Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26214 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

Cảnh sát nhanh chóng nhận được thông tin cơ bản về nạn nhân: La Hồng Dân, nam, 55 tuổi, quê Tương Thành, ông ta là pháp nhân kiêm tổng giám đốc tập đoàn Hoa Dự. Tập đoàn Hoa Dự do một tay La Hồng Dân sáng lập, chuyên về giáo dục trực tuyến cho trẻ em và cũng đầu tư một số bất động sản, doanh thu hàng năm hơn bốn trăm triệu.

Mảnh đất nông thôn này là mẹ La Hồng Dân đứng tên lúc sinh thời. Sau khi mẹ ông ta qua đời, không hiểu vì lý do gì mà mảnh đất này không được thu hồi. Tám chín năm trước, La Hồng Dân đã tự xây biệt thự ở đây. Theo lời người giúp việc, La Hồng Dân thường đến đây một hai lần mỗi tuần, câu cá trồng cây, tận hưởng lạc thú nhà nông và ngủ lại đây. Đôi khi vợ La Hồng Dân và con gái của bọn họ cũng tới đây.

Theo phán đoán sơ bộ của Pháp y, La Hồng Dân đã chết được khoảng một tuần, hung thủ đã đâm tổng cộng sáu nhát dao. Cảnh sát đã tìm thấy hung khí, chính là con dao phay Nhật vứt trên sàn nhà cạnh giường. Trong bếp còn một bộ dao cùng loại, chỉ thiếu mỗi con dao này. Có thể phán đoán hung thủ sử dụng hung khí có sẵn tại hiện trường.

Ngoài vết thương chí mạng ở ngực, trên cổ nạn nhân còn có một vết cắt bằng hung khí sắc bén nhưng không sâu. Sau khi so sánh, vết thương này cũng do cùng một con dao phay Nhật gây ra. Trên mặt nạn nhân có nhiều vết bầm tím, có khả năng từng bị hành hung trước khi chết.

Nghe pháp y nói xong, hai hàng lông mày đen nhánh của Trần Phổ lại cau lại, nói: “Không hợp lý.”

Phương Giai: “Không hợp lý ở đâu?”

Hai tay già đời bọn họ vừa thảo luận là các cảnh sát khác đều dỏng tai lắng nghe. Lý Khinh Diêu đang ngồi trước két kiểm tra cũng quay đầu nhìn.

Hôm nay Trần Phổ mặc áo phông đen, quần bò màu xanh đậm. Những người đàn ông dáng người bình thường mặc quần bò nhìn vào sẽ chỉ thấy căng chặt và cứng nhắc. Nhưng chân Trần Phổ dài, mặc quần bò trông khá thoải mái, càng khiến vòng eo thon gọn hơn. Vóc dáng thì đẹp mà mặt cứ nghiêm túc y như cán bộ lão thành, anh nói: “Người bình thường thì không nói. Ông chủ một tập đoàn mất tích một tuần mà không ai nhận ra. Cuối cùng phải nhờ người giúp việc dọn vệ sinh định kỳ báo cảnh sát, anh thấy có hợp lý không? Trong này chắc chắn có uẩn khúc.”

Anh không nói, nếu đổi lại là anh hai anh, nắm giữ quyền hành trong tập đoàn, chỉ cần một ngày không thấy người đâu ít nhất ban lãnh đạo tập đoàn cũng phải nháo nhào cả lên. Thảo nào Trần Phổ lại nhạy cảm với điều này hơn người khác.

Mọi người thi nhau gật đầu.

Rất nhanh đã có kết quả khám nghiệm hiện trường:

Một cửa sổ phía Đông phòng khách tầng một bị ai đó phá chốt cửa, không khóa lại được.

Có rất nhiều dấu chân dính máu trên sàn nhà cạnh giường phòng ngủ chính và phòng treo đồ. Trên két sắt cũng dính vài vết máu và cảnh sát cũng thu thập được dấu vân tay của ba người trên đó.

Một chuỗi dấu chân dính máu đi ra phòng ngủ chính tầng hai, xuống cầu thang, đến cửa sổ tầng một. Sàn nhà cạnh tường có hai vũng máu nhỏ, trên bệ cửa sổ cũng có vài giọt máu. Nhưng không có vết máu nào bên ngoài. Cảnh sát phán đoán sơ bộ chủ nhân của dấu chân dính máu cỡ giày 41, còn nạn nhân cỡ giày 43.

Mặt đất xung quanh căn nhà đều đã được tôi cứng, một hai ngày trước và sau khi nạn nhân tử vong, thời tiết nắng ráo, mặt đất khô ráo nên không để lại dấu chân.

Trong sân được lắp rất nhiều camera an nình, nhưng vì biệt thự này cách khá xa những ngôi nhà khác trong thôn, dây mạng được kéo riêng và đã bị ai đó cắt đứt. Còn về camera an ninh trên các tuyến đường xung quanh căn biệt thự phải cần thời gian kiểm tra.

Lý Khinh Diêu ngồi xổm bên cánh cửa sổ tầng một bị cạy mở, quan sát vết máu trên mặt đất. Lúc cô đứng dậy, nhìn thấy Trần Phổ một mình đi lên sườn đồi bên hồng nhà, vào trong rừng.

Lý Khinh Diêu kéo Diêm Dũng đang ghi chép bên cạnh, dẩu môi hỏi: “Trần Phổ đi đâu vậy?”

Diêm Dũng thông minh lập tức nói: “Sếp chắc chắn đã có ý tưởng mới, ở đây cũng khám nghiệm gần xong rồi, chúng ta đi theo xem sao?”

Lý Khinh Diêu gật đầu: “Được, cậu muốn đi thế tớ đi cùng cậu vậy.”

Hai người lần theo đường Trần Phổ đi, cũng tiến vào khu rừng đó.

Trần Phổ đang ngồi xổm giữa những cây ăn quả thấp, quan sát tình hình trên mặt đất, giọng Diêm Dũng vang lên sau lưng anh: “Sếp, anh đang tìm gì vậy?”

Trần Phổ không ngẩng đầu, nói: “Vết thương trên người nạn nhân khá kỳ lạ, cậu nói cho tôi nghe thử.”

Diêm Dũng không ngờ mình chỉ đến góp vui thôi mà còn bị hỏi bài, mặt lập tức đen như đít nồi.

Trong đầu cậu ta cố gắng nhớ lại tình trạng nạn nhân. Nguyên nhân tử vong rõ như ban ngày, sự thật rõ ràng, không có gì kỳ lạ.

Thấy cậu ta ấp a ấp úng, Trần Phổ vừa ngồi xổm vừa từ từ dịch về phía trước, quan sát mặt đất kỹ càng, nói: “Tôi đã dặn bao nhiêu lần rồi, quan sát thi thể không được nhìn nguyên nhân tử vong mặt ngoài, đừng chỉ hài lòng với logic chung chung. Sự thật ẩn giấu trong các chi tiết. Cậu phải đặt mình vào vị trí người khác để suy nghĩ kĩ càng, kĩ như sợi mì của mì kéo Lan Châu ấy. Từng tí từng tí đưa mình vào thời gian, địa điểm, nhân vật, hoàn cảnh lúc đó, sắp xếp lại toàn bộ quá trình, như vậy mới có thể tìm được điểm bất hợp lý trong logic.”

Trước đây Lý Khinh Diêu làm việc tại cơ quan, ít có kinh nghiệm thực tế. Lý thuyết điều tra đều được học tại trường cảnh sát, nhưng Trần Phổ nói chuyện rõ ràng, kết hợp với hoàn cảnh vụ án mà bọn họ đang gặp phải, cô bỗng cảm thấy được giác ngộ. Lý Khinh Diêu không khỏi nhìn anh thêm một lần, áo phông đen rộng thùng thình tôn lên bờ vai rộng, cổ anh đã lấm tấm mồ hôi, lờ mờ hiện ra đường nét xương bả vai và xương sống. Phải công nhận Trần Phổ tập trung làm việc trông dễ mến hơn nhiều so với Trần Phổ đời thường toan làm anh trai.

Có lẽ Trần Phổ cũng đã từ bỏ việc trị bệnh cho Diêm Dũng, anh bắt đầu tự hỏi tự trả lời: “Nạn nhân cao một mét bảy mươi lăm, tương đối cường tráng. Tuy rằng trên gương mặt ông ta có dấu vết bị hành hung nhưng trên người và trong phòng không có bất cứ dấu vết giằng co nào. Thậm chí ga giường cũng không lộn xộn. Chứng tỏ nạn nhân nằm trên giường, bị hung thủ trói tay chân mà không chống cự.

Có hai khả năng dẫn đến tình huống này: Một là, nạn nhân đã ngủ say, ngủ say như chết. Hai là, nạn nhân tình nguyện để hung thủ trói. Xét từ quá trình gây án của hung thủ phản ánh qua dấu vết tại hiện trường, khả năng thứ hai cực kỳ nhỏ.

Nếu là trường hợp thứ nhất, dù vụ án xảy ra vào đêm khuya, cũng không thể nào bảo đảm nạn nhân đã ngủ say. Thế nên, hung thủ nhất định cần một góc độ quan sát và xác nhận.”

Khi Diêm Dũng vẫn còn đang suy nghĩ về câu nói “Xét từ quá trình gây án của hung thủ phản ánh qua dấu vết tại hiện trường, khả năng thứ hai cực kỳ nhỏ”, thì Lý Khinh Diêu đã nảy ra một ý nghĩ.

Đúng vậy, đứng từ vị trí của họ có thể nhìn thấy cửa sổ phòng ngủ chính. Ban nãy khi bước vào phòng ngủ chính, cô để ý thấy rèm cửa chỉ kéo một nửa. Nạn nhân đã lớn tuổi, rất nhiều người lớn tuổi không thích kéo rèm cửa kín mít khi ngủ giống như người trẻ. Họ thức dậy rất sớm, lại thích thoáng gió nên khi ngủ thường không đóng cửa sổ kéo rèm cửa. Bố cô cũng vậy.

Trần Phổ vẫn cúi đầu tìm kiếm, tiếp tục nói: “Có lẽ hung thủ đã chờ rất lâu, nếu có thể tìm được nửa điếu thuốc lá hay gì đó, thì chúng ta hời rồi.” Mắt anh bỗng sáng lên, anh chống tay lên mặt đất, cúi đầu quan sát kỹ hơn rồi nói: “Phát hiện nửa dấu chân, đi gọi người đến chụp ảnh.”

Diêm Dũng “vâng”, cũng không quan tâm đến Lý Khinh Diêu, quay đầu chạy đi mất.

Trần Phổ nhìn chằm chằm lớp đất mềm cạnh gốc cây.

—Hết chương 50—

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »