Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3301 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 250
bi ca (8) - hết phần một

❊ ❊ ❊

"Keng"

Chiếc mặt nạ rơi khỏi tay Mỹ Toa. Cơ thể nàng quỵ xuống, hai mắt mở trừng, miệng run run không thành tiếng.

"Là hắn!"

Một kẻ nào đó thốt lên một cách đầy kinh ngạc.

"Là ma đầu Niệm Từ! Không phải năm đó hắn đã chết rồi sao? Tại sao bây giờ..."

"Không ngờ lại là hắn."

Chuyện này quả thật quá khó tin. Một người được cho là đã chết thì hóa ra vẫn sống sờ sờ suốt bao năm qua, ấy vậy mà lại không một ai hay biết chút gì. Đừng nói những kẻ khác, đến ngay cả người đầy rẫy toan tính như Tinh hậu còn thấy mình như bị ảo giác nữa là. Nếu không phải sự thật đang sờ sờ trước mặt thì có lẽ Tinh hậu sẽ thật sự cho rằng đây là một chuyện hoang đường.

Tiếc rằng đây là sự thật. Một sự thật phũ phàng và tàn nhẫn... với Mỹ Toa.

Suốt bao năm qua... Suốt những tháng năm dài cô độc... Chỉ có hắn... Chỉ có duy nhất một người... Trong bầu trời tối tăm, trong thế giới lạnh lẽo, hắn là ánh trăng của nàng, là tia sáng duy nhất sưởi ấm nàng. Vậy mà... Vậy mà giờ đây... chính tay nàng đã giết hắn. Là chính tay nàng đã tước đi mạng sống của hắn. Không ai khác, chính Mỹ Toa nàng mới là kẻ tự hủy hoại ánh sáng của mình.

Và lúc này đây, đôi mắt nàng đã nhòa lệ. Nàng gắng gượng từng bước tiến lại gần kẻ đang nằm hấp hối kia. Nhưng khi nàng vừa đưa tay định chạm vào hắn thì một cánh tay khác đã đẩy nàng ra.

"Đừng động vào chàng!"

Cổ Mị Nhi cất giọng lạnh lùng:

"Ngươi không có tư cách chạm vào chàng!"

Mặc dù tiếng của Cổ Mị Nhi rất lớn nhưng dường như Mỹ Toa lại chẳng hề nghe được. Một lần nữa, nàng bò đến chỗ Thiên Ma.

"Cút đi!"

Và lại một lần nữa, nàng bị Cổ Mị Nhi xô ngã.

"Tại sao? Tại sao lại như vậy? Sư phụ, tại sao..."

Bạch Thiên Thù cảm thấy lòng mình đau xót. Nàng thật tình không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Tại sao Thiên Ma lại biến thành Niệm Từ? Tại sao người đã chết lại chết một lần nữa?

Tại sao ư?

Lão Phong tử cũng đang rất muốn biết là tại sao. Ông muốn nói gì đấy nhưng chẳng hiểu sao không thốt ra được lời nào. Ông muốn lại gần ôm lấy tên đệ tử khờ khạo năm nào của mình nhưng chân lại không nhấc lên nổi. Và đôi mắt ông, tại sao lại ươn ướt thế này?

"Khục... Khục..."

Sau mỗi tiếng ho, máu lại trào ra từ miệng Thiên Ma. Hắn nói bằng giọng vô lực:

"Mị Nhi... để nàng ấy lại đây."

Vì Thiên Ma đã mở lời, Cổ Mị Nhi cũng đành làm theo, không ngăn cản Mỹ Toa nữa.

"Ngươi... lớn nhanh... quá."

"Mị Nhi."

"Phu quân, thiếp đây."

"Đừng oán hận... ai cả. Bởi vì... có lẽ... có lẽ ta cũng không... căm hận... thế gian này."

"Được! Được! Thiếp sẽ không hận! Sẽ không hận!"

"Cảm ơn nàng."

Nói xong, Thiên Ma quay sang nhìn Ân Giao nay đã chỉ còn là một thể xác vô hồn, miệng mỉm cười, khóe mắt chảy ra một dòng lệ...

"Phu quân. Phu quân. Phu quân... Ức... hức... ức..."

Hôm nay, một sinh mệnh lại vừa tắt đi...

Cổ Mị Nhi ôm lấy thi thể Thiên Ma, nặng nề bước lại chỗ Ân Giao nằm.

"Các vị. Thiên Ma tuy đã chết nhưng Cổ Mị Nhi cũng là đồng bọn của hắn. Chẳng lẽ các vị định thả hổ về rừng sao?"

"Kẻ nào dám gây bất lợi cho họ..."

Mỹ Toa cho Tinh hậu một cái nhìn sắc lạnh như dao mà tuyên bố:

"Thì sẽ là kẻ thù không đội trời chung của Mỹ Toa ta."

"Cộng thêm lão Phong này nữa!"

...

Cứ thế, trước hàng trăm ánh mắt, Cổ Mị Nhi lặng lẽ mang theo thi thể Thiên Ma và Ân Giao rời khỏi đỉnh U Minh. Không một ai biết nàng đã đi đâu và làm gì. Cái tên Cổ Mị Nhi cũng biệt tích từ đấy.

...

Qua tám năm sau.

Tại một tòa thành của phàm nhân, trong một biệt phủ rộng lớn.

"Thế nào, tiểu tử? Ta đàn có hay không?"

Một mỹ phụ nhìn đứa bé ngồi bên cạnh, hỏi.

Đứa bé kia giương mắt nhìn lại, hỏi nhỏ:

"Phải nói thật ạ?"

"Phải nói thật."

"Mẫu thân đàn dở lắm, chẳng có chút cảm xúc gì cả, âm điệu lại còn rất thô thiển, nghe rất buồn ngủ..."

Đứa bé càng nói, khuôn mặt mỹ phụ càng trở nên khó coi, cuối cùng thì tối sầm lại. Nàng lấy tay véo tai đứa bé.

"Á! Đau! Mẫu thân, đau!"

"Tên tiểu Thiên Ma ngươi, tại sao lúc nào cũng chê bai ta vậy hả? Ngươi muốn chọc cho ta tức chết phải không?"

"Là mẫu thân bảo con nói thật mà!"

"Ngươi còn dám cãi lại? Để xem hôm nay ta trị ngươi thế nào!"

"Á! Mẫu thân tha mạng! Mẫu thân tha mạng!"

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari