Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26154 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Lần đầu tiên Trần Phổ biết rõ có người theo đuổi mình là vào năm lớp Tám.

Cô gái đó là một cô gái xinh đẹp, trông rất ngọt ngào, nho nhã thanh tú, rất nhiều bạn nam trong lớp thích cô ấy. Cô ấy ngồi phía trước Trần Phổ, thường hay mang đồ ăn ngon cho anh. Mỗi lần Trần Phổ chơi bóng rổ, cô ấy và bạn bè đều đừng bên mép sân xem. Trần Phổ không làm được bài thi, cô ấy sẽ đưa đáp án cho anh, nhưng Trần Phổ không chịu chép. Sau chuyện đó chứng minh anh rất sáng suốt, bởi vì điểm thi của cô gái đó còn thấp hơn cả anh.

Trong lớp có lời đồn cô ấy thích anh. Ban đầu, Trần Phổ không quan tâm, cho tới ngày Lễ Tình nhân năm lớp Tám. Sau khi tan học, nhân lúc không có người, cô ấy đã tặng Trần Phổ một hộp chocolate.

Mặc dù Trần Phổ —— đại ca toàn khối khi đó có là trai đầu gỗ cũng hiểu ra ý cô gái ngay. Anh gần như không cần nghĩ ngợi, đáp lại ngay tắp lự.

Ba chữ dứt khoát: “Tôi không cần.”

Rồi nghênh ngang bỏ đi.

Đương nhiên sau đấy nghĩ lại, trong lòng Trần Phổ vẫn thấy lo lắng nhưng thật sự không nhiều. Sau khi tan học đi chơi bóng rổ với anh em, chẳng mấy chốc anh đã quên béng chuyện này.

Chỉ để lại cô nàng xinh đẹp nằm sấp trong lớp khóc nức nở, còn hai người bạn ngồi cạnh phải liên tục an ủi cô gái. Ngày hôm sau, cô gái liền kiếm cớ đổi chỗ ngồi, cách xa cái đồ bụng dạ lạnh lùng như anh.

Mấy năm sau, Trần Phổ đã trải qua kha khá chuyện: Con gái trường khác huýt sáo trêu anh trên đường tan học về, bị anh lườm cháy mặt; Trên đường đến nhà vệ sinh nam, mấy cô gái nhìn anh cười khúc khích rồi đỏ mặt bỏ chạy. Trần Phổ đang mắc tiểu càng bực mình hơn. Cũng có khi tìm thấy vài bức thư tình trong hộc bàn, anh còn không dám mở ra nhìn, sợ bị các cô gái theo đuổi, cũng sợ làm bọn họ khóc. Rõ ràng anh chẳng làm gì cả, mà giống ong bướm lắm không bằng. Trần Phổ thẳng tay xét nát, vứt vào các thùng rác khác nhau, tránh có người tò mò ghép chúng lại, thế thì các cô gái ấy sẽ xấu hổ lắm. Nhưng anh xé quá to tiếng, khiến tất cả mọi người đều có chung ấn tượng —— Đại ca Trần Phổ là người đẹp lạnh lùng cực kỳ khó chinh phục.

Năm lớp Mười Một, Trần Phổ gặp được cô gái thứ hai theo đuổi anh rõ ràng. Cô gái ấy rất đáng yêu, tính cách hướng ngoại, thân thiết với rất nhiều bạn học trong lớp, và cũng quen Trần Phổ. Cô ấy thường thích nói chuyện với Trần Phổ, hay rủ anh đi chơi, còn muốn chơi chung tụ với đám bạn lưu manh của anh. Trần Phổ đã nhận ra, nhưng anh không thích kiểu con gái này nên cố hết sức né tránh.

Cô gái rất thông minh, nhanh chóng nhận ra. Lại có lần, cô nàng cứ nằng nặc đòi theo anh và mấy bạn nam khác đi đá bi-a, còn nài nỉ anh dạy mình, mấy người anh em đều cười rồi lánh đi. Nhưng Trần Phổ thật sự không thể dạy cô được, buột miệng thốt ra một câu trẻ trâu: “Không dạy. Tôi chỉ dạy bạn gái tôi thôi.”

Cô gái cầm cây cơ, nhìn chằm chằm vào quả bóng trắng tròn đang lăn: “Vậy cậu thấy tớ có được không?”

“E là không được.” Trần Phổ gập người cúi đầu thúc cây cơ, quả bóng trắng đẩy quả bóng đen vào lỗ rất chuẩn xác. “Cậu không phải mẫu người tôi thích.”

“Cậu thích mẫu người thế nào?”

Trần Phổ nghĩ đến thành tích bên tám lạng đàng nửa cân của mình và cô gái, tung đòn kết liễu: “Tôi thích con gái học giỏi.”

Cô gái tức giận: “Giỏi cỡ nào?”

Trần Khẩu buột miệng nói: “Top hai mươi toàn khối.”

Dĩ nhiên sau khi câu nói này lan truyền, những cô gái xếp top 20 toàn khối đều né Trần Phổ như né tà, nhưng đấy là chuyện sau này.

Nhưng câu nói của Trần Phổ cũng không hoàn toàn là cái cớ. Hồi học Trung học, cô gái duy nhất anh từng có hảo cảm chính là một học sinh giỏi. Đó là năm lớp Mười, lần duy nhất anh làm bài xuất sắc trong kỳ thi tuyển và có được cơ hội tham gia kỳ thi học sinh giỏi Toán cấp thành phố. Vốn dĩ các môn Toán Lý Hóa của Trần Phổ cũng rất tốt. Người đứng đầu toàn thành phố trong kỳ thi đó là một cô gái trường khác. Cô gái ấy rất thanh tú, làm bài thi cực kỳ xuất sắc, và cũng rất bình tĩnh khi lên bục nhận giải. Khi ấy Trần Phổ đã trúng tiếng sét ái tình, có một câu nói thế này: “Đàn ông quyến rũ nhất là khi tập trung vào sự nghiệp.” nhưng Trần Phổ cảm thấy câu nói này cũng rất hợp với phụ nữ. Sau này, anh còn lén lút đến cổng trường người ta ngó nghiêng vài lần. Về sau, Trần Phổ nghe ngóng được cô gái đó năm lớp Mười Hai sẽ tham gia Olympic toàn quốc, nếu không có gì bất ngờ thì sẽ được tuyển thẳng vào Đại học Bắc Kinh hoặc Thanh Hoa. Sau khi thất vọng một hồi, anh cũng dần buông xuôi.

Trời không cho hai người chung đường, Trần “thánh tình” cho rằng, nếu thích cô ấy thì cứ âm thầm dõi theo cô ấy tung cánh bay cao thôi.

Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, bỏ qua đoạn tình sử yêu thầm ngượng ngùng thầm kín ấy, Trần Phổ vẫn có kinh nghiệm nhất định khi con gái tỏ tình và theo đuổi. Dù con gái hướng nội hay hướng ngoại, nói thẳng hay bóng gió, nếu trong lòng cô ấy có tình cảm thật sự, gương mặt cô ấy nhất định đỏ bừng, đôi mắt sáng ngời. Đôi mắt ấy chất chứa chờ mong, cũng cất giấu bao nỗi buồn. Đó là nỗi lòng mềm mại nhất của một cô gái, dù có tai ngược đến mức chặn bạn ở góc bàn bi-a, suýt nữa động tay động chân, thì trong ánh mắt cô ấy vẫn luôn ẩn chứa nỗi lo được lo mất.

Nhưng Lý Khinh Diêu lại khác hoàn toàn.

Miệng cô buông những lời bỡn cợt nhất, đặt chân vào lãnh địa của anh, dù là trong công việc hay trong cuộc sống. Lúc nào cô cũng tỏ ra hân hoan như muốn lao vào lòng anh ngay lập tức, nhưng trong mắt cô hoàn toàn không có chân tình, thờ ơ dùng lại mấy trò cũ rích. Trần Phổ nhắm mắt cũng biết những lời “mất nết” của cô chỉ nói cho vui mà thôi.

Trần Phổ cũng không ngu đến mức tin rằng cô thật sự có ý với anh. Ban đầu, anh cũng băn khoăn mất mấy ngày, tại sao Lý Khinh Diêu cứ thích nổi điên với anh. Sau này dần dần anh cũng không muốn quan tâm nữa.

Chỉ là nghịch ngợm thôi.

Chẳng qua một cô gái trẻ trung giỏi giang như cô, không có nhiều chân tình, nên lấy việc trêu ghẹo người ta làm thú vui. Nể mặt Lý Cẩn Thành, anh không thèm chấp cô.

Nói thật, tiếp xúc với nhau hơn một tháng, nếu một ngày nào đó Lý Khinh Diêu không nổi điên, anh lại thấy không quen!

——

Chiều hôm hẹn tụ tập với bạn học cấp ba, Lý Khinh Diêu vừa tan làm liền nhận được tin nhắn của Trần Phổ: [Chỗ cũ]

Lý Khinh Diêu đi từ từ xuống lầu, xe Trần Phổ vẫn đỗ dưới gốc cây góc sân. Cô chống nạng bước tới, gõ cửa xe. Cánh cửa xe từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt lạnh nhạt của Trần Phổ: “Đợi tôi khiêng em lên à? Lên xe.”

Anh đã khởi động xe, xung quanh đông người qua lại, Lý Khinh Diêu đành phải ngồi vào ghế sau tạm đã.

Trần Phổ lái xe ra khỏi sân, nét mặt cũng dịu hơn, anh hỏi cô: “Chúng ta ăn ngoài, hay đưa em về gọi đồ ăn ngoài?”

“Hôm nay em đã hẹn ăn uống cùng bạn học cấp ba rồi, anh thả em xuống phía trước là được, em bắt xe đi.”

Trần Phổ hơi ngạc nhiên, chung quy đây là lần đầu anh nhìn thấy cô nàng ru rú ở nhà tham công tiếc việc ngang ngửa mình có hoạt động xã hội. Nhưng anh vốn là người biết chừng mực, không hỏi nhiều, chỉ nói rằng: “Để tôi đưa em tới đó luôn.”

Lý Khinh Diêu theo phản xạ nghĩ lại tiết kiệm được mười lăm tệ rồi, nhưng miệng thì nói: “Thế thì em ngại lắm.”

Trần Phổ chẳng buồn để tâm đến câu nói khách sáo vờ vịt của cô, nói ngắn gọn: “Địa chỉ.”

Nói mới nhớ, địa điểm Mã Quân Hồng đặt lại là nơi Trần Phổ rất quen thuộc – Hải sản Châu Ký. Trần Phổ thường đặt đồ ăn ở chỗ họ, còn mời đồng nghiệp đến đây ăn vài lần, vẫn còn dư kha khá tiền trong thẻ thành viên.

Trần Phổ thành thạo đỗ xe, nơi đông người anh ngại bế cô, bèn dìu cô bước vào cửa xoay. Lý Khinh Diêu nói: “Em tự vào được, anh cứ về đi.”

Trần Phổ không trả lời, trong số những nhân viên quản lý khách hàng mặc vest đứng tại sảnh, có một người mỉm cười bước tới: “Sếp Trần tới đấy à, hôm nay có mấy người ạ? Hình như tôi không thấy anh đặt phòng trước.”

Trần Phổ xua tay, nói: “Hôm nay tôi không ăn, tôi đưa bạn tới.” Rồi lại hỏi Lý Khinh Diêu: “Phòng nào?”

Lý Khinh Diêu nhìn Trần Phổ như cười như không, anh mà bỏ “mác” cảnh sát, thì trông cũng giàu có nhàn nhã đấy chứ. Cô nói: “2015.”

Lúc này quản lý khách hàng cũng nhìn thấy chiếc nạng trong tay Lý Khinh Diêu và gạc quấn trên chân cô, lúng túng nói: “Xin lỗi cô, chúng tôi không có thang máy.”

Nhà hàng này chỉ có hai tầng, diện tích mỗi tầng rất rộng, bên cạnh là cầu thang xoắn ốc to, nguy nga lộng lẫy, vô cùng sang trọng, nhưng lại không có thang máy.

Trần Phổ nói với quản lý khách hàng: “Không sao, anh cứ làm việc đi.” Sau đó anh cầm nạng trong tay Lý Khinh Diêu, đổi tay giữ chặt cánh tay cô, nói: “Đi thôi, món ăn sắp nguội rồi đấy.”

Lý Khinh Diêu ngửi được mùi chua chát trong giọng nói của anh. Cô vốn định bảo không cần anh đưa lên, nhưng rồi lại thôi. Cô một tay bám tay vịn cầu thang, tay còn lại để anh đỡ, trông y như một bà cụ già. Cầu thang cắt góc chưa đẩy bốn mươi bậc, mà cô đã chê tận ba bốn lần, chốc thì trách anh đi nhanh, khi thì chê tay anh giữ quá chặt. Tiểu Trần tức đến bật cười, nhưng khi quay sang nhìn thấy vẻ thích chí trong mắt cô, anh thầm chửi “mẹ kiếp”, nhưng vẫn nhẫn nhịn chịu thương chịu khó tiếp tục làm nạng hình người.

Khoảng trống nhỏ đối diện cầu thang đặt vài chiếc ghế sô pha và bàn uống nước, dành cho khách hàng nghỉ ngơi hoặc hút thuốc lá, bên cạnh là một dãy phòng riêng. Có hai người đàn ông đang đứng đó, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu nhìn.

Một người trong số họ là Mã Quân Hồng. Mặc dù đã bảy năm trôi qua, anh ta mặc áo sơ mi quần tây, ngoại hình khí chất cũng trưởng thành rất nhiều, nhưng Lý Khinh Diêu vừa nhìn đã nhận ra anh ta ngay.

Một người đàn ông khác mặc áo phông cổ tròn và quần thể thao dài màu đen, để lộ cánh tay gầy săn chắc. Anh cắt đầu bằng ngắn củn, da cũng đen hơn trước, vóc dáng cao lớn hơn. Trong tay anh kẹp một điếu thuốc giống Mã Hồng Quân, nhưng khi nhìn thấy Lý Khinh Diêu, anh đã để điếu thuốc xuống.

Lý Khinh Diêu không ngờ mình lại gặp được Lạc Hoài Tranh vào lúc này.

Cô nghĩ rằng sau khi Trần Phổ đi, vào trong phòng riêng, gặp gỡ bạn cũ, nói chuyện xã giao, rồi mới gặp lại anh, tự nhiên, bình tĩnh và xa cách. Nhưng khi khoảnh khắc ấy đến thật, bảy năm sau, một lần nữa nhìn thấy Lạc Hoài Tranh bằng da bằng thịt đứng trước mặt mình, trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, nặn ra những giọt nước đắng.

Đối mặt với ánh mắt phức tạp của hai người, Lý Khinh Diêu theo bản năng giật cánh tay khỏi tay Trần Phổ: “Cảm ơn anh đã đưa em lên đây, anh về trước đi nhé.”

Đây là lần đầu tiên Trần Phổ nhìn thấy nụ cười miễn cưỡng, mất tập trung của cô. Anh cũng nhận ra lòng bàn tay cô đã lấm tấm mồ hôi. Trần Phổ bình tĩnh thả tay ra, giọng điệu vẫn như bình thường: “Em tự vào trong phòng riêng được không?”

“Không thành vấn đề.”

Trần Phổ gật đầu, đưa nạng cho cô: “Thế tôi về đây, lát nữa nếu không xuống cầu thang được thì gọi nhân viên phục vụ tới đỡ.”

Lý Khinh Diêu không còn lòng dạ nào nhìn anh: “Vâng.”

Trần Phổ lại ngẩng đầu nhìn hai người kia, cuối cùng nhìn gương mặt Lạc Hoài Tranh. Nhưng Lạc Hoài Tranh không phát hiện ra, ánh mắt Lạc Hoài Tranh chỉ dán mắt vào Lý Khinh Diêu. Một người đàn ông trưởng thành nhưng vành mắt lại ửng đỏ.

Trần Phổ quay người xuống lầu.

Khi Lý Khinh Diêu bước đến, khuôn mặt cô đã bình tĩnh trở lại, nở nụ cười nhạt: “Mã Quân Hồng, Lạc Hoài Tranh, lâu rồi không gặp nha.”

Mã Quân Hồng cười khẩy, nói: “Chủ yếu là chị Diêu đây bận rộn quá, làm cảnh sát nhân dân, bình thường muốn mời cũng không mời được. Hôm nay chúng tớ tổ chức tiệc tẩy trần cho Lạc Hoài Tranh, cảm ơn cậu đã nể mặt nhé.”

Câu nói này rất đúng mực và lịch sự, Lý Khinh Diêu đành mỉm cười: “Đâu có đâu. Những bạn khác đã đến chưa?”

Mã Quân Hồng: “Bốn, năm người đến rồi.”

“Thế tớ vào trước đây.” Nói xong, hai người chưa kịp đáp lời thì Lý Khinh Diêu liền đi vào trong phòng riêng. Dù cô muốn bước đi thật ung dung, nhưng thực tế lại phũ phàng, tiếng nạng kêu “cộc cộc cộc” trên mặt đất, chân phải đang quấn băng xỏ dép lê, chỉ có thể bước từng bước một.

Mã Quân Hồng và Lạc Hoài Tranh nhìn theo bóng cô, Mã Quân Hồng huých Lạc Hoài Tranh, thì thầm: “Đứng đực ra đấy làm gì? Dìu người ta vào đi chứ. Người đàn ông ban nãy chắc không phải bạn trai cậu ấy đâu, hai người họ khách sáo lắm.”

Lạc Hoài Tranh quát khẽ: “Yên đi.”

Mã Hồng Quân nói: “Hình như cậu ấy bị thương nặng lắm đấy, lên cầu thang còn phải nhờ người đỡ, chắc chắn bị thương trong lúc làm việc, nhưng hôm nay vẫn tới, cậu nghĩ là vì nể mặt ai? Chao ôi, hồi xưa chị Diêu nũng nịu lắm, thương thật đấy. Tớ nhớ ra rồi, phía trước còn có bậc thang đấy, không biết cô ấy có quen đường chỗ này không, lỡ mà ngã một cái thì toi. Thôi, tớ đi vệ sinh đây.” Mã Quân Hồng nói rồi liền đi vào nhà vệ sinh thật.

Một mình Lạc Hoài Tranh đứng tại chỗ.

Trước mặt là hành lang lấp lánh ánh đèn, im ắng và sâu hun hút. Lý Khinh Diêu quay lưng về phía anh, đang bước tập tễnh cách anh chưa đến mười mét. Cô trông có vẻ cao hơn một chút so với hồi cấp ba, nhưng vẫn thấp hơn anh nửa cái đầu. Vóc dáng và cử chỉ của cô cũng đã khác xưa. Trước đây, nằm được thì cô chắc chắn không ngồi mà ngồi được thì còn lâu cô đứng, chỉ thích lười biếng. Bây giờ, dù phải chống nạng, vóc dáng cô tuy gầy gò nhưng vẫn toát lên sự lạnh lùng đặc trưng của cảnh sát.

Anh một cái là biết.

Cuối cùng Lạc Hoài Tranh vẫn không bước tới, anh chỉ im lặng nhìn cô đi đến cuối hành lang, xuống bậc thang, vào phòng riêng. Cho tới khi điếu thuốc cháy bỏng tay, anh mới cúi đầu ném điếu thuốc vào gạt tàn, từ từ đi về phía phòng riêng.

—Hết chương 37—

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »