Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26377 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 98

❊ ❊ ❊

“Mới đầu phản ứng cảm xúc rất dữ dội. Em khóc suốt, mất ngủ triền miên, đau đớn vô cùng. Nhưng những cảm xúc đó vẫn còn sống động, chân thật. Ít ra lúc đó em còn cảm nhận được.” Lý Khinh Diêu nói: “Sau này không biết từ lúc nào, em đã không còn cảm giác với bất cứ ai hay chuyện gì, em cũng không thấy buồn, nhưng vẫn mất ngủ, phải đến hai ba giờ sáng mới chợp mắt được. Có một thời gian, mỗi sáng em đều tỉnh dậy đúng lúc 4 giờ 38 phút. Đến giờ em vẫn còn nhớ như in thời gian này, vì mỗi khi mở mắt ra, không cần báo thức em vẫn dậy đúng giờ này không lệch một phút.

Em thấy bực dọc, bất mãn với tất cả mọi người, rồi lại cảm thấy chắc chắn mọi người đều ghét em. Chỉ một việc nhỏ thôi cũng khiến em suy đi nghĩ lại rất lâu, lúc nào em cũng lo lắng, đầu óc hoàn toàn không yên, không thể kiểm soát nổi. Em nghĩ anh trai em giờ đang ở đâu, Lạc Hoài Tranh ở trong tù sống thế nào. Em nghĩ tại sao người gặp chuyện không phải là em, em có gì mà lại được trải qua cuộc sống bình yên thoải mái thế này?

Nhiều khi em còn lo lắng vô cớ, em lo bị xe tông chết khi ra đường, em lo bố mẹ cũng gặp chuyện, em lo không tốt nghiệp được. Tất cả những nỗi sợ ấy đều phi lôgíc, đều là những nỗi sợ về những điều chưa biết. Chính vì mọi thứ chưa xảy ra và chỉ tồn tại trong đầu, nên em không tìm ra cách giải quyết, chỉ biết lo lắng vô ích mà thôi.

Em còn từng….nghĩ đến chuyện tự tử. Nhìn ra cửa sổ, em nghĩ nếu mình cứ nhảy xuống thì sẽ không phải lo lắng gì nữa, thật nhẹ nhõm. Nhưng em không điên rồ đến vậy, em vẫn còn bố mẹ, em không thể chết, nếu chết đi thì thật ích kỷ. Hơn nữa, vẫn chưa tìm được anh trai thì làm sao em có thể chết được?”

Vừa dứt lời, Lý Khinh Diêu liền cảm thấy hối hận, nhẽ ra cô không nên nói. Nhưng đồng thời cô lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi ở bên cạnh anh.

Lý Khinh Diêu nhìn vào mắt anh, ánh mắt trở nên trống rỗng.

Trần Phổ nhìn chằm chằm vào cô, mắt anh đã đỏ hoe không biết từ khi nào. Anh giơ tay đưa đến sát khuôn mặt cô. Lý Khinh Diêu không né tránh. Ngón cái của anh vuốt ve gò má trái của cô, rồi đến má phải, Lý Khinh Diêu mới cảm nhận được ướt át trên gương mặt.

Cô nói: “Anh không cần thương hại em. Suy cho cùng cũng do tâm lý em không đủ vững. Người có tâm lý vững thì sẽ không bao giờ bị trầm cảm.”

“Em nói gì ngớ ngẩn thế.” Trần Phổ rụt tay lại. “Tôi rất vui khi em thổ lộ những điều này cho tôi nghe. Tôi hứa sẽ không nói với ai khác, nghe xong sẽ quên ngay. Em thực sự giỏi lắm, em còn giỏi hơn tôi nghĩ nhiều. Em nhìn em bây giờ mà xem, làm việc xuất sắc, ai cũng yêu mến. Em là lính mới cừ nhất trong toàn cục đấy, lại còn biết giúp đỡ người thận hư nữa còn gì? Em là người hoàn hảo hiếm có đấy.”

Lý Khinh Diêu bị anh chọc cười, “Chỉ giỏi chém gió.” Nhưng nước mắt cô lại rơi. Trần Phổ giơ tay dùng ngón cái lau sạch nước mắt cho cô.

“Xin lỗi em.” Anh nói.

“Vì sao?”

Trần Phổ hít sâu một hơi, anh nói: “Mấy tháng trước, tôi còn phê bình em, nói rằng em đối xử giả tạo với tất cả mọi người, kể cả tôi. Hiện tại tôi mới hiểu, có lẽ đó là cách em bảo vệ bản thân nhỉ? Em đã rất cố gắng để hòa nhập với mọi người, rõ ràng em làm rất tốt nhưng tôi lại tự cho mình thông minh, cứ đòi hỏi cái gọi là bản chất thật. Tôi ngốc quá. Khoảng thời gian đó chắc hẳn em khó chịu và áp lực lắm nhỉ?”

Lý Khinh Diêu nói: “Trần Phổ, em không phải là búp bê sứ. Em nói mình không đủ mạnh, là không đủ chứ không phải không mạnh. Em đã quyết tâm vượt qua, tích cực phối hợp điều trị, mẹ em còn kê thêm thuốc Đông y nên chắc chắn có thể vượt qua. Khi đó em rất tức giận, nhưng thật ra…anh cũng đã giúp em. Giống như người đuối nước đã dùng hết sức leo lên bờ sống, chỉ còn một bước cuối cùng nhưng cô ấy lại do dự không bước tiếp. Đúng lúc đó, anh đột nhiên chạy đến đá một phát từ phía sau lưng.

Anh hiểu không? Sau đó, em đã thoải mái hơn khi giao tiếp với mọi người, như tìm lại được một phần bản thân trước đây. Nếu anh không nói, em thật sự đã quên em từng muốn trở thành người thế nào, muốn sống cuộc sống ra sao. Mà hai điều này mới làm nên con người chúng ta.”

Trần Phổ giơ ngón cái, “Câu này rất triết lý.”

“Đương nhiên rồi. Hồi ấy em đọc nhiều sách tâm lý học lắm đấy.”

Sau một hồi tâm sự, rõ ràng những chuyện buồn ngày xưa vẫn còn đó, nhưng hai người đều đã cảm thấy nhẹ lòng, nói chuyện thoải mái với nhau. Cảm giác này thật nhẹ nhàng, không quá mãnh liệt nhưng lại có thể thấm nhuần vào từng sợi tóc từng đốt xương trong cơ thể, khiến bạn thư thái từ trong ra ngoài.

“Hứa rồi đấy nhé. Sau này không được đối xử với em như búp bê sứ nhé. Em khỏe rồi, anh làm vậy em sẽ thấy khó chịu đó.”

“Cam đoan sẽ không làm như vậy. Vẫn câu nói cũ, Đội hai của chúng ta, đàn ông như trâu, đàn bà như đàn ông. Bảo đảm sẽ không để em sống thoải mái đâu.”

Lý Khinh Diêu cười tươi, nước mắt trên gương mặt đã khô từ lâu. Cô nói: “Em rất tò mò, anh lớn từng này rồi có gặp phải khó khăn nào như em không?”

Ngoại trừ anh trai em —— Cô thầm bổ sung thêm một câu.

Kết quả Trần Phổ trả lời: “Này còn cần hỏi à? Khó khăn duy nhất tôi không vượt qua được trong đời chính là anh trai em. Nói thật, từ nhỏ tới lớn tôi muốn gì được nấy. Ở nhà tôi là con út, được cả nhà yêu thương chiều chuộng, đặc biệt là bà nội, hầu như việc gì bà cũng chiều theo tôi.

Nhưng hồi ấy tôi cũng không ngoan lắm. Từ mẫu giáo đến cấp ba, thú thật tôi toàn là trùm trường. Gia đình sợ tôi hư nên mới bắt tôi phải học trường cảnh sát. Lúc đầu cả nhà dự là sau khi tôi no đòn roi tại trường cảnh sát, trở thành người tử tế thì sẽ để tôi về nhà kiếm việc gì đó làm, sống an nhàn hưởng thụ. Nhưng học được hai năm, tôi liền quyết định sau này sẽ làm cảnh sát, vì tôi muốn làm và gia đình cũng chiều theo tôi. Bố mẹ, anh cả và anh hai của tôi đã nói rồi, chỉ cần tôi không làm chuyện xấu thì tôi sống thế nào cũng được.

Hai năm đầu tìm anh trai em, ai cũng khen tôi là người nghĩa khí. Đến cả hai anh của tôi cũng bỏ tiền ra giúp, đương nhiên tôi cũng nhận hết, không nhận thì uổng lắm. Nhưng mấy năm gần đây, ai cũng khuyên tôi đừng tìm nữa.

Nhưng tôi vẫn muốn tìm. Thực ra đôi khi tôi nghĩ, cuộc đời con người có mục tiêu phấn đấu cũng tốt, có thêm động lực sống, cuộc đời cũng có ý nghĩa hơn.”

Lý Khinh Diêu bỗng nghiệm ra tại sao người như Trần Phổ có thể kiên trì tìm kiếm anh trai cô suốt một thời gian dài dù hy vọng mong manh, và anh vẫn quyết tâm tiếp tục tìm kiếm.

Bởi vì từ nhỏ anh đã luôn thuận buồm xuôi gió, gần như không gặp phải trắc trở khó khăn lớn nào. Cuộc đời anh từ khi sinh ra đã nhận được sự bảo bọc mà người khác không thể nào với tới. Đáng nhẽ anh phải sống một cuộc đời ung dung tự tại, vui vẻ phóng khoáng. Làm cảnh sát cũng là nghề nghiệp anh yêu thích.

Anh vốn là con cưng của trời, thủ khoa ngành đầu thai, là hoàng tử sống trong lâu đài vàng son không nếm mùi đời khổ, là ông trời con ngang ngược, hô mưa gọi gió. Anh chính là chủ nghĩa lý tưởng tuyệt đối.

Nhưng anh đã gặp được người tốt Lý Cẩn Thành chân chất thật thà. Họ cùng chung chí hướng, Trần Phổ ảnh hưởng từ anh ấy, thay đổi vì anh ấy, hai người trở thành bạn chí cốt của nhau.

Sau đó, Trần Phổ lại mất đi Lý Cẩn Thành.

Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời chàng hoàng tử bé nếm trải nỗi đau mất mát.

Đa số mọi người sẽ đau khổ một thời gian, cố gắng tìm kiếm một thời gian. Nếu không thể tìm được, họ chỉ còn biết mãi mãi nhớ về và tiếp tục sống.

Nhưng Trần Phổ thì khác.

Anh là hoàng tử bé được nuông chiều từ nhỏ tới lớn, anh là ông trời con không sợ trời không sợ đất. Anh không chấp nhận việc mất mát, không ai có thể khiến anh từ bỏ.

Thế là, anh đã chấp nhất, bỏ ngoài tai lời khuyên của mọi người, đánh đổi cả tuổi xuân, cả cuộc đời. Anh không quan tâm mất bao lâu, anh nhất định phải tìm lại được người bạn thân thiết nhất cuộc đời này.

Màn đêm u tối phản chiếu lên cửa kính, trên chuyến tàu ầm ầm không dứt. Trần Phổ đột nhiên nghe thấy tiếng thở dài của Lý Khinh Diêu: “Sao anh lại là người như thế…”

Trần Phổ không hiểu: “Tôi làm sao?”

“Đồ ngốc.”

“Đừng công kích cá nhân chứ.”

—Hết chương 98—

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »