Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3255 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 244
bi ca (2)

❊ ❊ ❊

"Ba ba"

...

"Ba ba ba"

Tiếng quyền cước giao nhau ngày càng dữ dội. Có lẽ không ai sẽ nghĩ rằng đây là một cuộc chiến. Chẳng có cuộc chiến nào lại "điên loạn" như thế cả.

"A... a... a... a...!"

"A... a... a... a...!"

...

Thiên Ma lẫn Mỹ Toa, cả hai không ngừng đánh, và càng đánh thì họ lại càng gào thét to hơn.

"Ba ba"

"Ầm"

Sau một hồi giao đấu, rốt cuộc cũng có kẻ phải mang thương tích. Người vừa bị đánh bay là Mỹ Toa.

Từ trong hỗn độn, một cánh tay đầm đìa máu nhô ra...

"Rầm rầm..."

Ngay khi lớp đất đá vừa bị hất tung, còn chưa kịp đứng thẳng người thì một cánh tay khác đã chộp lấy cổ Mỹ Toa. Chủ nhân của cánh tay kia dĩ nhiên là Thiên Ma. Hắn xách nàng lên, treo lơ lửng giữa không vài giây rồi dập đầu nàng vào những tảng đá bên cạnh. Cứ mỗi lần dập là một tiếng "rầm" trầm đục cất lên, mỗi lần dập là lại có thêm một tảng đá vỡ vụn, đủ thấy sức va chạm là lớn cỡ nào. Thật khó tưởng tượng sẽ có một ngày bọn họ lại phải làm đau đối phương đến nhường này.

Trước kia, Niệm Từ vì lòng trắc ẩn mà nhiều lần đứng ra che chở cho thiếu nữ nhút nhát Mỹ Toa; còn Mỹ Toa, chính vì sự che chở ấy của Niệm Từ mà nàng mới khắc ghi hình bóng hắn vào tận đáy lòng. Thế nhưng hôm nay, Niệm Từ đã chết, thiếu nữ bị người ức hiếp năm xưa cũng chẳng còn. Kẻ tồn tại bây giờ là một Thiên Ma mang nhiều tội lỗi, là một Thánh nữ yêu tộc tay nhuốm đầy máu tươi. Và lúc này đây, họ đang tắm đối phương bằng thù hận, bằng nỗi đau... bằng máu.

Ân đền oán trả, thiên đạo công bằng. Đó là thứ được chép đầy trong sách vở, được rêu rao như một món hàng vô giá và sạch sẽ. Bởi ai? Đủ loại người, trừ những oan hồn.

Giữa Thiên Ma và Mỹ Toa, là "ân" hay vẫn là "oán"? Ân oán trên đời thật quá khó để phân định rạch ròi.

Thiên Ma không nhìn thấu được. Hắn chỉ là một kẻ trần tục có ước mơ và biết yêu, hận. Mà... có lẽ không phải. Ít nhất hiện tại thì không. Hiện giờ, hắn giống một dã thú hơn là một con người.

Nhưng dường như thế giới này rất biết cách để biến một con người thành dã thú. Thiên Ma không phải kẻ duy nhất được ban "ân huệ". Mỹ Toa cũng thế. Nếu Thiên Ma điên vì chịu thương tổn quá nhiều thì Mỹ Toa nàng có khác gì đâu. Khác chăng là nàng điên theo một cách khác.

"Rầm"

"Rầm"

Sau hơn chục lần bị Thiên Ma vùi dập, Mỹ Toa bắt đầu phản kích lại. Thay vì để đầu mình va chạm với tảng đá lần nữa, nàng dùng chân đạp vào rồi mượn lực tung người lộn nhào ra sau, tay không quên nắm lấy tóc Thiên Ma. Cứ thế, một trận cấu xé lại bắt đầu.

Tại sao gọi là cấu xé? Đơn giản vì đó thật sự là cấu xé, theo đúng nghĩa đen. Bọn họ không chỉ dùng tay, không chỉ dùng chân mà còn dùng cả miệng. Phải, là miệng. Trên cơ thể họ hiện giờ đã có hàng tá vết rách to nhỏ vì bị đối phương cắn. Thậm chí trên miệng Thiên Ma, một miếng thịt vẫn còn đang dính chặt và nhiễu đầy máu tươi.

Theo lý mà nói thì trong cuộc chiến điên loạn này, người chiếm ưu thế nên là Mỹ Toa. Nàng là hậu duệ của hai chủng tộc có lực lượng cường đại là Giao tộc và Bạch Vân Xà tộc, sức chịu đựng chắc chắn hơn xa một tên nhân loại như Thiên Ma. Thế nhưng sự thực thì hoàn toàn ngược lại, kẻ đang chiếm ưu thế lại là Thiên Ma mà không phải Mỹ Toa. Thoạt nhìn có vẻ vô lý nhưng nếu suy xét đến một thứ thì sẽ chẳng lấy gì làm kỳ quái. Thứ ấy chính là Diệt Hồn Châu.

Mặc dù Thiên Ma không có cách nào kiểm soát được Diệt Hồn Châu nhưng nhờ có sự hiện diện của nó mà khả năng chịu đựng của hắn đã tăng lên đáng kể, ngoài miễn dịch với hầu hết các loại độc dược thì tốc độ hồi phục cũng nhanh hơn nhiều lần so với trước kia. Nói thế nào thì Diệt Hồn Châu cũng là một trong những kiện thần khí xếp hàng đầu, thiết nghĩ một chút da lông cũng đã đủ tạo nên sự kỳ diệu.

Chính bởi sự khác biệt ấy nên càng đánh Mỹ Toa càng yếu đi thấy rõ so với Thiên Ma, chẳng mấy chốc mà yêu khí của nàng đã nhanh chóng tán loạn.

"Phốc..."

Hộc ra một ngụm máu tươi, Mỹ Toa chật vật ngoi lên từ trong bùn đất, kế đó liền lập tức kéo dài khoảng cách với Thiên Ma. Có vẻ nàng đã lấy lại được sự tỉnh táo cho mình.

Thành thật mà nói, hiện giờ nàng đang rất kiêng kỵ Thiên Ma. Vừa nãy, nàng đã tiến vào trạng thái "yêu linh", một dạng thức tỉnh đặc biệt chỉ những yêu tộc sở hữu huyết thống cao quý mới có. Khi một yêu tộc ở trạng thái yêu linh thì sức mạnh của hắn sẽ gia tăng một cách khủng khiếp. Huyết thống càng cao quý thì sức mạnh tăng lên càng lớn, cao nhất có thể đạt tới mức mười lần. Tuy nhiên, yêu linh cũng tồn tại những hạn chế nhất định. Một trong số đó là khiến người thi triển dễ dàng đánh mất lý trí của mình, biến họ thành một kẻ giết chóc điên loạn giống như trường hợp của Mỹ Toa vừa rồi. Công bằng mà nói thì yêu linh không hoàn toàn thao túng người thi triển, nó chỉ khơi dậy tận cùng bản năng giết chóc trong họ. Nói một cách khác, nó "giải phóng" cho họ khỏi mọi ràng buộc và giới hạn.

Sau khoảnh khắc ngắn ngủi ổn định tâm tình, Mỹ Toa lạnh lùng cất tiếng, mặc cho Thiên Ma có nghe được hay không:

"Thiên Ma, ta thừa nhận mình đã quá coi thường ngươi. Trận chiến này, ngươi thắng. Nhưng đáng tiếc mạng sống của ngươi giờ chẳng khác nào chỉ mành treo chuông. Người cười cuối cùng vẫn là ta."

Nói xong, nàng tức tốc dùng chút linh lực còn lại độn quang rời đi. Mục đích của nàng đã đạt được, nàng không cần thiết phải đánh tiếp nữa.

...

Sáng hôm sau.

"Chủ nhân, người thật sự muốn ta mở nó ra?"

Cổ Mị Nhi nhìn Thiên Ma, có chút e ngại dò hỏi. Hiện giờ, đám người nàng đang đứng trong tổng đàn của Âm Dương Tông, nơi chỉ còn là một mớ hỗn độn. Bọn nàng ở đây không phải để lánh nạn hay gì, đơn thuần là đến thả tự do cho một "tù nhân" mà thôi. Không sai. Tù nhân ấy chính là kẻ đã bị Thiên Ma tự tay giam cầm trong Mật Cảnh: Nghiệt.

Tại sao Thiên Ma lại muốn thả Nghiệt?

Cổ Mị Nhi không biết, cũng không dám hỏi. Quả thật nàng không có đủ dũng khí để nhìn thẳng vào đôi mắt âm u của Thiên Ma lúc này. Nó quá lạnh.

Đợi một lúc vẫn chưa thấy Thiên Ma đáp lại, Cổ Mị Nhi hơi mất tự nhiên, trong lòng chẳng biết làm sao cho thỏa. Đắn đo mãi, rốt cuộc nàng cũng lấy hết can đảm hỏi lại:

"Chủ nhân..."

"Mở."

Thiên Ma cắt ngang lời nàng.

"Vâng, ta biết rồi."

Cổ Mị Nhi hít sâu một hơi để tâm tình bình ổn lại. Sau đó, nàng lấy ra một tấm mộc bài, ném về phía trước. Mộc bài nọ tức thì phát sáng, cùng với trận pháp đã được bố trí sẵn, chúng tạo thành một cánh cổng không gian...

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari