Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3316 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 232
từ biệt

❊ ❊ ❊

Tuy chỉ là một nét thoáng qua nhưng cử chỉ của Thiên Ma vô tình đã lọt vào tầm mắt Cổ Mị Nhi. Và điều đó không khỏi làm nàng thấy bất an...

Đáng buồn thay, sự bất an của nàng đã biến thành sự thật. Dẫu nàng chẳng hề mong muốn. Sau khi dỗ cho Ân Giao ngủ, Thiên Ma đã gọi nàng đến một căn phòng riêng, tiếp đó thì dặn dò mọi chuyện về Diêm La Điện. Nói đúng hơn thì là giao toàn bộ Diêm La Điện cho nàng. Đáng lý ra thì nàng hẳn nên vui mừng mới phải. Tất cả đều biết Diêm La Điện hiện nay là một đại thế lực hùng mạnh, danh vọng chẳng khác nào mặt trời ban trưa, thậm chí so với Âm Dương Tông còn có phần trội hơn. Nếu Diêm La Điện thật sự sáp nhập vào Âm Dương Tông, lợi ích thế nào thì không cần nghĩ cũng biết. Nhưng kỳ lạ thay, Cổ Mị Nhi chẳng những không có chút gì gọi là vui mừng, trái lại, nàng cảm thấy mất mát.

"Chủ nhân, nhất quyết phải như vậy sao?"

Nàng nói, giọng buồn bã.

"Bệnh tình của con bé đã khỏi, ta cũng nên thực hiện lời hứa của mình."

"Nhưng người cũng đâu cần từ bỏ Diêm La Điện. Ta có thể giúp người trông coi nó cho đến khi..."

Nhẹ lắc đầu, Thiên Ma cắt ngang:

"Ý ta đã quyết. Với ta, Diêm La Điện vốn đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Cứ coi đó là một món quà của ta, không thì xem như phần thưởng xứng đáng cho ngươi. Dẫu sao ngươi cũng đã gọi ta hai tiếng "chủ nhân" nhiều năm."

Phần thưởng dành cho nàng ư? Đây đâu phải là thứ mà Cổ Mị Nhi nàng cần. Giọng nàng trở nên lãnh đạm:

"Chủ nhân, Diêm La Điện của người, ta không cần."

Thiên Ma nghe thế thì ngạc nhiên. Hắn tưởng mình nghe lầm nên hỏi lại:

"Ngươi vừa nói là không cần Diêm La Điện?"

"Phải. Ta không cần."

Tới lúc này thì Thiên Ma mới hoàn toàn tin những lời mình nghe là thật. Tuy nhiên, hắn chẳng hiểu được lý do tại sao nàng lại từ chối món quà mà bất cứ ai cũng phải động tâm như Diêm La Điện. Dù nghi hoặc nhưng rốt cuộc hắn vẫn lựa chọn cho qua. Hắn không muốn tìm hiểu quá nhiều về nàng. Lấy ra một chiếc không gian giới chỉ đã chuẩn bị sẵn, hắn đưa cho nàng và bảo:

"Một chút thành ý của ta, mong là ngươi sẽ nhận lấy."

Đợi một lúc vẫn chưa thấy Cổ Mị Nhi có phản ứng, ngỡ nàng từ chối, Thiên Ma đành bất đắc dĩ thu tay về. Chỉ là khi hắn vừa cử động thì một bàn tay đã vươn ra cản lại, tiếp đó, chiếc không gian giới chỉ cũng bị người lấy đi. Người nọ hiển nhiên là Cổ Mị Nhi.

Thiên Ma thật tình không biết nói gì. Dường như kiến thức của hắn quá ít ỏi để thấu hiểu được dạ nữ nhân. Có lẽ là vì quá khó nên lại một lần nữa hắn bỏ qua.

"Ta còn có một chuyện muốn nhờ ngươi..."

...

Sau một ngày bận bịu, đêm xuống, Thiên Ma trở về phòng mình trong sự chờ đợi của Ân Giao.

"Sao ngươi vẫn chưa ngủ?"

"Ân Giao đợi cha về."

"Được rồi. Mau lên giường thôi."

Vừa nói, Thiên Ma vừa nắm tay cô bé dắt đi.

"Cha ơi."

Dù đã nằm trên giường một đỗi lâu nhưng Ân Giao vẫn chưa chịu ngủ. Cô bé ôm chặt cánh tay Thiên Ma, nói nhỏ:

"Cha đừng đi được không?"

"Ta đã hứa sau khi ngươi khỏi bệnh sẽ quay lại đó."

"Vậy Ân Giao không cần khỏi bệnh nữa."

"Nhưng ngươi đã khỏi rồi."

"Vậy cha nuốt lời đi."

"Không được. Nếu nuốt lời sẽ biến thành người xấu."

"Nhưng Hoa Thiên tỷ tỷ nói cha vốn là người xấu mà."

Những lời ngây thơ của cô bé khiến Thiên Ma cứng họng. Lát sau hắn mới lên tiếng:

"Có thể ta thật sự là một người xấu, nhưng người xấu và kẻ dối trá là hai loại người khác nhau. Thỉnh thoảng người xấu sẽ lừa gạt ai đó. Một vài. Họ không bội tín với tất cả. Có những người mà họ sẽ chẳng bao giờ lừa gạt."

"Như cha và Ân Giao phải không?"

"Ừ."

"Vậy còn kẻ dối trá?"

"Đó là loại người mà ngươi chỉ nên cho họ thấy những thứ mà ai cũng biết về ngươi, tuyệt đối đừng bao giờ để lộ điều quan trọng, vật quý giá hoặc thứ gì đó tương tự trước mặt họ. Có thể là điểm yếu nào đấy. Bởi vì họ sẽ không giữ bí mật cho ngươi. Họ không đáng tin. Thậm chí họ sẽ biến chúng thành con dao và đâm thẳng vào lồng ngực ngươi với một nụ cười giễu cợt cho sự ngu ngốc của chính ngươi."

"Ân Giao không hiểu lắm."

"Tạm thời ngươi cứ nhớ thật kỹ. Một ngày nào đó ngươi sẽ hiểu."

Đó là những lời dạy đầu tiên mà Ân Giao nghe được từ Thiên Ma. Có lẽ cô bé sẽ chẳng bao giờ quên. Và cũng có lẽ cô bé sẽ thấu hiểu... vào một ngày nào đấy.

Hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn thì Thiên Ma đã lặng lẽ rời khỏi Âm Dương Tông. Chia ly không phải là một cảnh tượng hay ho và hắn cũng không nghĩ mình sẽ thấy vui vẻ để nhìn nó. Vốn dĩ hắn định đi một cách âm thầm, nhưng có vẻ như dự định đó vừa bị phá sản... bởi Cổ Mị Nhi. Nàng đã đứng đợi sẵn bên ngoài Âm Dương Tông.

"Một câu từ biệt chủ nhân cũng tiếc rẻ thế sao?"

"Kết quả chẳng phải đều giống nhau."

Sau hồi lâu vẫn không thấy Cổ Mị Nhi nói thêm gì nữa, Thiên Ma đành mở lời:

"Dù sao cũng cảm ơn ngươi đã đến tiễn ta. Hẹn gặp lại."

"Khoan đã!"

Cổ Mị Nhi tiến về phía Thiên Ma, từng bước chậm rãi nhưng kiên định.

"Ta xin một ân huệ được không?"

"Ngươi cứ nói. Nếu giúp được ta..."

"Hãy hôn ta."

Thiên Ma thoáng bất động trong giây lát. Hắn hoàn toàn bị bất ngờ. "Ân huệ" này đã vượt ngoài tầm suy nghĩ của hắn. Hôn nàng, đó không phải việc hắn chưa từng làm. Thậm chí đã làm hai lần. Thế nhưng trường hợp này...

"Chủ nhân chê bai ta?"

Trong lúc hắn đang cảm thấy khó xử thì tiếng Cổ Mị Nhi tiếp tục vang lên:

"Hay người cảm thấy ta rất xấu, không đáng để người hôn?"

"Ta tuyệt chưa bao giờ nghĩ như vậy."

"Vậy hãy hôn ta."

Nói xong, Cổ Mị Nhi liền nhắm nghiền hai mắt chờ đợi, cũng chẳng cho Thiên Ma cơ hội để từ chối.

Chần chừ một lúc lâu, cuối cùng Thiên Ma ngầm thở dài. Hắn đưa tay chạm vào má nàng, nhẹ đặt lên đôi môi kiều diễm một nụ hôn phớt qua. Nhưng ngay lúc hắn định tách ra thì đầu liền bị một đôi tay ghì chặt lại. Và đôi môi kiều diễm kia... quấn lấy hắn. Một nụ hôn cuồng nhiệt...

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari