗi thể loại và quán quân tổng thể."

Thường Lê nâng má: "Trông phức tạp phết."

"Không sao đâu, đến lúc đó sẽ có đạo diễn xác nhận lại quy trình với mọi người, đi một lần là hiểu."

Tổ tiết mục lần này bỏ ra rất nhiều công sức, tính chuyên nghiệp và giải trí đều có cả, tuyển thủ và cố vấn đều là người rất có năng lực và tiếng nói, trong danh sách tuyển thủ còn có cả Lâm Thành và Trần Tiềm Nhượng, còn có một số hoạ sĩ có tác phẩm nổi tiếng nữa, mà cố vấn cũng toàn là hoạ sĩ nổi tiếng, giống như thầy Phó Thương Khanh vậy.

Cho thấy tổ tiết mục rất nghiêm túc làm một chương trình về hội hoạ.

Thường Lê không do dự nhiều, gật đầu: "Em sẽ tham gia."

Đàn chị cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra: "Tốt quá rồi, em đồng ý tham gia làm chị nhẹ nhõm hẳn, em yên tâm, có yêu cầu gì với tiết thì cứ nói ra, chị sẽ thay em giải quyết."

Thường Lê cười nói tiếng cám ơn.

Buổi chiều đàn chị còn phải đi làm, sau đó hai người nói đơn giải về hợp đồng quay phim một hồi rồi chị ấy quay về công ty.

Bên cạnh là một trung tâm thương lại, Thường Lê đi vào dạo một lát, phải quay chương trình, chắc là nên mua thêm vài bộ quần áo.

Tới khi mang túi lớn túi nhỏ ra khỏi trung tâm thương mại thì trời đã tối đen, Thường Lê gọi taxi về nhà, sau khi ngồi lên xe thì gửi tin nhắn cho Hứa Ninh Thanh.

Điềm Lê Lê: Em quyết định tham gia chương trình. [Mắt lấp lánh.jpg]

Hứa Ninh Thanh: Khi nào thì quay?

Điềm Lê Lê: Cuối tuần này, đi Hàng Châu.

Cô vừa nói vừa chụp một tấm ảnh mấy túi đồ kế bên gửi qua: Mua nhiều như này nè, mệt choáng váng luôn.

Hứa Ninh Thanh gửi một tin nhắn thoại, mang theo ý cười: "Sao không nói với anh, anh đến xách cho em.

Thường Lê ngồi phía sau xe taxi cầm điện thoại vừa cười vừa đánh chữ, câu "Anh phải làm việc mà" còn chưa kịp gửi đi, Hứa Ninh Thanh đã chuyển khoản đến.

[Wechat chuyển khoản] 200000.00

Thường Lê: "...?"

Cô gửi một chuỗi dấu chấm hỏi qua.

Hứa Ninh Thanh: Muốn cho em tiêu tiền.

Điềm Lê Lê: Anh nhà giàu mới nổi à, em thấy bạn trai người ta chuyển khoản đều là cái gì mà 520, 1314, anh 200000 thì có ý nghĩa gì.

Hứa Ninh Thanh: Ý nghĩa số tiền chuyển khoản tối đa trong một ngày.

"..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư