Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Lượt đọc: 26170 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 42

❊ ❊ ❊

Tối hôm ấy, Trần Phổ ăn một bữa cơm bào ngư tẻ nhạt sau đó tập thể hình suốt một tiếng đồng hồ. Tắm xong, anh nằm ườn trên sô pha trong phòng khách xem video ngắn nhàm chán hơn nửa tiếng đồng hồ.

Đã sắp mười giờ rồi, tiếng xe vang lên dưới tầng. Trần Phổ thôi nhìn màn hình điện thoại, rồi lại nghe ngóng thêm vìa giây, sau đó bật người dậy đi đến bên ban công nhưng anh không đi ra, chỉ nghiêng người nhìn ra ngoài.

Anh đoán rất chuẩn, Lý Khinh Diêu từ trong chiếc taxi bước xuống, một tay chống nạng, lặc từng bước về phía cửa tòa nhà.

Trần Phổ vô thức nghiêng người, núp sau rèm cửa. Anh đếm thầm năm giây trong lòng rồi thò đầu ra. Lý Khinh Diêu đã đi vào trong tòa nhà, đèn cảm ứng ở tầng một sáng lên.

Trần Phổ nhìn ánh đèn liên tục sáng lên, bóng người thấp thoáng lắc lư, một tay anh đút vào túi quần, nắm chặt điện thoại.

Không rung, cũng không có chuông.

Cô không gọi điện nhờ anh xuống cõng lên tầng.

Rõ ràng sáng nay cô vẫn còn nằm gục trên lưng anh như bị liệt. Rõ ràng trước đây nếu thế này, cô chắc chắn sẽ không biết ngượng, liên tục yêu cầu anh.

Nhưng chuyện này đã đúng như Trần Phổ dự liệu.

Dù sao tối nay người ta vừa gặp lại tình cũ, lại còn về muộn thế này.

Hồn bay phách lạc, tự nhiên cũng không thấy đau chân nữa.

Quả nhiên đúng là Lý Khinh Diêu, chỉ nhiệt tình khi cần nhờ vả. Trần Phổ cười khẩy trong lòng, kéo rèm cửa kêu cái “xoạt” rồi đi ngủ.

Lý Khinh Diêu cảm thấy mình rất bình tĩnh, thậm chí sau bữa tiệc cô vẫn còn khá vui mừng hả hê. Cô quả thật đã quên đi cái chân đau, cũng quên gọi Trần Phổ cõng. Suốt buổi tối tâm trí cô trống rỗng, không buồn cũng không vui. Cô tắm rửa và lên giường lúc mười một giờ như thường lệ.

Rõ ràng không nghĩ ngợi gì cả nhưng mãi tới ba giờ cô mới đi ngủ được, hơn năm giờ sáng đã mở mắt, đầu óc tỉnh táo như có chú chim hót líu lo bên trong. Dù thái dương đau âm ỉ nhưng cô biết rằng mình không tài nào ngủ được nữa.

Thuốc. Lý Khinh Diêu nhìn chiếc tủ ngăn kéo bên cạnh giường. Phía trong cùng ở ngăn dưới cùng để những viên thuốc ngủ lần trước chưa uống hết.

Cô đã trải qua tình trạng này quá nhiều lần.

Lý Khinh Diêu dứt khoát đứng dậy, tắm rửa rồi ăn gì đó. Cô nhìn đồng hồ, mới 6 giờ 15 phút.

Hay là ngủ bù nhỉ?

Cô nhìn chằm chằm hồi lâu rồi đưa mắt sang chỗ khác.

Đã hơn một năm cô không uống thuốc ngủ nữa, hơn nữa sau hơn một tháng đến Đội hai, giấc ngủ của cô ngày càng tốt hơn, gần như giống người bình thường. Cô không muốn quay trở lại quá khứ.

Đến cơ quan làm việc thôi. Cô cũng đã có kinh nghiệm trong chuyện này rồi, chỉ cần công việc bận rộn, đủ mệt mỏi thì nô lệ công việc không có quyền mất ngủ.

Lý Khinh Diêu cầm nạng, tự nhiên nghĩ đến Trần Phổ, vừa định gọi điện cho anh, cô nhìn đồng hồ, sớm quá. Trước đây anh thường đến đón cô vào lúc 7 giờ 30 phút.

Nghĩ tới hôm qua anh định đi ăn cơm cùng cô, bị cô bỏ rơi mà vẫn chịu thương chịu khó đưa cô đến bữa tiệc. Khi đi, anh còn dặn đi dặn lại cô. Sau đó khi cô xuống tầng, người quản lý khách hàng kia còn chạy tới nói rằng sếp Trần đã dặn nhất định phải dìu Lý Khinh Diêu xuống tầng.

Lý Khinh Diêu nghĩ đến đây liền bật cười, hiếm khi động lòng trắc ẩn, thầm nghĩ hôm nay cứ để lừa ngủ một giấc ngon lành. Đợt này cô què nên không ra ngoài làm việc được. Còn anh ngày nào cũng đi điều tra vụ án ở bên ngoài, còn phải làm culi miễn phí sớm tối, cõng cô lên xuống cầu thang, đưa đi đón về.

Thế là Lý Khinh Diêu nhắn tinh cho Trần Phổ, báo với anh không cần cõng mình nữa, rồi lại cầm nạng đi thử, cảm thấy cũng ổn. Bà Viên Linh đúng cao tay, giờ cô đã có thể lê từng bước một đến cơ quan.

Bảy giờ, chuông báo thức của Trần Phổ reo lên, anh mơ màng với tay tắt chuông, xoa mặt thật mạnh, bật dậy, nhanh chóng mặc quần áo, vệ sinh cá nhân như thường lệ, làm xong mọi việc thì vừa đúng 7 giờ 15 phút.

Trong đầu anh tự động sắp xếp thời gian biểu: 7 giờ 30 phút đến đón Lý Khinh Diêu, 7 giờ 25 phút xuống tầng nhà anh rồi lên tầng nhà cô, 10 phút dôi ra để dự phòng.

Trần Phổ ăn mặc chỉnh tề, ngồi trên sô pha trước cửa nhà, lấy điện thoại ra mới nhìn thấy tin nhắn được gửi cách đây một tiếng:

[Kính gửi lãnh đạo, chân em đã gần khỏi rồi, không cần anh cõng nữa. Cảm ơn anh vì những ngày qua, em tự đi làm được rồi ạ.]

Trần Phổ nhìn chằm chằm vài giây, rồi nhét điện thoại vào trong túi, thản nhiên xuống tầng ăn bún.

Hôm nay Trần Phổ ăn món bún thịt xắt sợi rẻ nhất, ít thịt nhất, không thêm đồ ăn kèm.

Anh cũng không ăn nhanh, ăn xong liền thong thả đi bộ đến cơ quan, còn hai phút nữa là tới giờ làm việc.

Các thành viên trong đội đã đến, sáng sớm rộn ràng. Trần Phổ im lặng bước vào. Khi đi ngang qua bàn của Lý Khinh Diêu, cô đang nói chuyện cùng Châu Dương Tân, hai người đều cười rộ lên. Trần Phổ đi qua không thèm nhìn. Lý Khinh Diêu liếc nhìn anh một cái rồi tiếp tục trò chuyện vui vẻ cùng Châu Dương Tân.

Làm việc được một lát thì đã xảy ra một vụ án giết người tại quê. Có lẽ vụ án không phức tạp nên Trần Phổ chỉ dẫn theo hai người là Châu Dương Tân và Diêm Dũng đến hiện trường. Chân Lý Khinh Diêu vẫn chưa khỏi, đương nhiên tiếp tục ở lại văn phòng làm việc.

Trước khi đi, Trần Phổ nghiêm mặt dặn dò từng người trong đội về công việc trong tay. Đến lượt Lý Khinh Diêu, anh bước tới, gõ lên bàn cô, nói: “Mặc dù mấy hôm nay em chỉ làm công việc bàn giấy, nhưng cũng phải làm cho tử tế.”

Lý Khinh Diêu đang chúi đầu làm việc, không ngẩng đầu lên, nói: “Anh yên tâm, điểm mạnh của em đấy.”

Trần Phổ dừng lại, không nói gì nữa, quay người đi mất.

Đợi khi mọi người đều đã rời khỏi văn phòng được một lúc, Lý Khinh Diêu mới nhận ra, nói to: “Anh cũng phải chú ý an toàn nhé.” Phương Giai đi cạnh hỏi: “Tiểu Lý, em gọi ai đấy?”

Lý Khinh Diêu sực tỉnh, ngẩng đầu nhìn chiếc bàn trống, trả lời: “Dạ, không có gì ạ. Em đang phỏng đoán tâm lý của nạn nhân trong vụ án.”

Phương Giai vô cùng thán phục, giơ ngón cái: “Đúng là học sinh giỏi.”

Nhoáng cái đã hết một ngày.

Lý Khinh Diêu làm công việc bàn giấy nên không cần tăng ca, đến giờ tan làm thì về nhà đúng giờ, ăn cơm dọn dẹp xong sớm rồi tiếp tục ở nhà nghiên cứu những tài liệu về vụ án mất tích của anh trai. Trần Phổ đã thu thập được kha khá tài liệu trong những năm qua, trước đó cô đã sao chép một phần để tự nghiên cứu kỹ lưỡng. Hiếm khi Lý Khinh Diêu rảnh rỗi như dạo gần đây, nên có thể điều tra thêm về vụ án anh trai.

Còn Trần Phổ, hôm nay anh điều tra một vụ án giết người trả thù tại quê, dễ như ăn kẹo, chỉ trong vòng hai tiếng đã xác định được nghi phạm đang lẩn trốn. Nhưng anh luôn hướng dẫn người khác kỹ càng, tận tay dạy Diêm Dũng cách phán đoán dấu chân và suy luận tuyến đường tẩu thoát. Châu Dương Tân chỉ hơi thắc mắc thôi, anh cũng thảo luận kỹ lưỡng với mọi người. Ba người phối hợp với cảnh sát địa phương cùng nhau lên tuyến đầu bắt nghi phạm, đến khi bắt được nghi phạm về quy án thì đã hơn tám giờ tối rồi.

Trần Phổ cho Châu Dương Tân và Diêm Dũng về, vụ án đơn giản nên anh nghỉ ngơi một đêm, ngày mai đầu óc tỉnh táo rồi thẩm vấn và viết hồ sơ sau. Hôm nay anh lái xe cảnh sát, đậu trong sân cơ quan, ngẩng đầu nhìn thấy văn phòng Đội hai vẫn sáng đèn.

Thực ra anh không cần phải lên trên nữa, Trần Phổ do dự một lát rồi vẫn đi lên trên tầng. Khi đến cửa văn phòng, gương mặt anh vẫn đượm nét cười, thò đầu vào nhìn.

Chỉ có một cảnh sát lâu năm trong Đội đang ở đó, chào anh: “Trần Phổ, muộn thế này mà còn về tăng ca à?”

Trần Phổ liếc nhìn chiếc bàn trống trơn nào đó, mỉm cười nói: “Em lên lấy ít đồ.” Anh đi đến trước bàn mình, lấy bừa một tập tài liệu rồi đi.

Cứ thế, ngày nào Trần Phổ cũng đi sớm về khuya, một nắng hai sương, điều tra những vụ án nhỏ hoặc là hỗ trợ đồn công an địa phương. Còn Lý Khinh Diêu thì thảnh thơi ngồi trong văn phòng máy lạnh thổi vù vù dưỡng chân, làm công việc văn thư suốt một tuần. Loáng cái đã tới cuối tuần.

Mặc dù tuần này Lý Khinh Diêu không ra ngoài làm nhiệm vụ, nhưng cô vẫn làm việc rất cần mẫn nên cuối tuần cảm thấy khá mệt. Sáng thứ Bảy sau khi thức dậy, cô nằm trên sô pha, cứ thấy cuộc sống thiếu mất điều gì đó. Nghĩ ngợi một lát, Lý Khinh Diêu mới ngộ ra —— Đã lâu rồi cô không hầm canh bồi bổ cho bản thân.

Huống chi dạo này cô còn bị thương ở chân, nên không thể thiếu đi món chân giò hầm thơm ngon bổ dưỡng. Nghĩ đến Trần Phổ dạo này chạy ngược chạy xuôi, tuy rằng chân anh dài, nhưng ăn gì bổ nấy cũng được mà.

Chân bất tiện nên Lý Khinh Diêu đặt một chiếc giò heo tươi ngon và một túi rong biển trên mạng.

Hầm canh xong cũng vừa tới trưa, Lý Khinh Diêu nhìn qua cửa sổ, rèm cửa sổ đối diện đang mở, ban ngày không bật đèn nên cô không nhìn rõ có người hay không. Nhưng cô đoán chắc chắn Trần Phổ đang ở nhà, nếu không anh đi đâu được?

Lý Khinh Diêu định nhắn tin bảo anh qua lấy, nhưng sau đó nghĩ lại ân cần thì ân cần cho trót mới hợp với phong cách của cô. Cũng may chân cô đã sắp khỏi, không cần chống nạng nữa, thế là Lý Khinh Diêu xách hộp canh đi sang tòa nhà đối diện.

Khi đến cửa, cô còn cố tình thở hổn hển vài cái, một tay vịn cầu thang, tay kia gõ cửa, trông rất mệt mỏi.

“Cốc cốc cốc.”

“Cốc cốc cốc.”

Không ai trả lời.

Lý Khinh Diêu nhướng mày, nay mặt trời mọc đằng Tây à, Trần “cù lần” cũng ra ngoài đi chơi?

Lên lên xuống xuống, chân cô cũng hơi mỏi, dứt khoát ngồi xuống bậc thềm cửa nhà Trần Phổ, lấy điện thoại ra vừa định hỏi anh đi đâu rồi, thì có cuộc gọi đến.

Nhìn thấy tên người gọi, Lý Khinh Diêu sầm mặt, bấm nghe.

“Alo, Lý Khinh Diêu.” Giọng nói sang sảng của Mã Quân Hồng vang lên. “Tối mai cậu rảnh không? Tôi mời các bạn học đến dự sinh nhật tôi.”

Lý Khinh Diêu trả lời: “Xin lỗi, ngày mai tôi phải đi làm nhiệm vụ, không tới được. Bạn học cũ, chúc mừng sinh nhật cậu trước nhé.”

Mã Quân Hồng nói: “Nhưng chân cậu bị thương mà? Vẫn phải ra ngoài làm nhiệm vụ à.”

“Sếp tôi hơi biến thái, bảo vết thương nhẹ không đáng ngại.”

Mã Quân Hồng biết mình không ép được, nhưng vẫn không cam tâm, cười như không cười, nói: “Không đến thật à?” Anh ta liên tục kể tên của một số bạn học, rồi thêm Lạc Hoài Tranh, nói: “Các cậu ấy đều đến.”

“Tôi thật sự không đến được, mọi người ăn uống vui vẻ nhé.”

Cụp điện thoại, Lý Khinh Diêu nghiêng người về phía trước, ôm đầu gối, ngẩn ngơ một lát rồi để hộp giữ nhiệt xuống dưới đất, lại cầm điện thoại. Cô nhìn thấy tin nhắn của Mã Quân Hồng, hóa ra cậu ta gửi tin nhắn từ buổi sáng, cô ở trong bếp nên không nghe thấy.

Sau buổi tiệc tuần trước, các bạn học đều kết bạn Wechat, ngoại trừ Hướng Tư Linh. Cô ta không tới, Lý Khinh Diêu cũng không tới.

Ngón tay Lý Khinh Diêu chầm chậm lướt xuống, lướt đến tên Wechat “Tranh”.

Dừng lại vài giây, cô nhấp vào, khung chat trống trơn. Một ý nghĩ chợt lóe, cô nhấn vào Khoảnh khắc của Lạc Hoài Tranh, chỉ có mấy bài đăng, toàn là quảng cáo giới thiệu công ty máy tính anh hiện thành lập. Lý Khinh Diêu lại nhấp vào xem, quả nhiên là một công ty không có tiếng tăm, quy mô cũng rất nhỏ.

Lý Khinh Diêu bỗng thấy bực bội, thoát khỏi Khoảnh khắc của ai, ai dè nhấn quá nhanh, khi quay lại trang trò chuyện, Lý Khinh Diêu vô tình nhấn “chọc”.

[Bạn đã chọc “Tranh”]

Lý Khinh Diêu lập tức nhấn thu hồi, ai dè trên khung chat đã hiển thị: [Đang nhập…]

Tranh: [?]

Lý Khinh Diêu: [Xin lỗi, trượt tay nên nhấn lộn, không có gì đâu.]

Lý Khinh Diêu thoát khỏi khung chat, ai dè Lạc Hoài Tranh lại gửi một tin nhắn khác: [Ngày mai sinh nhật lão Mã, cậu đi không?]

Lý Khinh Diêu im lặng vài giây, chỉ trả lời hai chữ: [Không đi.]

Anh gửi một biểu tượng mặt cười bình thường.

Hai người không gửi thêm tin nhắn nào nữa.

Lý Khinh Diêu đột nhiên mất hết kiên nhẫn đợi chờ, cũng không muốn gọi điện hay nhắn tin quấy rối Trần Phổ, cô xách hộp giữ nhiệt xuống tầng.

Sau khi về nhà, Lý Khinh Diêu nhìn chằm chằm vào nồi chân giò hầm to đùng, lòng thầm nghĩ, buổi sáng ăn mì chân giò, buổi trưa ăn cơm chân giò, buổi tối ăn chân giò hầm. Ăn tù tì sáu bữa, cô không tin mình không giải quyết nổi.

—Hết chương 42—

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Quyển 3 - Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »