Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26179 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Chỉ có trong giây phút này, tại nơi này, Trương Hi Ngọc mười sáu tuổi mới thật sự tự do và hoàn hảo.

Có tiếng bước chân đến gần và dừng lại cách cô vài mét. Người ấy dường như do dự, định quay đi. Trương Hi Ngọc quay đầu, nhìn thấy người mà cô mong được gặp nhất.

Anh một tay kẹp điếu thuốc, tay còn lại cầm bật lửa. Thấy cô quay đầu lại, anh nhét vội cả thuốc và bật lửa vào trong túi quần, sau đó lấy lại nét mặt nghiêm trang của người làm thầy, hỏi cô: “Trưa nắng sao em không ngủ, chạy lên đây làm gì?”

Thay đổi biểu cảm và động tác sống động của anh khiến trái tim Trương Hi Ngọc tan chảy hóa vũng bùn, cô bạo dạn bĩu môi đáp: “Không ngủ được, em thấy khó chịu trong người.”

“Em có ổn không?”

Trương Hi Ngọc cúi đầu nhìn mũi giày mình: “Em bị bố đánh, lưng toàn là vết bầm tím, đau lắm ạ.”

Mặt anh biến sắc: “Hay là đi bệnh viện nhé?”

Con tim Trương Hi Ngọc dường như lại được bao trùm trong làn sương ẩm ướt, nhen nhóm chút hy vọng mong manh. Cô gật đầu: “Không cần đâu ạ, ông ấy đánh em bằng thước, một tuần là lành rồi.”

Anh vẫn đăm chiêu, rõ ràng là không vui, nghĩ ngợi một lát, anh lại nói tiếp: “Có cần phản ánh với thầy Phương không? Nếu em không muốn cho nhiều người biết, hay để tôi đi nói chuyện cùng phụ huynh em?”

Trương Hi Ngọc cười khổ: “Vô dụng thôi, mà cũng không cần đầu ạ. Bố mẹ em là vậy đấy, chỉ quan tâm đến thành tích, không để tâm em là người thế nào. Vậy, thầy có để tâm không ạ?”

Đôi mắt anh trong veo như trẻ con, nhìn thẳng vào mắt cô: “Tất nhiên tôi để tâm rồi. Em là một học sinh rất chăm chỉ, tâm hồn trong sáng. Điều này quan trọng hơn tất thảy, cũng quan trọng hơn cả thành tích nữa.”

Đôi mắt Trương Hi Ngọc nhòe đi vì nước mắt, chỉ có trời mới biết cô muốn bất chấp tất cả để sà vào lòng anh đến nhường nào, nơi ấy chắc hẳn sẽ khô ráo, ấm áp và mang theo hương vị dịu dàng chỉ có ở người đàn ông trưởng thành. Nhưng tiếc là cô chẳng dám.

Một cơn gió thổi qua, cô buộc phải ôm chặt hai cánh tay, đôi chân lộ ra ngoài cũng khẽ cọ vào nhau.

Anh lập tức cúi đầu xuống, mặt nghiêng sang một bên. Không biết có phải là ảo giác của Trương Hi Ngọc hay không, cô cảm thấy hình như mặt anh đã hơi ửng đỏ.

Không phải anh không nhìn thấy. Cô nghĩ thầm, anh cũng không phải là người thờ ơ.

“Em đừng ở đây nữa, cẩn thận bị cảm lạnh. Em theo tôi xuống dưới, về lớp đi.” Anh nói.

Trương Hi Ngọc hoàn toàn không nghe thấy những câu nói này, trong đầu cô cứ vang lên tiếng “ù ù”, gương mặt đỏ bừng, tiếng nhịp tim đập trong lồng ngực cô, vang vọng bên tai cô.

“Thầy ơi.” Giọng cô run run, nói: “Em thích thầy. Từ tiết học đầu tiên thầy dạy vào năm lớp mười, em đã thích thầy rồi. Em biết có lẽ chuyện này sẽ khiến thầy khó xử, nhưng em thật lòng, em thật sự rất thích rất thích thầy. Thầy có thể nào đợi em tốt nghiệp cấp ba, thi đậu đại học, tới khi đấy thầy hãy cho em một cơ hội để em trở thành bạn gái thầy được không ạ?”

Anh im lặng hồi lâu, trên gương mặt không cảm động hay ngạc nhiên.

Trái tim Trương Hi Ngọc rơi thẳng xuống vực thẳm.

“Xin lỗi em.” Anh nói rất bình tĩnh: “Hiện tôi không định hẹn hò. Hơn nữa, dù có hẹn hò tôi cũng sẽ không hẹn hò cùng học sinh, làm vậy sẽ ảnh hưởng xấu đến hai chúng ta. Tôi lớn hơn em mười tuổi, em vẫn còn nhỏ, cả tuổi xuân tương lai đang chờ đợi. Sau này, em nên hẹn hò với một chàng trai trẻ tuổi đáng yêu giống em mới đúng. Nếu em thật sự để tâm đến cảm nhận của tôi, thì sau này em đừng nghĩ đến những chuyện thế này nữa, phải học hành chăm chỉ, phấn đấu một tương lai xứng đáng cho bản thân, đó mới là điều tôi mong mỏi ở em.”

Nói xong, anh dứt khoát quay người đi xuống cầu thang, để lại Trương Hi Ngọc bơ vơ trên sân thượng, nước mắt giàn giụa.

Cô vẫn còn đang ở sân thượng, nhưng linh hồn đã như rơi từ mép sân thượng xuống dưới. Cô biết mình đã đánh mất giấc mơ quan trọng nhất, nhưng trong lòng lại nhen nhóm một dự cảm rằng mọi chuyện vốn dĩ là thế.

Cuối cùng, cô nghĩ, có lẽ đến cả anh cũng thất vọng về cô mất rồi. Nhưng từng câu cô nói với anh đều là thật, anh là người đàn ông tốt nhất cô từng gặp, dịu dàng, tốt bụng, thông minh và kiên định. Lúc nào anh cũng nhìn cô bằng ánh mắt khoan dung và cảm thông, dù cô thi tốt hay kém, dù cho cô làm sai điều gì, những gì anh nhìn thấy dường như chẳng phải là cô học sinh ngốc nghếch mã học sinh 0210845, mà là linh hồn có một không hai của cô.

Hiện tại, ngay cả những điều này, cô cũng sắp mất đi rồi ư? Anh ghét cô lắm phải không?

Trên thế giới này, còn có ai quan tâm, để ý, chấp thuận, và yêu…cô hay không?

Chẳng còn ai cả!

Trương Hi Ngọc chợt thấy chẳng còn chút sức lực nào, cô chầm chậm ngã ra đất, khóc đến mức không thở nổi.

Nhưng Trương Hi Ngọc nào hay biết, trong mắt kẻ đang rình rập trong bóng tối, bản thân cô hiện tại trông như thế nào đâu?

Mái tóc dài của thiếu nữ đen như mực, làn da trắng mịn như tuyết ngọc. Cô ngồi co ro ở góc sân thượng, cánh tay và đùi đều lộ ra ngoài, thon dài và mảnh mai. Vì mất kiểm soát cảm xúc nên cô không hay biết rằng vạt váy ngắn của mình đã bị tốc lên, lộ ra quần lót vải bông màu trắng và những đường nét nở nang.

Kẻ đứng trong góc khuất im lặng như ngọn núi trong đêm đen, chỉ có yết hầu lăn lên lăn xuống.

Sau đó, hắn ta bước ra từ góc khuất, đi đến sau lưng cô không chút e dè, cúi đầu xé vạt váy bị tốc lên khiến người ta khó chịu, đầu ngón tay dính mùi mực như một sợi chỉ mỏng, nhẹ nhàng lướt qua làn da của cô gái.

Trương Hi Ngọc vùng lên như bị điện giật, nhìn thấy rõ người đến, cô vội vội vàng vàng đứng dậy.

Hắn ta nhìn thấy đôi mắt đỏ ửng vì khóc và vẻ mặt hốt hoảng của cô, nhưng lại mỉm cười nói rằng: “Trương Hi Ngọc, gặp phải khó khăn gì em có thể nói cho tôi biết. Đừng một mình trốn ở đây khóc. Nhưng sao em lại ăn mặc thế này? Thế này là trái quy định đấy nhé, đồng phục của em đâu?”

“Tại sao anh lại thấy hổ thẹn với Trương Hi Ngọc?” Trần Phổ hỏi.

Ánh nắng trong trẻo của mùa xuân xuyên qua cửa sổ phòng họp, rọi lên sống mũi của Phương Thần Vũ, đôi mắt sau cặp kính của anh ta đỏ hoe.

“Sau chuyện đó, tôi mới hiểu được thế nào là giáo viên chân chính. Trước khi chủ nhiệm lớp Trương Hi Ngọc, tôi đã làm chủ nhiệm được ba năm rồi. Cả năm có mười mấy lớp, năm nào lớp tôi chủ nhiệm cũng lọt vào top 5. Khi ấy tôi còn trẻ, tính tình hấp tấp, trong mắt chỉ có thành tích, học sinh giỏi mới đáng được quan tâm, còn những học sinh yêu chẳng là gì trong mắt tôi. Trương Hi Ngọc là một trong số đó. Tôi còn từng nhiều lần phê bình em ấy, nhưng lại chưa bao giờ tìm hiểu xem em ấy muốn làm gì, tại sao lại không muốn học, và đang đối mặt với áp lực gì. Tôi…chưa từng cho rằng, những học sinh yếu, khiến phụ huynh thất vọng thì không xứng tồn tại trên cõi đời này. Tôi chỉ không muốn quan tâm đến các em ấy.

Nhưng cô bé lại nghĩ như vậy. Em ấy đã dùng chính tính mạng của mình để dạy tôi một bài học. Suốt hai năm qua, lúc nào tôi cũng tự hỏi rằng, nếu khi ấy tôi có thể đối xử công bằng, quan tâm nhiều hơn đến những học sinh yếu, liệu có thể nhận ra áp lực tâm lý của em ấy đang ở mức đáng báo động hay không? Liệu rằng có cơ hội ngăn cản em ấy tự sát hay không?

Nhưng thế giới này lấy đâu ra thuốc hối hận, tôi đã trở thành giáo viên chủ nhiệm duy nhất có học sinh nhảy lầu trong năm năm gần đây. Mặc dù sau đó cảnh sát đã điều tra được chuyện này không liên quan đến tôi, nhà trường cũng không truy cứu trách nhiệm. Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ bản thân mình khi ấy, không xứng với ba chữ “thầy chủ nhiệm”. Chủ nhiệm lớp, phải gánh vác trách nhiệm của cả lớp trên vai, không đơn giản chỉ là chạy theo thành tích, cũng không chỉ quan tâm đến học sinh giỏi, mà còn cần quan tâm đến toàn bộ năm mươi học sinh. Tôi sẽ dùng cả cuộc đời để suy ngẫm về chuyện này. Bởi vì Trương Hi Ngọc đã không còn sống tiếp được nữa rồi.”

—Hết chương 10—

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »