Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3252 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 245
bi ca (3)

❊ ❊ ❊

...

...

"Cuối cùng thì ngươi cũng đã đến."

"Ngươi biết ta sẽ đến?"

"Biết? Tại sao không?"

Nghiệt bỗng cười lên một cách vui vẻ, bảo rằng:

"Trên thế gian này không ai có thể biết ngươi hơn ta, càng không ai hiểu rõ ngươi hơn ta. Ta chẳng những biết ngươi sẽ đến mà còn biết trước lý do vì sao ngươi đến. Muốn ta cứu cô bé này? Ngươi nói xem việc này có lợi gì cho ta?"

Thiên Ma nghe xong thì trầm mặc. Nghiệt nói không sai, quả thật hôm nay hắn đến đây là để nhờ nó cứu người, mặc dù hắn thừa biết đây là một cuộc giao dịch với quỷ dữ.

"Muốn ta làm gì?"

"Ồ!"

Nghiệt làm ra vẻ ngạc nhiên, nhưng rất nhanh giọng nó lại trở nên lãnh đạm và trầm đục như mọi khi:

"Ngươi cho rằng mình có thể thực hiện điều ta muốn?"

"Sẽ."

"Kể cả là tội ác bẩn thỉu mà thâm tâm ngươi vẫn luôn căm ghét?"

"Tâm ta đã chết."

"Ha ha ha... Ha ha ha ha! Tốt! Nếu tâm ngươi đã chết thì mắt ngươi cũng không cần phải nhìn, tai ngươi đã không cần phải nghe và đôi tay ngươi sẽ chẳng còn e ngại gì nữa."

"Thiên Ma."

Nghiệt chợt cao giọng:

"Bây giờ ngươi mới thực sự là một "Thiên Ma" hoàn chỉnh mà ta cần. Nhưng đáng tiếc ngươi đã tới quá muộn. Hãy mang cô bé này đi đi."

Nghe Nghiệt bảo thế thì hai mắt Thiên Ma ngưng lại. Hắn nhìn chằm chằm vào thanh cổ kiếm cắm trên mặt đất, hỏi lại:

"Ngươi... thật sự không có cách?"

"Kinh mạch của cô bé đó đã đứt đoạn, nguyên thần cũng đã tán đi phân nửa, trừ phi là thần tiên mới đủ sức giữ lại tánh mạng cho nó. Nhưng kể cả là thần tiên đi nữa cũng chỉ có thể cứu được một nửa, nó có sống lại thì cả đời cũng tỉnh tỉnh mê mê mà thôi, nói huỵch toẹt ra thì chính là trở thành người điên."

Nói tới đó, Nghiệt lại bật cười vui vẻ:

"Sao? Giờ ngươi còn muốn cứu nó nữa không?"

Trước những lời "cảnh tỉnh" của Nghiệt, Thiên Ma chẳng những không lấy làm thất vọng mà thần sắc còn có vẻ thả lỏng. Hắn biết, Nghiệt đã có cách cứu được. Bởi vì nó... cũng chính là một vị thần tiên. Một vị thần tiên rất mạnh, hay ít ra thì đã từng.

Hắn lên tiếng, giọng điệu tốt hơn nhiều so với lúc nãy:

"Ngươi không cần phải thăm dò ta. Điều ngươi muốn ta làm là gì, cứ nói đi."

"Thôi được."

Rốt cuộc Nghiệt cũng "thành thật" nói ra điều kiện của mình:

"Ta nghĩ chúng ta không nên vòng vo làm gì nữa. Muốn cứu nó không phải không thể, tuy nhiên, với thực lực của ta bây giờ, tự mình cứu chữa quả thật chẳng khác nào người si nói mộng. Ta biết một trận pháp có thể giúp nó cải tử hoàn sinh, thậm chí bảo đảm đem nó trả về nguyên vẹn như trước đây, không một khiếm khuyết."

"Trận pháp có thể cứu người?"

Thiên Ma thắc mắc hỏi. Từ trước đến giờ hắn chưa từng nghe có biện pháp cứu người nào như thế cả.

Như cũng hiểu được nghi hoặc của Thiên Ma, Nghiệt lên tiếng trấn an:

"Thiên địa muôn hình vạn trạng, thuật pháp cũng là nhiều không kể xiết, đến thần tiên còn chưa thấu hiểu hết thì một tu sĩ nhỏ nhoi như ngươi lại biết được bao nhiêu? Huống hồ ta cũng đâu cần thiết phải lừa gạt ngươi. Thật giả thế nào chẳng phải thử sẽ biết?"

Nghĩ ngợi trong giây lát, Thiên Ma cuối cùng cũng lựa chọn tin tưởng, mà thật ra thì hắn làm gì có lựa chọn. Hắn thờ ơ hỏi:

"Trận pháp mà ngươi muốn nói tên là gì?"

"Thập Ức Chiêu Hồn Trận."

...

...

"Tang Tương qua chưa?

Gió hồng vừa tới

Duyên đã cạn

Tình cũng hết

Một tiếng cười đôi ba hàng lệ

Chuyện nhân thế đúng sai nào ai tỏ?

..."

Trên ngọn núi vô danh, giữa đêm trường sương lạnh, một bóng người ngồi lặng lẽ trên tảng đá vừa gảy đàn vừa cất giọng hát. Buồn bã và cô đơn như chính tiếng đàn của y.

Chẳng biết qua bao lâu, tiếng đàn cuối cùng cũng dứt.

Thiên Ma nhìn màn đêm xa xăm vô tận, đột nhiên cất tiếng:

"Ta đàn có hay không?"

Từ một gốc cây gần đấy, Cổ Mị Nhi bước ra, đi tới chỗ hắn, có điều nàng chỉ im lặng mà không trả lời.

"Tại sao ngươi không nói gì?"

Thiên Ma lại hỏi.

"Chủ nhân muốn ta nói gì?"

"Ta muốn nghe điều gì? Ta muốn làm những gì? Ta không biết nữa. Chỉ là ta chẳng biết mình đàn có hay không. Cũng như chưa bao giờ ta nhìn thấu màn đêm tăm tối này vậy. Một lớp ngụy trang thật hoàn hảo. Đáng tiếc, nó lại quá tăm tối."

"Nhưng ánh trăng và ngàn vạn sao trời vẫn luôn chiếu rọi."

"Ngươi không cảm thấy chúng quá xa ư? Chúng chiếu được tới đâu? Mặt đất? Vực sâu? Tận cùng biển cả? Ta nghĩ chúng còn chẳng đủ để làm thỏa mãn bất cứ ai kia. Ngươi không thấy có nhiều sinh vật đã từ bỏ ánh sáng ư?"

Cổ Mị Nhi im lặng. Nàng không biết mình phải nói gì lúc này. Nàng cảm thấy lòng mình đang đau xót. Dường như nàng sắp mất đi thứ gì đó rất quý giá.

Trong lúc tâm tình Cổ Mị Nhi còn chưa kịp bình ổn thì giọng Thiên Ma lại truyền đến:

"Phải rồi. Suýt nữa ta đã quên mất. Tại sao ngươi vẫn còn theo ta? Ta nhớ mình đã giải trừ chủ bộc khế ước cho ngươi rồi kia mà."

"Chủ nhân, ta..."

Ngập ngừng hồi lâu Cổ Mị Nhi mới nói ra một câu trọn vẹn:

"Thiên Hương đã rời đi, ta không yên tâm để chủ nhân một mình."

"Một mình?"

Giọng Thiên Ma bỗng lạc đi hẳn:

"Một mình sao. Ta nghĩ ta chỉ nên ở một mình. Ta nghĩ ta không nên ở bên cạnh ai cả. Ta không cần mẹ. Ta không cần sư tỷ. Ta không cần đồng môn. Ta không cần bằng hữu. Ta không cần tu luyện. Ta không cần, không cần gì cả... không cần gì cả... Nhưng nếu vậy thì ta tồn tại vì cái gì? Tại sao ta lại tồn tại? Tại sao ta lại ở đây? Ta ở đây để làm gì? Để làm gì? Rốt cuộc là để làm gì?..."

Càng nói tiếng Thiên Ma càng nhỏ dần, nhỏ dần. Sau cùng, hắn ôm lấy đầu mình và thều thào những âm điệu mà chỉ mỗi mình hắn nghe được...

"Chủ nhân! Chủ nhân!"

Nhìn Thiên Ma như thế, Cổ Mị Nhi không kìm được mà ôm chặt lấy hắn, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên má.

"Không sao rồi... Không sao rồi..."

Vừa vỗ nhẹ lên lưng Thiên Ma, Cổ Mị Nhi vừa thì thầm vào tai hắn:

"Có ta ở đây rồi. Đã có ta bên cạnh ngươi rồi... Đã có ta bên cạnh ngươi rồi..."

Cứ thế...

giữa đêm trường sương lạnh...

tại một ngọn núi vô danh...

hai bóng người cô độc...

hòa quyện vào nhau...

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari