Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 207
cổ lan

❊ ❊ ❊

Vài ngày sau.

Tại vùng lãnh thổ trung tâm của Xích Quỷ Quốc có một tông phái tu tiên đã từng là thế lực hàng đầu, cùng với La Sát Phái, Âm Dương Tông, Tinh Cung, Đà La Tự và Đại Nhật Cung được xưng là lục đại phái của tu tiên giới Thiên Vũ đại lục. Tại sao lại nói là đã từng? Bởi vì hiện tại nó đã không còn nữa.

Kể từ khi Lam Nguyệt Cung bị Diêm La Điện tiêu diệt, đại đa số những tiểu tông tiểu phái phụ thuộc vào nó cũng phải chịu vạ lây. Nước mất thì nhà tan, tuy Lam Nguyệt Cung không phải nước nhưng nó chính là bức tường thành vững chắc che chở cho những tiểu tông phái kia, và lúc tường đã sụp đổ thì điều gì đến cũng phải đến. Người thì trốn chạy sang các đại quốc khác, kẻ lại cúi đầu quy thuận dưới trướng của Diêm La Điện. Sự kiện ấy đã đánh dấu sự lụi tàn của chính phái sau vạn năm phát triển tại lãnh thổ Xích Quỷ Quốc. Quả thật là thế đạo điêu đứng, lòng người hoang mang.

Cùng với sự diệt vong của chính phái là sự bành trướng thế lực của tà phái mà điển hình là Diêm La Điện và Âm Dương Tông. Có câu nói "Người chết vì tiền, chim chết vì mồi", đối với trường hợp của Âm Dương Tông và Diêm La Điện cũng vậy. Từ sau khi Lam Nguyệt Cung bị diệt, bọn họ ra sức chiếm lấy địa bàn, không chỉ của Lam Nguyệt Cung mà còn cả hàng trăm tông môn chính phái khác. Và như một hệ quả tất yếu, xung đột lợi ích nổ ra giữa hai đại phái này. Tuy nhiên, chẳng rõ có phải vì đã tiêu hao lực lượng quá nhiều cho lần đại chiến với Lam Nguyệt Cung trước đó không mà trong các cuộc tranh chấp với Âm Dương Tông, hơn phân nửa người của Diêm La Điện đều bị thua thiệt. Dần dà, địa bàn mà họ lấy được lần lượt rơi vào trong tay Âm Dương Tông.

Tình trạng ấy đã diễn ra được gần mười ngày và đến hôm nay, dù hai bên còn chưa tới mức như nước với lửa nhưng sợ là cũng chẳng cách bao xa. Nguyên nhân là bởi Âm Dương Tông đã cho người tấn công vào Lam Nguyệt Cung, nơi mà hiện giờ đang là địa bàn cung cấp tài nguyên tu luyện quan trọng nhất của Diêm La Điện.

Lúc này, tình hình đã trở nên rất căng thẳng. Mặc dù bên phía Diêm La Điện có lợi thế về địa hình cũng như có hộ phái đại trận hỗ trợ nhưng nhân số của họ lại ít hơn hẳn Âm Dương Tông; ngoài ra, điều trọng yếu nhất là bên họ chỉ có một cường giả Chân Đan Cảnh trấn giữ trong khi phía Âm Dương Tông thì có tới hai kẻ cùng cấp công kích. Dựa theo tình hình này thì e rằng chẳng bao lâu nữa, sau khi hộ phái đại trận tan vỡ, Lam Nguyệt Cung sẽ bị Âm Dương Tông chiếm mất.

Thời khắc hiện tại, đang đứng công phá kết giới đại trận trên bầu trời Lam Nguyệt Cung là một đôi nam nữ. Người nam tuổi độ trung niên, tất nhiên đó chỉ là xét theo hình dáng bề ngoài. Hắn mặc một bộ y phục màu vàng tôn quý, tay cầm một đôi song chùy khá to không ngừng ra sức nện xuống kết giới. Hắn cũng chẳng phải ai xa lạ, có thể xem là một nhân vật rất có thân phận tại Âm Dương Tông. Trừ phụ thân là một trong hai vị tôn giả thì bản thân hắn cũng làm đến chức tứ trưởng lão của tông môn này. Tên hắn là Trương Vũ.

Về phần người nữ, luận thân phận, so với Trương Vũ thì nàng không hề thua kém chút nào. Nàng tên Cổ Lan, là con gái của tông chủ tiền nhiệm Cổ Liệt, muội muội của tông chủ tân nhiệm Cổ Mị Sanh. Giống như tỷ tỷ mình, Cổ Lan là một nữ nhân cực kỳ quyến rũ, đồng thời cũng rất thần bí. Ngoài một vài nhân vật cao tầng của Âm Dương Tông ra thì chưa từng có ai biết được tên thật của các nàng. Hầu hết mọi người chỉ biết các nàng là con gái Cổ Liệt, là nhị trưởng lão và tam trưởng lão của Âm Dương Tông, ngoài ra thì chẳng biết thêm gì nữa. Thậm chí phải đến lúc đã xác định vị trí tân nhiệm tông chủ thì người ta mới biết được tên thật của Cổ Mị Sanh là Cổ Mị Nhi. Thoạt nhìn thì điều đó có vẻ lạ lùng, nhưng nếu suy xét về mục đích và nhiệm vụ mà các nàng phải thực hiện thì lại thấy nó chẳng có gì kỳ lạ hết.

Ngay từ khi vừa sinh ra đời, số phận của Cổ Mị Nhi và Cổ Lan đã được định sẵn là không thể sống yên bình. Phụ thân các nàng là Cổ Liệt vì muốn hai nhi nữ mình ngày sau có thể nhất hô vạn ứng, kế thừa bá nghiệp nên đã dốc hết tâm huyết bồi dưỡng. Từ công pháp, bí thuật cho đến cách đối nhân xử thế lẫn thủ đoạn làm việc, tất cả đều là những thứ nhất lưu của tà đạo. Tất nhiên, mấy từ như "huyết tinh", "tàn nhẫn", "độc ác", "mưu mô xảo quyệt"... tuyệt không cần đề cập. Đơn giản vì nó vốn dĩ đã là phong cách của người trong tà đạo rồi.

Nếu xét về tư chất và ngộ tính thì Cổ Mị Nhi cao hơn hẳn muội muội Cổ Lan của mình. Tuy nhiên, so về tâm tư thâm trầm thì Cổ Lan lại bỏ xa Cổ Mị Nhi. Đó cũng là sự khác biệt lớn nhất giữa hai tỷ muội họ.

Ban đầu, Cổ Mị Nhi rất chán ghét những việc máu tanh và có phần ghê tởm trong thế giới tà đạo mà nàng phải học. Do đó, mặc dù nhiều lần bị phụ thân mình trách phạt nhưng nàng vẫn thường xuyên "đối xử nhân từ" với người khác. Thậm chí đến cả việc tu luyện công pháp hay bí thuật gì đấy nàng cũng chẳng hứng thú. Nàng chỉ muốn sống một cuộc đời bình lặng, không tranh với đời. Cứ thế, cho tới ngày nàng bị người bắt cóc với ý định đem chà đạp thì nàng mới dần biến thành một con người khác.

Trái hẳn với Cổ Mị Nhi, bản tính Cổ Lan như thể được di truyền từ phụ thân mình: lạnh lùng, tàn nhẫn và âm hiểm. Nó là thứ vốn có mà không phải cần "tạo ra" như Cổ Mị Nhi. Chính nhờ bản tính ấy mà Cổ Lan mới có thể phá bỏ được khoảng cách chênh lệch về tư chất và ngộ tính với tỷ tỷ mình để trở thành tam trưởng lão của Âm Dương Tông, trở thành nhân tuyển cho vị trí tông chủ. Công bằng mà xét thì nếu không nhờ sự trợ giúp của Thiên Ma trong cuộc tuyển chọn tân tông chủ lần trước thì người ngồi trên ngai tông chủ hiện giờ tuyệt đối là Cổ Lan mà chẳng phải Cổ Mị Nhi. Thậm chí kể cả sau khi Cổ Mị Nhi trở thành tông chủ thì vẫn còn rất nhiều người âm thầm ủng hộ Cổ Lan. Trong số những người ủng hộ đó, đáng chú ý nhất là Cực Lạc tôn giả. Riêng với bản thân Cổ Lan, nàng chưa bao giờ chịu khuất phục tỷ tỷ mình, dù là lúc trước hay là bây giờ. Hoàn toàn ngược lại, nàng rất không cam lòng phải cúi đầu trước Cổ Mị Nhi...

Quay trở lại với cuộc chiến.

Lúc này, sau nhiều lần bị công kích, hộ phái đại trận bên phía Diêm La Điện đã bắt đầu lung lay, có dấu hiệu sắp sụp đổ. Trên không trung, Cổ Lan ngạo nghễ cất tiếng:

"Người của Diêm La Điện hãy nghe đây! Ta cho các ngươi một cơ hội cuối cùng. Nếu như không muốn bỏ mạng oan uổng thì lập tức đầu hàng quy phục ta!"

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari