Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4186 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 114
diệt trừ nguy cơ.

❊ ❊ ❊

Thường Lê mang bánh gato về kí túc xá, Diệp Vân không có ở đây, Hà Thiển Thiển đang gọi điện thoại tám chuyện với bạn trai, còn Quý Thấm thì đang vẽ tranh.

Hà Thiển Thiển nhìn thấy cô thì kêu lên một tiếng: "Lê Lê cậu quả thực quá đỉnh! Còn chưa khai giảng mà cậu đã đi nguyên đêm không về rồi!!"

"Không phải như cậu nghĩ đâu nha." Thường Lê cười, cũng không giải thích nhiều, đi tới đặt bánh gato lên bàn: "Mời mọi người ăn bánh gato."

Quý Thấm đặt bút chì xuống đi tới, ngạc nhiên nói: "Hôm nay là sinh nhật cậu à?"

"Ừm."

Quý Thấm: "Ấy, sao cậu không nói với bọn mình sớm một chút, mình không mua quà tặng cậu được rồi."

Hà Thiển Thiển sau khi nghe thấy cũng vội vàng nói với bạn trai mấy câu rồi cúp máy, chạy tới: "Sinh nhật cậu à?"

"Ừm." Thường Lê mở hộp bánh gato ra: "Mấy ngày nay huấn luyện quân sự mình cũng quên mất nên không nói cho các cậu biết, hôm qua ra khỏi trường mới nhớ ra."

Bánh gato không lớn, Thường Lê cắt mấy phần chia cho hai người, lại cắt cho bản thân một miếng nhỏ ngồi một bên ăn từng chút từng chút.

"À đúng rồi." Quý Thấm bỗng nhiên nói: "Hôm qua Diệp Vân có chút kỳ lạ thì phải."

Thường Lê giương mắt: "Sao vậy?"

"Hỏi mình có biết cậu ở đâu không, còn bảo mình nói giúp cậu ấy một tiếng xin lỗi, hai người cãi nhau à?"

Thường Lê trầm mặc, không biết nên nói chuyển này thế nào, mà đúng lúc này, Diệp Vân đẩy của kí túc xá đi vào, nhìn thấy Thường Lê thì dừng bước chân lại.

Hà Thiển Thiển nhìn ra hai người hình như không được vui, nhìn Thường Lê một chút, chủ động phá vỡ bầu không khí khó xử: "Diệp Vân, cậu ăn bánh gato không?"

Cô nhỏ giọng nói: "Mình không ăn đâu."

Thường Lê quay người lại, ngơ ra nửa phút, vẫn cắt một phần đưa cho cô: "Cho cậu."

Diệp Vân nhận lấy, lại gọi Thường Lê: "Mình có thể ra ngoài nói chuyện với cậu một chút được không?"

Thường Lê "Ừ" một tiếng, Hà Thiển Thiển thì thầm hỏi cô có chuyện gì vậy, Thường Lê lắc đầu không nói gì cả rồi cùng Diệp Vấn đẩy cửa kính ra ngoài ban công, đóng cửa lại.

"Cậu nói với các cậu ấy rồi à?" Diệp Vân hỏi.

"Chưa."

Cô dùng sức mím môi: "Xin lỗi cậu Thường Lê, mình không cố ý nói như vậy, mình không có ác ý đâu, chỉ là lúc tám chuyện lơ đãng nhắc đến thôi, sau này mình sẽ không nói các cậu như vậy nữa."

Thường Lê tựa vào lan can thuỷ tinh ngoài ban công, đưa tay lên vuốt mái tóc đang bị gió thổi loạn: "Cậu không có ác ý, nhưng đối với người khác lại là tổn thương, tôi sẽ không nói cho Quý Thấm biết chuyện này, nhưng đừng mong có lần sau."

Cô bỗng nhiên nghĩ đến lúc trước bởi vì Tần Nguyệt mà Hứa Ninh Thanh bị mọi người chỉ trích, có phải suy nghĩ lúc đó của bọn họ đều như vậy.

Tôi không có ác ý, chỉ là thuận miệng tám chuyện thôi, cho nên cậu hãy làm như không nghe thấy và tha thứ cho tôi nhé.

Ba ngày sau, kì huấn luyện quân sự kết thúc, bắt đầu vào học chính thức.

Quan hệ mọi người trong kí túc xá coi như hoà hợp, Thường Lê và Diệp Vân không thân thiết nhưng không đến mức lạnh nhạt, lâu lâu cũng nói với nhau vài câu, quan hệ không gượng ép.

Hoạt động tháng chín của sinh viên năm nhất chủ yếu là báo danh tham gia hội học sinh hoặc các câu lạc bộ, Hà Thiển Thiển lôi kéo Quý Thấm cùng đi điền rất nhiều phiếu báo danh, Thường Lê không có hứng thú với mấy cái này lắm, cũng không bắt buộc tham gia cho nên cô cũng không điền vào tờ nào cả.

Lớp học buổi chiều thứ năm, Mạnh Thanh Cúc gửi cho cô một liên kết.

Nói là công ty Văn hoa Truyền thông Gia Linh sẽ đến thuyết giảng trong phòng trưng bày nghệ thuật của trường, một buổi tuyển chọn sẽ được tổ chức tại trường.

Đồng thời không giới hạn sinh viên khoá nào, thậm chi năm nhất cũng có thể tham gia, ai trúng tuyển sẽ được vào thực tập ở Gia Linh, nếu thật sự có tài năng thì bên phía công ty sẽ hỗ trợ tổ chức triển lãm.

Đại học Z là trường nghệ thuật lớn nhất cả nước, mà Gia Linh là công ty văn hoá trẻ tuổi nhất, năng động nhất và tài năng nhất, Lâm Thành cũng ký hợp đồng với công ty này, mấy năm nay đa phần nhưng nghệ sĩ tài năng trẻ tuổi đều kí hợp đồng ở đây, quả thực là hàng đầu về tài nguyên và chất lượng.

Mạnh Thanh Cúc: Lê Lê, cậu đi không?

Thường Lê: Khi nào?

Mạnh Thanh Cúc: Cuối tuần này!

Thường Lê biết đối với hoạ sĩ mà nói, đây là cơ hội ngàn năm có một, không do dự nhiều liền đáp: Đi.

Đoạn thời gian trước Thừa Hoà vừa cho ra mắt sản phẩm mới được rất nhiều người khen ngợi ủng hộ, Hứa Ninh Thanh cuối cùng cũng thoát ra được khoảng thời gian bận rộn kia, thường xuyên đến trường tìm Thường Lê, mấy ngày nay cũng không có đến công ty, thẳng đến một hôm nhận được điện thoại của trợ lý đặc biệt mới tới công ty một chuyến.

"Hứa tổng." Trợ lý đặc biệt khẽ gật đầu: "Tần Hiệt và Châu Ỷ Khâm có động thái mới."

Tần Hiệt và Châu Ỷ Khâm, hai cái tên căn bản hoàn toàn không liên quan đến nhau.

Từ sau khi Hứa Ninh Thanh mở miệng tuyên bố Thừa Hoà sẽ không hợp tác với công ty Châu Ỷ Khâm nữa, bên phía công ty muốn làm anh vui lòng liền lập tức ngừng mọi hoạt động của Châu Ỷ Khâm, lúc trước cô ta đã ký hợp đồng tám năm với công ty quản lý, muốn đi cũng không được, chỉ có thể bị lãng phí như vậy, không có công việc, thời gian trôi qua càng ngày càng tệ.

Giới giải trí vốn thay đổi chớp nhoáng, không ngừng có người mới xuất đạo cũng không ngừng có người cũ mai danh ẩn tích, Châu Ỷ Khâm vốn là một người nổi tiếng xuất thân từ nghiệp người mẫu, không giống như ca sĩ diễn viên có thể thường xuyên xuất hiện trước công chúng, khả năng lụi tàn càng nhanh hơn.

Đã lâu không có tin tức liên quan đến cô, độ nổi tiếng nhanh chóng giảm xuống, việc làm ăn của quan bar cũng theo đó mà đình trệ.

Hứa Ninh Thanh đã sớm điều tra những chuyện này, dựa vào lúc trước Châu Ỷ Khâm vì muốn nổi tiếng mà bất chấp thuê phóng viên chụp lén hai người họ, đến khi bị dồn vào đường cùng thì khó mà đảm bảo sẽ làm ra những việc gì.

Vậy nên anh liền cho người đi theo dõi, không nghĩ đến cô ta biết được ân oán giữa anh và Tần Hiệt, thế là liền tìm đến.

Hứa Ninh Thanh mang lên chiếc mắt kính gọng vàng, ngồi trước máy tính nhìn kết quả điều tra thu được, ánh mắt trào phúng.

Trợ lý đặc biệt đứng một bên nhìn anh.

Vị Hứa tổng này của bọn họ, bên ngoài không ít người nghĩ ngài ấy là một tên công chỉ biết tử ăn chơi phóng túng, là một người không ra gì, những thành tựu có được ngày hôm nay đều dựa vào Hứa Thừa Sinh, nhưng tất cả mọi người trong công ty đều hiểu rõ Hứa Ninh Thanh là người thế nào.

Bây giờ giới kinh doanh quan hệ phức tạp, có thể xây dựng nên Thừa Hoà quy mô như thế này với từng ấy năm, nhiêu đó cũng đủ biết ngài ấy không phải hạng người lương thiện gì, quyết định đưa ra cơ hồ không ai thay đổi được.

Mà những người thân cận như bọn họ là hiểu rõ nhất, tính cách của Hứa Ninh Thanh, ngoài mặt thì không có gì nguy hiểm, cũng không hay nổi nóng, cả ngày thong dong như một phế vật không biết làm gì, nhưng thực ra là khẩu phật tâm xa, làm việc dứt khoát, không chút lưu tình, mạnh mẽ quyết đoán, nói một cách chính xác thì là một người mưu mẹo.

Trợ lý đặc biệt đứng bên cạnh hỏi: "Hứa tổng, bây giờ ngài định làm thế nào ạ?"

Hứa Ninh Thanh búng tay gẩy tàn thuốc, hững hờ hừ cười một tiếng: "Thu lưới."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư