Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26196 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 66

❊ ❊ ❊

Năm mười tám mười chín tuổi, Lý Mỹ Linh đã là người đẹp nổi tiếng nhất nhì khu phố. Sau khi tốt nghiệp cấp hai, Lý Mỹ Linh thi đỗ trường Trung cấp Y, nhưng thời điểm đó ra trường đã không còn được bố trí công việc, bố Lý phải tiêu sạch số tiền tích cóp để đưa con gái vào làm y tá tại một bệnh viện nhỏ. Nào ngờ chưa đầy hai năm, bệnh viện đó đã đóng cửa vì xảy ra sự cố y khoa, Lý Mỹ Linh đành phải chuyển sang làm việc tại một phòng khám tư.

Tuy rằng công việc ngày càng bấp bênh, thu nhập ngày càng thấp, nhưng tình sử của Lý Mỹ Linh lại luôn ngập trong màu hồng và chính điều này đã giúp cô ta duy trì được cuộc sống ổn dù gia cảnh túng thiếu. Khi học Trung cấp Y, Lý Mỹ Linh hẹn hò hai năm cùng con trai của một ông chủ tư nhân hẹn hò hai năm. Sau khi tốt nghiệp Trung cấp Y, cô ta và một bác sĩ Đại học tuổi trẻ tài cao hẹn hò suốt một năm.

Lý Mỹ Linh vốn tin chắc rằng mình sẽ kết hôn cùng bác sĩ đó, nào ngờ bố mẹ đối phương đã điều tra rõ như lòng bàn tay về hoàn cảnh gia đình và trình độ học vấn của Lý Mỹ Linh nên ép hai người phải chia tay.

Lúc đó Hồng Kông mới về với Đại lục chưa được bao lâu, bộ phim “Người trong giang hồ” làm mưa làm gió khắp nơi, các băng nhóm trong xã hội mọc lên như nấm. Lý Mỹ Linh xem xong mấy phần phim “Người trong giang hồ” cũng thấy sóng lòng trào dâng. Không lâu sau, cô ta hẹn hò cùng một vị “đại ca”. Vị đại ca này tên là Thượng Nhân, đến cả cái tên cũng toát lên khí khái giang hồ oai phong. Thượng Nhân chỉ lớn hơn Lý Mỹ Linh vài tuổi nhưng trong tay đã sở hữu ba sàn nhảy, năm quán bi-a, đi xe sang và có một đám đàn em theo sau, trông cực kỳ oách. Hơn nữa dù là đánh đấm hay đâm chém, Thượng Nhân cũng rất đẹp trai, động tác nhanh nhẹn. Đây là lần đầu tiên Lý Mỹ Linh bị một người đàn ông mê hoặc đến độ thần hồn điên đảo, suốt ngày ao ước được làm chị dâu thực thụ.

Nào ngờ tiệc vui chóng tàn, không lâu sau, một đợi trấn áp hoạt động tội phạm mới diễn ra, Thượng Nhân chém chết người nên bị liệt vào hàng xã hội đen, lãnh án ba mươi năm tù.

Khoảng thời gian đó Lý Mỹ Linh như chim sợ cành cong, cô ta không dám bước chân ra khỏi nhà, chỉ sợ cái danh chị dâu sẽ khiến cô ta bị quy là thành viên băng nhóm và bị cảnh sát bắt giữ. Hơn nữa, kỳ kinh của cô ta đã trễ mất hai tuần, thế nên khi người thân giới thiệu cho Lý Mỹ Linh người công nhân tên Hướng Vỹ có ngoại hình lẫn năng lực bình thường nhưng gia cảnh khá, Lý Mỹ Linh đã đồng ý ngay tắp lự.

Bố mẹ cô ta cũng không phản đối, họ vốn mong con gái mình sống cuộc sống ổn định, giờ đây Lý Mỹ Linh đã chấm dứt quan hệ với tên côn đồ kia, ngoan ngoãn cưới một công nhân nhà máy, hai người mừng còn không hết.

Nhưng kết hôn được một thời gian ngắn, Lý Mỹ Linh liền biết mình đã bị lừa.

Trong thời đại người người bị sa thải, bố mẹ của Hướng Vỹ làm nhân viên ngân hàng cũng xem như khá ổn định nhưng sức khỏe của mẹ Hướng không tốt nên tháng nào cũng phải tiêu kha khá tiền mua thuốc. Tuy rằng nhà họ Hướng có hai căn nhà, nhưng anh cả của Hướng Vỹ đã chiếm một căn, họ sống chung với bố mẹ chồng trong căn còn lại. Căn nhà hai phòng rộng tám mươi mét vuông, hai vợ chồng chỉ có một phòng để ở.

Còn cả Hướng Vỹ, anh ta nói mình là công nhân nhà máy nhà nước, nhưng thực ra lương mỗi tháng ba cọc ba đồng. Hơn nữa, Hướng Vỹ lại là cậu ấm được gia đình chiều chuộng, còn ham ăn lười làm hơn cả Lý Mỹ Linh. Anh ta không chịu làm việc chăm chỉ, hễ có thời gian là lại hút thuốc đánh bài. Hướng Vỹ không bao giờ đụng tay vào việc nhà, Lý Mỹ Linh đương nhiên cũng không làm. Năm đầu tiên sau khi cưới, cô ta lấy lý do mang thai để đòi hỏi đủ thứ, cố gắng moi tiền của bố mẹ chồng. Bắt cô ta làm tí việc nhà là cô ta lại than đau lưng đau bụng, thậm chí phòng ngủ lẫn quần áo bẩn của hai vợ chồng đều do bố mẹ chồng dọn dẹp giặt giũ.

Khi Hướng Tư Linh tròn ba tuổi, bố mẹ chồng không chịu được nữa nên dọn sang sống cùng con trai cả, để lại căn nhà này cho vợ chồng Hướng Vỹ. Lý Mỹ Linh cuối cùng cũng đã mở mày mở mặt, cô ta không chỉ được tự làm chủ gia đình mà còn sở hữu một căn nhà.

Tuy nhiên, Hướng Tư Linh lại bắt đầu khó sống. Những bộ quần áo ông bà giặt giũ sạch sẽ trước đây giờ đã không còn. Quần áo bẩn trong nhà chất thành núi, phải đợi rất lâu Lý Mỹ Linh mới nhớ ra và đem đi giặt máy. Ba bữa ăn dinh dưỡng đúng giờ giấc cũng không còn nữa. Hai vợ chồng thường xuyên ra ngoài đánh bài, thi thoảng nhớ thì đưa vài đồng cho Hướng Tư Linh tự xuống tầng mua đồ ăn, không nhớ thì thôi.

Vậy nên từ khi có ký ức, Hướng Tư Linh luôn là đứa trẻ ăn mặc bẩn thỉu, không ai để tâm. Tuy rằng ông bà thi thoảng cũng chu cấp cho cô nhưng cũng không thể nuôi cháu thay con trai. Giờ đây hai người đã đưa hầu hết tiền lương hưu cho con trai cả, bởi vì bọn họ cũng nhận ra mình chỉ có thể trông cậy vào con cả mà thôi.

Lương của Hướng Vỹ và Hướng Tư Linh đều không cao, lại còn tiêu xài hoang phí, chưa đến cuối tháng mà đã rỗng túi. Có một khoảng thời gian dài, hai người họ nghĩ đủ cách moi tiền bố mẹ hai bên để duy trì mức sống cơ bản. Cũng lạ, sống như vậy mà hai vợ chồng vẫn cảm thấy sống được.

Sau này, Hướng Vỹ bị sa thải, bố mẹ hai bên không những không cho tiền thậm chí còn muốn cắt đứt quan hệ. Chỉ mỗi mấy đồng lương của Lý Mỹ Linh nuôi sao nổi ba miệng ăn.

Hướng Vỹ bảo đi làm công, nhưng mọi người thường xuyên nhìn thấy anh ta lảng vảng đầu đường cuối ngõ, chứ chẳng thấy anh ta mang tiền về bao giờ. Khoảng thời gian đó, bọn họ phải sống khổ sống sở, ngày nào cũng chịu đói, đồ đạc có giá trị trong nhà cũng đã bán hết sạch. Sau đó, Hướng Tư Linh quá đói nên đã mặt dày đến nhà ông bà nội xin ăn. Thế là ngày nào Lý Mỹ Linh cũng bắt cô bé lén mang thức ăn hoặc là tiền về, nếu không thì sẽ đánh cô bé.

Năm Hướng Tư Linh tám tuổi, có người muốn mua nhà của gia đình họ. Hai vợ chồng mừng rỡ, lập tức bán đứt căn nhà đổi lấy mấy chục nghìn tệ, Lý Mỹ Linh thậm chí còn nghỉ việc luôn.

Mấy năm sau, Lý Mỹ Linh đã gặp được La Hồng Dân vào lúc cô ta túng quẫn và bế tắc nhất.

Khi đó, tiền bán nhà đã tiêu sạch sành sanh, gia đình ba người chen chúc trong căn phòng thuê chưa đẩy bốn mươi mét vuông. Hướng Vỹ thì vẫn thế, đôi khi mang về được ít tiền, đôi khi thì về nhà nằm dài chờ ăn. Còn Hướng Tư Linh được ông bà hai bên hỗ trợ, tuy bữa bữa no bữa đói nhưng vẫn ngoan cường lớn lên. Lý Mỹ Linh chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn với Hướng Vỹ. Suy cho cùng, mấy năm nay mẹ con hai người đều sống nhờ vào số tiền bán nhà của anh ta. Tuy rằng anh ta không có chí tiến thủ, nhưng anh ta có miếng ăn thì mẹ con cô ta cũng có phần.

Lý Mỹ Linh vừa nhìn thấy La Hồng Dân liền biết chắc người đàn ông này sẽ thích mình. Còn La Hồng Dân ngồi trong chiếc Mercedes vừa hút thuốc vừa cười, nhìn Lý Mỹ Linh xinh đẹp quyến rũ khó cưỡng.

Ban đầu, La Hồng Dân đã đưa cho Lý Mỹ Linh chìa khóa căn phòng ở ký túc xá nhà máy cơ khí, hai người thường xuyên mèo mả ở đó. Lý Mỹ Linh thật sự rất khéo léo, dù đã ba mươi tư tuổi nhưng thân hình vẫn như thiếu nữ đôi mươi, làn da trắng nõn mịn màng như trứng gà bóc khiến La Hồng Dân không cưỡng lại được. Lúc đó ông ta thật sự rất thích Lý Mỹ Linh, thế nên sau này đã đưa mặt bằng kinh doanh bên ngoài ký túc xá nhà máy cơ khí cho cô ta và bảo cô ta mở cửa hàng quần áo. Không ngờ Lý Mỹ Linh rất có khiếu thẩm mỹ nên mỗi tháng cô ta kiếm được rất nhiều tiền từ cửa hàng quần áo, khiến La Hồng Dân phải nhìn cô ta bằng cặp mắt khác xưa.

Nhưng lúc đó La Hồng Dân vẫn chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn cùng Lý Mỹ Linh. Vợ trước mới qua đời vì ung thư vú được hai năm, ông ta vẫn còn chưa chơi đã. Hơn nữa, ông ta lại có địa vị và tài sản kếch xù, nên chuyện kết hôn phải tính toán cho thật kỹ.

Lý Mỹ Linh lén lút đưa chồng con đến căn nhà kia ở, trước khi La Hồng Dân tới, cô ta lại kiếm cớ đuổi hai người ra ngoài. La Hồng Dân mắt nhắm mắt mở cho qua, ông ta trái lại còn thấy thích thú với chuyện vụng trộm. Dù sao căn nhà cũng đứng tên ông ta, dưới trướng ông ta còn có rất nhiều đàn em răm rắp nghe lệnh. Nếu ngày nào đó ông ta thật sự muốn cho hai thứ phiền phức này cuốn gói thì chỉ cần nói một câu là xong.

Hướng Vỹ Không biết La Hồng Dân, La Hồng Dân không quan tâm, Lý Mỹ Linh cũng không hỏi. Khi mới sống trong căn nhà này, Hướng Vỹ thường nhìn Lý Mỹ Linh với ánh mắt ngờ vực. Nhưng sau này tháng nào Lý Mỹ Linh cũng cho ông ta tiền, ông ta lại như hồi xưa, ngày nào cũng lêu lổng tới tận nửa đêm mới về.

Còn người thứ tư là Hướng Tư Linh mười bốn tuổi thường xuyên lui tới căn nhà này, có nhìn thấy, có phát hiện ra điều gì hay không, cũng không ai bận tâm.

Hai tháng sau, Hướng Vỹ Lần đầu tiên bắt gặp nhân tình của vợ. Hôm đó Hướng Vỹ đi đánh bài, nào ngờ không bao lâu sau đã thua sạch. Hướng Vỹ bực bội trong lòng nhưng không biết đi đâu, thấy giờ vẫn là buổi sáng, mặt trời lên cao, ông ta nghĩ trong nhà không có ai nên lững thững đi về.

Nào ngờ vừa bước vào nhà thì đã nghe tiếng động dữ dội và tiếng rên của vợ vọng ra từ trong phòng ngủ, xuyên qua cánh cửa đóng chặt.

Lý Mỹ Linh nghe thấy tiếng cửa mở cũng giật mình. Giờ này con gái còn đang ở trường, không thể nào về nhà, Lý Mỹ Linh nghe tiếng bước chân liền biết ngay là chồng mình. Cô ta sợ hãi, không dám động đậy, ôm chặt lấy La Hồng Dân, hoảng hốt nói: “Làm sao bây giờ? Sao ông ta lại về giờ này, bình thường ông ta đánh bài đến tận khuya. Hay là em ra ngoài trước, anh…”

La Hồng Dân vỗ mông bà ta, nói: “Nhấp đi. Hôm nay thằng đấy mà dám vào đây thì cả nhà em chuyển ra khỏi nhà này ngay. Còn cả tiệm quần áo của em nữa, ngày mai tôi sẽ lấy lại.”

Giọng La Hồng Dân vừa phải.

Nhìn nét mặt u ám của La Hồng Dân, Lý Mỹ Linh không dám nói tiếp. Bà ta thấp thỏm nhấp lên nhấp xuống, trong đầu chỉ nghĩ đến căn nhà và cửa hàng. La Hồng Dân đưa đẩy ngày càng mạnh, chẳng mấy chốc Lý Mỹ Linh đã không chịu được nửa, bất chấp chồng đang đứng ngay ngoài cửa. Cũng có lẽ do chồng đang đứng bên ngoài nên bà ta càng thấy kích thích, lại rên một tiếng thật to.

Không lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng đóng cửa rất mạnh.

Hướng Vỹ đã đi rồi.

Sau trải nghiệm này, La Hồng Dân lại càng táo tợn hơn, nhiều khi ông ta đến nhà mà không báo trước. Ban đầu Hướng Vỹ còn khó chịu ra mặt, nhưng dần dần Hướng Vỹ cũng cười gọi ông chủ La, La Hồng Dân cười ném cho ông ta một bao Hòa Thiên Hạ, Hướng Vỹ cầm thuốc rồi đi ngay.

—Hết chương 65—

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »