Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26480 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 76

❊ ❊ ❊

Hai người rời khỏi quán trà. Tiến vào thang máy trống không, Lý Khinh Diêu cảm thấy bức bối trong lòng đã tan thành mây khói.

Thứ nhất là vì trong lúc trò chuyện với Hướng Tư Linh, mặc dù đối phương che giấu rất tốt và tỏ ra khá bình tĩnh nhưng vẫn có nhiều chi tiết nhỏ cho thấy cô ta đang hoang mang. Qua đó kiểm chứng được những suy đoán của Lý Khinh Diêu và Trần Phổ.

Thứ hai là câu hỏi Hướng Tư Linh “tự tìm đường chết” hỏi cô. Tất nhiên lúc đó cô ta chỉ muốn đánh trống lảng để che giấu sự lo lắng nhưng lại đụng trúng họng súng Lý Khinh Diêu. Lý Khinh Diêu đã trả đũa được nên cô rất vui vẻ.

Giao chiến kiểu này khá tầm thường, nhưng Lý Khinh Diêu không bận tâm. Lẽ nào cô không được tầm thường một tí à? Trần Phổ muốn cô sống là chính mình còn gì? Nghĩ vậy, cô nhìn người đàn ông bên cạnh. Từ khi ra khỏi quán trà, Trần Phổ cứ giữ im lặng, một tay đút túi quần ra vẻ ngầu lắm. Những động tác mờ ám, ánh mắt lén lút khi ở bên cô đã chẳng thấy đâu nữa.

Lý Khinh Diêu kéo tay áo anh, “Sao lại ngẩn người thế? Anh có suy nghĩ mới gì về vụ án à?”

Trần Phổ không nhìn cô.

Anh cụp mắt nhìn bóng hình mờ ảo của hai người trên tường thang máy sáng bóng, thấy tay áo mình bị kéo nhẹ, anh nghĩ bụng: Tới nữa rồi đấy.

Cô đã vui trở lại rồi, lại nhìn thấy anh, cũng cảm nhận được hỉ nộ ái ố của anh.

Nhưng sao anh chẳng thể vui nổi.

Gọi thì đến đuổi thì đi là miêu tả kiểu người bị lợi dụng giống anh à?

Anh nhếch môi, trả lời: “Không phải, tôi hơi mệt.”

Lý Khinh Diêu ngẩn người. Đến Đội làm việc đã lâu, cô từng nghe mọi người trong đội than mệt nhưng chưa bao giờ thấy Trần Phổ kêu ca gì. Nhưng nghĩ lại thì cũng hợp lý. Hai người đã thức khuya dậy sớm, chạy ngược chạy xuôi bao lâu rồi? Hơn nữa khi có thời gian nghỉ ngơi, anh đều nhường cô nghỉ ngơi, một mình anh lo liệu mọi thứ.

Lý Khinh Diêu dịu giọng, “Tối nay xong việc rồi, đội trưởng về sớm nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”

“Ừ.”

“Ting” một tiếng cửa thang máy mở ra, đã đến tầng hầm, bên trái là bãi đậu xe, bên phải là siêu thị, trên hành lang có một biển chỉ dẫn đến nhà vệ sinh. Lý Khinh Diêu nói: “Em đi vệ sinh.” Trần Phổ cũng im lặng đi theo.

Bước vào nhà vệ sinh nam, Trần Phổ xả nước xong liền đi đến bồn rửa tay. Anh lấy nước rửa tay và chà mạnh mười đầu ngón tay, cuối cùng anh rửa sạch, tay vẩy mạnh vào bồn rửa tay rồi ngẩng đầu nhìn bản thân trong gương.

Anh nhìn thấy biểu cảm u sầu của mình và cả sự mù mờ trong mắt.

Bỗng dưng anh cảm thấy thật sự mệt mỏi. Anh không chỉ mệt mỏi về thể xác mà còn thấy kiệt sức bất lực âm ỉ từ trong ra ngoài. Hai tay anh chống lên thành bồn, nhìn bồn rửa trống không, ánh mắt Lý Khinh Diêu nhìn Lạc Hoài Tranh ở cửa khách sạn cứ lởn vởn trong đầu anh.

Cô ấy chưa từng nhìn mình bằng ánh mắt này. Anh nghĩ.

Chưa bao giờ.

Anh cũng chẳng biết từ khi nào mình lại để thứ gây đau khổ như Lý Khinh Diêu đè nặng trong lòng. Rõ ràng lúc đầu anh chỉ muốn bảo vệ cô như em gái mình.

Có cô em gái nào mà hở tí là lại tán tỉnh người khác, lúc nào cũng huýt sáo trêu anh, rồi còn cọ mặt vào ngực anh nữa chứ. Có cô em gái nào mà lúc thì mềm yếu, lúc thì mạnh mẽ, lúc lại lạnh lùng, khiến lòng người xốn xang bồi hồi. Có cô em gái nào tức giận mà cứ chiến tranh lạnh dỗi hờn như tình nhân, khiến anh trằn trọc không ngủ được, phải dỗ dành mãi cô mới chịu làm hòa.

Có anh trai nào bị em gái trừng mắt mà con tim bối rối như chú nai chạy loạn. Hay chỉ cần chạm nhẹ vào em gái thôi mà trong lòng ngọt ngào như thể vừa ăn mật ong. Có anh trai nào nhìn thấy người yêu cũ của em gái mà trong lòng chua xót đến tận cốt tủy, giả vờ nói vài câu khách sáo mà bản thân còn nghẹn lời.

Trần Phổ ngẩng đầu nhìn bản thân trong gương, trên mặt hiện lên nụ cười cay đắng. Anh giơ tay lên, ngón cái và ngón trỏ véo mạnh vào má mình, cố gắng xoa dịu nụ cười cay đắng trên môi.

Anh phải làm thế nào đây?

Nếu là cạnh tranh công bằng, với tính cách của anh chắc chắn sẽ không nhượng bộ. Lạc Hoài Tranh là hạt giống Thanh Hoa, anh cũng là tinh anh của Đội cảnh sát chứ chẳng đùa. Thế nhưng cuộc đua không có vạch xuất phát này vốn đã bất công ngay từ đầu. Lạc Hoài Tranh là bạn trai chính thức của cô bảy năm trước, là người mà cô yêu sâu đậm và cũng đớn đau tới tận cốt tủy. Nếu…nếu năm đó không xảy ra vụ án bất ngờ, bây giờ có lẽ họ đã cùng nhau tốt nghiệp đại học danh tiếng, trở thành nhân vật kỳ tài xuất chúng, kết hôn, sinh con? Hai người vốn là một cặp trời sinh, bị số phận chia cắt nhưng nay đã được trùng phùng.

Còn Trần Phổ anh?

Một người thay thế anh trai, đồng nghiệp trong Đội cảnh sát, có lẽ là người cộng sự thân thiết nhất của cô, họa chăng cũng chỉ có một chút mập mờ, không thể hơn được nữa. Hoặc có lẽ trước đến nay đều chỉ là ảo giác của anh. Những đêm tâm đầu ý hợp tựa vào vai nhau chẳng hề có thật, bao tùy hứng và nuông chiều mà anh nghĩ rằng mình hiểu rõ cũng đều là giả, tình cảm và sự quan tâm chứa chan trong từng ánh mắt nụ cười cũng chẳng hề tồn tại.

Thậm chí anh còn không thể hỏi, anh lấy tư cách gì mà hỏi?

Kể cả bây giờ không có Lạc Hoài Tranh thì với bản tính và sự sĩ diện của mình, anh cũng chỉ dám như bây giờ, từng bước từng bước tiến gần đến cô. Chỉ cần cô không khước từ, chỉ cần cô từ từ chấp nhận là đủ rồi, tương lai vẫn còn dài. Hai người vẫn chưa tìm được Lý Cẩn Thành, anh cũng không muốn nghĩ nhiều đến yêu đương hạnh phúc và anh nghĩ cô cũng vậy, có những điều hai người đều hiểu, anh đang trông chờ đến ngày nước chảy thành sông.

Tuy còn lâu mới là tình yêu, nhưng hóa ra dạo này hai người đã thân thiết như vậy.

Cô và Lạc Hoài Tranh đã cho anh thấy tình yêu say đắm tan nát con tim là như thế nào. Chẳng nhẽ anh còn làm ngơ được ư?

Cuối cùng Trần Phổ cũng hiểu rõ quan hệ giữa ba người. Nỗi buồn đè nặng trên đôi mày Trần Phổ dần dần tan biến. Tay anh vẫn còn chống lên bồn rửa mặt, anh ngẩng đầu nhìn trời rồi chầm chậm thở ra một hơi dài. Nét mặt bình tĩnh trở lại, anh rời khỏi nhà vệ sinh.

Lý Khinh Diêu đã đợi một lúc lâu, trước đây mỗi khi ra ngoài làm nhiệm vụ, toàn là Trần Phổ đợi cô đi vệ sinh. Cô đang nghĩ bụng hôm nay chắc anh đi nặng rồi, thì thấy anh bước vội ra ngoài, mặt hơi cúi xuống.

Lý Khinh Diêu ngẩn người. Khi anh đến cạnh Lý Khinh Diêu, vừa định lướt qua, cô đã giữ chặt cánh tay anh. Trần Phổ dừng lại, rút tay ra, bực bội nói: “Động tay động chân làm gì?”

Lý Khinh Diêu nhìn chằm chằm vào mặt anh, “Anh khóc đấy à? Ướt hết thế kia.”

Trần Phổ giật thót, nhưng vẫn tỏ ra điềm tĩnh, anh nói: “Nói lung tung gì đấy? Tôi có phải em đâu mà khóc? Tôi rửa mặt nên mới bị ướt. Đi thôi, đừng lề mề nữa.”

Lý Khinh Diêu thấy anh trả treo, nghĩ anh bình thường nên mọi lo lắng bất an trong lòng cô cũng tan biến. Cô theo anh lên xe.

Xe rời khỏi bãi đỗ xem, mới 8 giờ tối, thời gian vẫn còn sớm. Lúc này khi đợi Trần Phổ, Lý Khinh Diêu đã suy nghĩ rồi. Nếu là cô, cô chắc chắn sẽ không nghi ngờ Lạc Hoài Tranh. Dù Lạc Hoài Tranh hiện tại sa sút và mẫn cảm, cô vẫn vô thức tin tưởng anh. Nhưng xét về công việc, trong mắt nhìn của một cảnh sát hình sự, Lạc Hoài Tranh ngồi tù năm năm, hoàn toàn có thể dẫn đến thay đổi cực đoan trong tính cách. Hơn nữa anh mới đến Tương Thành không lâu thì bố dượng của Hướng Tư Linh đã bị giết. Hướng Tư Linh là nghi phạm số một của họ, hiện tại Lạc Hoài Tranh lại qua lại với cô ta. Dù về tình hay về lý, họ cũng nên điều tra Lạc Hoài Tranh một lần nữa.

Thế là, Lý Khinh Diêu đề nghị: “Chúng ta dự định tiếp theo sẽ gặp Lý Mỹ Linh. Nhưng em nghĩ nên rèn sắt khi còn nóng. Ban nãy em cũng đã nói với Lạc Hoài Tranh rồi, chúng ta cứ gặp cậu ấy nói chuyện đi, loại trừ nghi ngờ. Anh thấy sao?”

Những điều cô nghĩ, những điều cô chưa nói ra, thực ra Trần Phổ cũng từng nghĩ đến. Nhưng thấy cô vừa lên xe đã vội vã đề nghị đi gặp Lạc Hoài Tranh, Trần Phổ vốn đã lâm vào bế tắc nên trong lòng chỉ còn một suy nghĩ: Cô muốn gặp cậu ta như vậy sao?

Trái tim vốn đã rơi xuống đáy vực giờ lại tiếp tục rơi sâu hơn, chẳng biết đã rơi đến chốn nào. Trần Phổ chẳng còn gì, giờ đây tâm trạng anh như chiếc bình vỡ tan tành, đến nỗi anh còn mỉm cười trả lời: “Em nói đúng.”

Còn Lý Khinh Diêu thì nghĩ, giờ biết em công tư phân minh chưa, thẩm vấn luôn cả người yêu cũ còn gì.

Xác định được phương hướng điều tra, Trần Phổ mở GPS dẫn đường đến công ty Lạc Hoài Tranh, đầu óc anh vẫn còn trống rỗng, anh vô thức nói: “Trước đây có lẽ cậu ta đã để lại số điện thoại. Anh Phương đang ở cục cảnh sát, em nhờ anh ấy kiểm tra và gửi cho em đi.” Nói rồi, Trần Phổ nghĩ ra điều gì đó.

Quả nhiên Lý Khinh Diêu cúi đầu bật điện thoại, nói: “Em có wechat của cậu ấy, bên trong có số điện thoại. Tìm được rồi, em gọi hay anh gọi đây?”

Trần Phổ: “Đương nhiên là em gọi rồi.”

Lý Khinh Diêu hiểu là Trần Phổ đang lái xe nên không tiện, bèn gọi thẳng cho Lạc Hoài Tranh,

“Tút tút” hai tiếng, Lạc Hoài Tranh đã nhấc máy. Khi nghe thấy giọng nói trầm ấm ở đầu dây bên kia, tâm trạng của Lý Khinh Diêu không còn xáo trộn như như lúc bắt gặp cậu và Hướng Tư Linh nữa. Cô nói: “Lạc…Hoài Tranh, giờ tớ và Trần Phổ đến công ty cậu, cậu có tiện nói chuyện không?”

Lạc Hoài Tranh nói: “Được.”

“Vậy tớ tìm một địa điểm gần đó nhé?”

Lạc Hoài Tranh trả lời rất khách sáo và dè dặt: “Công ty có một phòng họp nhỏ, không biết có được không?”

“Được, hai mươi phút nữa chúng tớ sẽ tới.”

Lý Khinh Diêu cúp điện thoại, nói: “Đến phòng họp công ty cậu ấy nói chuyện luôn.”

Trần Phổ nói: “Đều được, bảo đảm cách âm.”

Xe tiếp tục chạy về phía trước, Lý Khinh Diêu đang suy nghĩ xem lát nữa gặp Lạc Hoài Tranh thì hỏi thế nào, còn Trần Phổ thì không nói gì. Hai người im lặng một lúc, sau đó anh mở loa trên xe, bài hát đầu tiên tự động phát chính là bài hát “Angel”.

[Tôi nhìn thấy gương mặt xa lạ trong gương, đôi mắt đượm nỗi sầu đau.

Nụ cười chỉ khiến khóe môi đắng cay, ai hiểu nỗi cô đơn của tôi…]

Trần Phổ nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, đưa tay lên xoa mặt.

Lý Khinh Diêu để ý thấy.

Cô không nghĩ về Lạc Hoài Tranh nữa, chỉ im lặng nghe nhạc một lát rồi dứt khoát quay sang nhìn Trần Phổ. Cô cứ cảm thấy anh không ổn chỗ nào.

Trần Phổ phát giác, bèn hỏi: “Nhìn tôi làm gì? Tôi đi với em cả ngày trời mà vẫn chưa nhìn đủ à?”

Lý Khinh Diêu cũng thấy lú: Như này là bình thường mà?

Cô cãi lại: “Anh yêu bản thân quá rồi đấy.”

Trần Phổ bật cười, lẩm bẩm: “Yêu bản thân? Yêu cái quái.”

Lý Khinh Diêu không để ý lắm.

Xe chẳng mấy đã đến dưới tầng công ty Lạc Hoài Tranh. Trần Phổ dừng xe, Lý Khinh Diêu nói: “Em vừa suy nghĩ. Qua vài lần tiếp xúc, anh có thấy hiện Lạc Hoài Tranh khá nhạy cảm và lòng tự trọng cao hay không? Mặc dù ban nãy em khó chịu với cậu ta, nhưng đó cũng là tình huống đặc biệt. Bị em bắt quả tang nên cậu ấy cảm thấy không còn mặt mũi nhìn em, em cũng ngứa mắt nên hơi tức giận. Bây giờ cả hai đã bình tĩnh trở lại, em nghĩ một vài câu hỏi cứ để em hỏi riêng sẽ thích hợp hơn, em tin chắc mình sẽ khai thác được thái độ thật sự của cậu ấy. Đối với anh đây chỉ là việc công nên chưa chắc cậu ấy đã đồng ý nói ra. Thế nên em đề nghị hôm nay cứ để mình em nói chuyện với cậu ấy, anh thấy thế nào?”

Trẩn Phổ im lặng một lúc, rồi nói: “Em nói rất đúng, rất hợp lý, tôi không tìm được lý do gì để phản bác, hoàn toàn là vì hiệu quả điều tra vụ án, được rồi, em cứ làm như vậy đi. Tuy nhiên, em phải bật ghi âm, ngồi ở nơi tôi có thể nhìn thấy. Đây là quy định, mong em hiểu cho. Em có thể nói trước cho cậu ta biết.”

Trần Phổ cảm thấy lời anh nói cứ là lạ, nhưng cô hiểu quy định mà.

“Nói thừa.” Cô nói.

—Hết chương 76—

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »