Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26147 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 73

❊ ❊ ❊

Nhìn thấy Phương Giai, Lý Khinh Diêu giật mình.

Cô những tưởng mình và Trần Phổ tra án đã khổ lắm rồi. Nhưng khi nhìn thấy quầng thâm đen quanh mắt, gương mặt như phủ lớp tro chưa rửa sạch, râu lún phún trên cằm, và mùi chua nhẹ thoang thoảng trên người Phương Giai, cô thật sự không thể nào liên tưởng được tên lôi thôi lếch thếch này với anh Phương sạch sẽ đĩnh đạc thường ngày. Chỉ mới vài ngày không gặp thôi mà?

Lý Khinh Diêu bỗng nảy sinh cảm xúc những phức tạp đối với chú Đinh Quốc Cường tổng chỉ huy vụ án lần này. Có cảm động, có kính nể…và cô cũng cảm thấy mình hên đến lạ. Cô lại nhìn Trần Phổ đẹp trai sáng sủa bên cạnh mình, khó mường tượng ra hình ảnh anh lôi thôi như Phương Giai bây giờ. Tuy nhiên, khi nghĩ đến trải nghiệm núp thùng rác anh cho là vinh quang, cô lại cảm thấy sớm muộn gì mình cũng sẽ được chứng kiến hình ảnh đó của anh.

Hai người đàn ông đương nhiên đã quen với điều này, Trần Phổ vỗ vai Phương Giai, “Vất vả rồi.”

Phương Giai tiều tụy như bông hoa già sắp tàn, nhưng đôi mắt anh ấy sáng ngời. Anh ấy giơ ngón cái khen ngợi hai người, “Hai người giỏi đấy, đào ra được cả người này. Báo cáo:

Tối qua chúng tôi đã điều tra kỹ lưỡng về xuất thân của Chương Siêu Hoa, ông ta không có quan hệ nào rõ ràng với Hướng Tư Linh và gia đình cô ta. Nhưng cuối năm ngoái, cậu con trai 15 tuổi của ông ta mắc phải một căn bệnh hiếm gặp và cần phải cấy ghép phổi. Nguồn phổi và chi phí phẫu thuật 400 nghìn tệ đều được một Quỹ từ thiện có tên Dự Ái giải quyết giúp ông ta. Đứng sau Dự Ái chính là Tập đoàn Hoa Dự và người đại diện pháp lý kiêm Tổng giám đốc của Dự Ái chính là Lý Mỹ Linh.”

Lý Khinh Diêu nghe đến đây, trong lòng bỗng có dự cảm chẳng lành.

Phương Giai tiếp tục nói: “Tôi đã thẩm vấn Chương Siêu Hoa suốt nửa đêm. Ban đầu ông ta không hợp tác lắm, hỏi gì cũng bảo không biết. Nhưng tuyến phòng thủ tâm lý của ông ta không quá mạnh nên đã nhanh chóng khai ra một số chuyện.”

Phương Giai nhớ lại tối qua, khi anh ấy cho Chương Siêu Hoa xem ảnh của Hướng Tư Linh và Lý Mỹ Linh, ông ta ngơ ngác, không giống như đang giả vờ. Theo lời kể của Chương Siêu Hoa, vào cuối tháng Mười Hai năm ngoái, khi đang lâm vào bước đường cùng, ông ta ngồi hút thuốc trong cầu thang bệnh viện thì một người phụ nữ đột nhiên xuất hiện. Cô ấy nói rằng mình đến bệnh viện khám bệnh, và thấy gia đình ông ta quá đáng thương. Trong tay cô ấy có một quỹ từ thiện, có thể giúp đỡ ông ta. Ban đầu, Chương Siêu Hoa còn tưởng cô ấy là kẻ lừa đảo, nên bán tín bán nghi. Cho tới một tiếng sau, bác sĩ liên lạc với ông ta và báo rằng có một công ty từ thiện gọi điện đến và đồng ý giúp ông ta giải quyết chi phí phẫu thuật và tìm nguồn phổi. Chương Siêu Hoa mừng rơi nước mắt, muốn cảm ơn người phụ nữ đó nhưng cô ấy đã đi rồi.

Bởi vì người phụ nữ đeo khẩu trang nên Chương Siêu Hoa hoàn toàn không biết ngoại hình và tuổi tác của cô ấy.

Phương Giai lập tức liên lạc với bệnh viện để lấy camera an ninh theo ngày tháng mà Chương Siêu Hoa cung cấp. Tuy nhiên, đã nửa năm trôi qua nên camera an ninh của bệnh viện đã tự động ghi đè và xóa dữ liệu cũ.

Tuy nhiên, Phương Giai đã tra được trong hồ sơ khám bệnh của bệnh viện, Lý Mỹ Linh từng đi khám bệnh dạ dày vào ngày hôm đó.

Nghe đến đây, Lý Khinh Diêu liếc nhìn Trần Phổ, anh đang lắng nghe rất nghiêm túc. Nhận ra ánh mắt của cô, anh gật đầu, rồi hếch cằm, không nói một lời nhưng Lý Khinh Diêu đã hiểu ngay: Tôi biết em đang lo lắng điều gì. Đừng vội, cứ nghe tiếp đã.

Sau đó, Phương Giai lại hỏi Chương Siêu Hoa, thứ Sáu hai tuần trước, người phụ nữ này có đi xe buýt đêm của ông ta hay không?

Chương Siêu Hoa nói tôi không biết mặt mũi cô ấy thế nào, thì sao biết được cô ấy có đi xe tôi không.

Phương Giai lạnh lùng hỏi, dù cô ta che mặt, nhưng nghe giọng nói và nhìn dáng người mà ông không nhận ra à?

Chương Siêu Hoa bình tĩnh trả lời, không nhận ra được.

Phương Giai nghĩ ngợi rồi đổi cách hỏi: Tối hôm đó có một người phụ nữ đeo khẩu trang đội mũ, che kín mặt lên xe ông, hơn nữa còn “đánh tiếng” với Chương Siêu Hoa, mặc dù trên xe buýt không có camera an ninh nhưng trên đường đều có, cảnh sát đã nằm được những thông tin liên quan rồi. Phương Giai nhắc nhở ông ta suy nghĩ kỹ trước khi trả lời. Đặc điểm ngoại hình rõ ràng và khác thường như vậy, buổi tối lại ít hành khách, ông ta không thể không chú ý đến. Sự việc này liên quan đến một vụ án quan trọng, khai man sẽ phải chịu án tù.

Chương Siêu Hoa bị dọa nên mặt hơi biến sắc. Sau một lúc im lặng, ông ta gật đầu nói: “Hình như có một người phụ nữ đeo khẩu trang và đội mũ.”

“Lên xe tại thị trấn Ảnh Trúc và xuống xe tại đường Hoàn Hồ Đông?”

“Có lẽ là vậy.”

“Đúng thì nói đúng, không đúng thì nói không đúng. Thế rốt cuộc có đúng hay không?”

“Đúng vậy.”

“Cô ta có nói gì với ông trên xe hoặc liên lạc lại với ông không?”

“Không.”

“Nghĩ kỹ rồi hẵng trả lời!”

Mặt Chương Siêu Hoa đỏ bừng, môi cũng run run. Nhưng ông ta vẫn trả lời: “Không thật mà. Chúng tôi trước giờ chưa từng nói chuyện với nhau, cô ấy luôn ngồi ở hàng ghế cuối cùng, cúi đầu, tôi cũng không chủ động bắt chuyện với hành khách.”

Ông ta nói trước giờ chưa từng.

Phương Giai nhạy bén, lập tức hỏi một câu hỏi Lý Khinh Diêu từng hỏi: Trước đây người phụ nữ đeo khẩu trang đội mũ đó đã lên xe ông ta vào cùng một khoảng thời gian đúng không?

Ban đầu Chương Siêu Hoa nói không nhớ rõ, nhưng sau khi bị Phương Giai nhắc nhở vài câu, ông ta cho biết hình như có hai ba lần, nhưng ông ta không nhớ cụ thể là ngày nào.

“Tại sao khi đồng nghiệp tôi hỏi ông trên xe, ông lại phủ nhận?”

Chương Siêu Hoa cúi đầu nói, trước đây ông ta đã thấy người phụ nữ kia nửa đêm che kín mặt, lén lén lút lút. Hôm nay hai người Trần Phổ cứ truy hỏi, ông ta lại không biết bọn họ là ai, sợ phiền phức nên nghĩ thôi thà im lặng còn hơn, nên dứt khoát không nói gì.

Phương Giai Lại hỏi, tại sao hôm nay 2/3 quãng đường đầu tiên ông ta lại đi chậm, còn 1/3 quãng đường sau lại đi nhanh? Có phải có người đã dặn ông ta làm như vậy không?

Chương Siêu Hoa kiên quyết khẳng định không phải. Ông ta nói vì bị cảm cúm hoa mắt chóng mặt nên lái xe chậm. Sau đó Trần Phổ xuống xe và hỏi một câu, ông ta mới nhận ra, sợ lỡ tuyến đường phía sau nên mới tăng tốc chạy cho xong.

Phương Giai lại thẩm vấn thêm một lúc nữa, thật sự không moi được gì thêm, anh đành tạm giữ Chương Siêu Hoa, đến giờ mới thả người.

Báo cáo xong tình hình, Phương Giai hỏi: “Hai vị thiếu hiệp độc hành nghĩ thế nào?”

Trần Phổ hất hàm với Lý Khinh Diêu, “Em nói trước đi.”

Phương Giai biết Trần Phổ muốn rèn luyện cho người mới, anh ấy cũng nhìn Lý Khinh Diêu.

Lý Khinh Diêu: “Chương Siêu Hoa chắc chắn đã nhận ra người phụ nữ trên xe chính là người phụ nữ ở bệnh viện, cũng chính là ân nhân của ông ta – Hướng Tư Linh. Hướng Tư Linh đã từng đi xe của ông ta nhiều lần để điều nghiên địa hình, em nghĩ chắc ông ta cũng đoán ra được gì đó. Vậy nên ngay từ đầu ông ta mới che giấu chúng ta và cố tình lái xe thật chậm. Cho tới khi anh nạt ông ta, nói rằng camera an ninh trên đường đã ghi được, ông ta mới hết nước chối cãi. Có lẽ cũng sợ phải chịu trách nhiệm nên ông ta mới thừa nhận sự tồn tại của người phụ nữ này.”

Trần Phổ nói: “Dù thế nào đi nữa, việc ông ta chính miệng thừa nhận sự tồn tại của người phụ nữ này, hơn nữa còn đi qua con đường này vào đêm xảy ra vụ án đã chứng minh suy đoán của chúng ta là đúng. Tôi nghĩ ông ta thật sự chưa từng thấy mặt của Hướng Tư Linh, ngay từ đầu cô ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng mọi thứ, tất cả chỉ vì ngày hôm nay. Dù chúng ta đã tìm được tài xế lái xe thì ông ta cũng không thể làm nhân chứng.”

Lý Khinh Diêu tiếp lời: “Chính xác. Dù bây giờ chúng ta có yêu cầu Hướng Tư Linh đeo khẩu trang và đưa cô ta đến trước mặt Chương Siêu Hoa, ông ta vẫn có thể nói dối là không quen, chúng ta cũng không làm gì được. Dù sao thì không nhận ra cũng hợp tình hợp lý bởi vì đây là khả năng chủ quan, không thể coi là ngụy chứng. Thậm chí tôi còn nghi ngờ Hướng Tư Linh đã dặn trước ta những gì nên nói và không nên nói. Nhìn xem, một tài xế không hiểu luật pháp mà lại xử lý rất khéo.”

Phương Giai chỉ tay vào bàn: “Hai vị, tuy rằng tôi không rõ tiến độ điều tra cụa thể của hai người, nhưng tôi phải nhắc nhở một câu: Tổng giám đốc của Quỹ từ thiện đó là Lý Mỹ Linh, khoản tiền đó cũng do Lý Mỹ Linh ký tên. Tôi cũng có thể nói người phụ nữ đó là Lý Mỹ Linh, Hướng Tư Linh hoàn toàn không liên quan đến vụ án này. Chỉ dựa vào việc cô ta ở lại núi Ảnh Trúc đêm hôm đó thì không thể chứng minh người phụ nữ đó chính là cô ta.”

Quả nhiên, Lý Khinh Diêu nghĩ bụng. Ngay từ đầu khi nghe nói Tổng giám đốc Quỹ là Lý Mỹ Linh, cô đã liệu trước được. Ban đầu là tên tội phạm bị truy nã, sau đó là tên đàn ông mặc áo sơ mi hoa bí ẩn, giờ lại là Lý Mỹ Linh. Mỗi lần cô và Trần Phổ tiến gần một bước tới hung thủ thật sự thì lại xuất hiện những tấm bia đỡ đạn hoàn hảo. Hung thủ trong vụ án này quả thật chơi chiêu rất tinh vi, thỏ khôn ở hang, tính toán kỹ lưỡng.

Chương Siêu Hoa đã ký tên vào biên bản, chứng tỏ họ đã đạt được tiến triển nhất định, nhưng không nhiên. Nếu nộp biên bản này lên trên, bất cứ ai xem qua cũng sẽ cho rằng Lý Mỹ Linh, mẹ ruột của Hướng Tư Linh mới là hung thủ.

“Chúng ta nên làm gì tiếp theo?” Lý Khinh Diêu hỏi.

“Chúng ta gặp thẳng Hướng Tư Lăng để nói chuyện, thế nào?” Trần Phổ không hề nhụt chí. Anh nhìn cô, nở nụ cười ấm áp, “Đến lúc phải đánh rắn động cỏ rồi.”

Mấy hôm nay Lý Khinh Diêu tuy vẫn còn “độc miệng”, nhưng thật ra trong lòng cô đã rất nể phục Trần Phổ. Trước mặt người ngoài đương nhiên không thể đấu khẩu, cô trả lời dứt khoát: “Em nghe anh.”

Trần Phổ nhướng mày, khóe môi cong lên. Phương Giai đứng bên cạnh không khỏi sững sờ.

Ánh mắt của cảnh sát lão làng sắc bén cỡ nào? Lý Khinh Diêu còn bình thường, nhưng cái nhìn nóng bỏng đắm đuối của Trần Phổ nhìn Lý Khinh Diêu khác hẳn với ánh mắt Đội trưởng Trần lạnh lùng cao quý trước đây.

Hướng Tư Linh còn nhớ như in lần đầu tiên cô ta tham gia buổi tiệc giao thương là La Hồng Dân và Lý Mỹ Linh dẫn đi. Cô con gái ngoan ngoãn ăn vận xinh đẹp theo sau vợ chồng hai người. Chẳng mấy chốc đã có người chú ý đến cô, bạn bè của La Hồng Dân cũng vui vẻ hỏi thăm cô ta đã có bạn trai chưa, và còn đùa rằng sẽ giới thiệu con trai mình cho cô ta.

La Hồng Dân cười ha hả bảo cứ để con cái tự quyết định.

Mọi người đều nhìn Hướng Tư Linh. Khi đó cô ta vừa mới tốt nghiệp đại học, nẽn lẽn cúi đầu nói: “Cháu, cháu vẫn còn nhỏ.”

Mọi người bật cười, Lý Mỹ Linh cười nhạt, La Hồng Dân cũng cười.

Sau này, cô ta và Tiền Thành Phong hẹn hò, cô ta không còn phải đi theo sau cặp vợ chồng kia nữa, giờ đây có Tiền Thành Phong tham dự các sự kiện cùng cô ta. Hướng Tư Linh nói với lòng, lúc ấy cô ta thật sự muốn xây dựng tổ ấm cùng anh ta, muốn dựa vào người đàn ông này để tìm được hạnh phúc. Cô ta cũng đã chôn vùi tình yêu dành cho Lạc Hoài Tranh vào sâu thẳm lòng mình. Dù tình yêu đó từng khiến cô ta đau đến tận xương tủy, tâm hồn lẫn thể xác như thối rữa từ trong ra ngoài.

Nhưng cô dành tình yêu chân thành cho chồng, cuối cùng đổi lại được gì? Chỉ là những lời xỉ vả không ngừng và một kết cục đầy cay đắng.

Từ đó trở đi, Hướng Tư Linh trở nên ít nói. Ai ở bên cạnh cô ta, bản thân cô ta là người như thế nào, đều đã không còn quan trọng nữa. Cho tới ngày hôm nay, cô ta tham dự một bữa tiệc với vai trò là người nắm quyền kiểm soát thực tế của Tập đoàn Hoa Dự thì Lạc Hoài Tranh lại ở bên cạnh cô ta.

Hướng Tư Linh diện chiếc váy dạ hội đắt đỏ, ngồi trên ghế sô pha da sang trọng, nhìn Lạc Hoài Tranh áo mũ chỉnh tề, khí chất phi phàm đang đứng cách đó không xa, chỉ cảm thấy cảnh tượng này giống như một giấc mơ cô ta chưa từng dám mơ đến.

Nhưng Hướng Tư Linh à, giấc mơ cũng đã thành hiện thực rồi nhỉ?

Cô ta nâng ly rượu vang lên uống cạn, tự chúc bản thân một ly rồi đặt ly rỗng lên khay của người phục vụ ân cần. Cô ta đứng dậy, bước từng bước uyển chuyển, đi về phía người đàn ông trước đây chỉ xuất hiện trong mơ.

Lạc Hoài Tranh đang trò chuyện cùng ai đó, môi nở nụ cười xã giao. Hướng Tư Linh đột nhiên bước tới khoác tay anh, Lạc Hoài Tranh đang nói chuyện thì khựng lại.

Đối phương nhìn thấy cảnh này, liền mỉm cười trò chuyện cùng Hướng Tư Linh. Hướng Tư Linh cười tươi như hoa, mới nói vài câu đã khiến người đàn ông như được tắm trong gió xuân, sau đó nói “Không làm phiền hai người nữa”, rồi lịch sự rời đi.

Lạc Hoài Tranh lập tức rút tay ra.

Nào ngờ Hướng Tư Linh lại khoác tay anh, cơ thể nhẹ nhàng áp sát vào người anh, nói: “Nhiều người thế này. Hoài Tranh, cậu cho tớ chút thể diện đi. Hôm nay tớ làm tốt đấy chứ, giới thiệu cho cậu biết bao nhiêu mối quan hệ.”

Cô ta ngẩng đầu nhìn anh. Dưới ánh đèn rực rỡ, người đẹp ngẩng cao đầu, lộng lẫy không gì sánh bằng.

Lạc Hoài Tranh im lặng một lát, rồi nói: “Cảm ơn.”

Hướng Tư Linh lắc đầu, nói: “Bình thường thôi, chỉ là chút lợi nhỏ, thứ tớ thật sự muốn bù đắp không phải những thứ này đâu. À này, cậu có muốn vào Thanh Hoa học lại không? Học EMBA nhé?”

Lạc Hoài Tranh ngước mắt nhìn cô ta.

Hướng Tư Linh bật cười, nói: “Đừng nhìn tớ bằng ánh mắt đáng sợ như vậy. Tớ đã nói rồi, tớ thật sự muốn tốt cho cậu. Tớ muốn thực hiện ước mơ cho cậu. Tớ sẽ không bao giờ làm hại cậu nữa.”

Tiệc tàn, Hướng Tư Linh và Lạc Hoài Tranh cùng nhau rời khỏi sảnh khách sạn. Tài xế đã lái xe của Hướng Tư Linh đến sẵn. Hướng Tư Linh lên xe trước, còn Lạc Hoài Tranh đứng ngoài cửa xe, bất động.

Cô ta ló đầu ra, gọi anh: “Hoài Tranh, lên xe thôi.”

Lạc Hoài Tranh đã đặt một tay lên tay nắm cửa xe, nhưng vẫn đứng im như pho tượng. Hướng Tư Linh nhìn theo hướng nhìn của anh, thấy Trần Phổ và Lý Khinh Diêu đang đứng cách đó vài mét.

—Hết chương 73—

Note: Trời ơi càng đọc càng cay con mẻ, mà mẻ thông minh quá trời, không tìm được bằng chứng tống mẻ vô tòo =)))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »