Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3325 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 204
ân giao hiểu chuyện (2)

❊ ❊ ❊

Những điều ấy, Ân Giao đều thấy được, nhưng cô bé không hiểu lắm. Lời nói và hành động của Lý Thiên Kiều khi nãy nói lên rằng cô bé đã làm sai. Cô bé nghĩ vậy. Vấn đề là cô bé thật lòng chẳng rõ mình sai ở đâu.

Giữa lúc Ân Giao còn đang nghĩ ngợi thì một bàn tay đã đưa sát tới trước mặt cô bé. Và điều đó làm dấy lên cảm giác bất an trong lòng Lý Thiên Kiều. Nàng định mở miệng nói gì đấy, nhưng cuối cùng vẫn không thốt ra được. Bù lại, tay nàng giữ chặt vai Ân Giao hơn và mắt thì tập trung hết mức vào bàn tay đang mỗi lúc một tiến gần nọ.

Thiên Ma chẳng mấy để tâm đến cảm giác của Lý Thiên Kiều. Hiện giờ, hắn đã chạm tay vào gương mặt vô cùng khả ái của Ân Giao. Kế đến, hắn làm một việc mà dù có tưởng tượng thế nào thì Lý Thiên Kiều cũng chưa bao giờ hình dung ra nổi.

"Ưm... Au! Cha, buông! Buông Ân Giao ra..."

Bỏ ngoài tai lời kháng nghị, Thiên Ma càng dùng sức véo và lắc lư má cô bé, đến khi nó đã đỏ hồng lên hắn mới chịu buông tay. Đang đứng bên cạnh, chẳng biết có phải do bị hoa mắt hay không mà Lý Thiên Kiều thấy hắn vừa cười. Nụ cười ấy rất lạ. Nó không giống với bất cứ nụ cười nào của hắn trước kia... Bất giác, nàng hơi thất thần.

Mà không riêng gì Lý Thiên Kiều, Ân Giao cũng nhìn thấy được nụ cười kia, thế nhưng cảm giác của cô bé thì hoàn toàn khác hẳn. Cô bé chẳng nhìn ra có gì kỳ lạ cả, hoặc có lẽ đối với cô bé, nó không phải là vấn đề có thể ảnh hưởng đến tình cảm dành cho Thiên Ma. Nếu có thì cũng chỉ là sự tác động theo hoàn cảnh tức thời mà thôi, như bây giờ chẳng hạn.

Dùng tay xoa má mình, Ân Giao rất bất mãn chất vấn:

"Cha! Sao lại véo má Ân Giao? Rất đau đấy!"

Quả thật Ân Giao không nói ngoa. Cô bé đúng là bị Thiên Ma làm đau, bằng chứng là dấu vết đỏ hồng lưu lại trên gương mặt trắng nõn kia. Ấy thế mà thủ phạm đã làm ra hành động "nhẫn tâm" nọ lại chẳng chút nào hối hận, thậm chí còn chẳng hề tỏ ra áy náy dù là một tí tẹo. Hắn dửng dưng cất tiếng:

"Tiểu yêu thú, từ khi nào mà ngươi dám hoài nghi ta như thế hả?"

"Là Ân Giao, không phải tiểu yêu thú."

Tai nghe Thiên Ma gọi mình là tiểu yêu thú, vốn đã bất mãn thì Ân Giao lại càng bất mãn thêm. Tuy vậy thì cô bé cũng thành thật trả lời câu hỏi của hắn:

"Hoa Thiên tỷ tỷ bảo là cha rất hay lừa gạt người ta."

Hoa Thiên?

Xem ra nữ nhân này còn rất để bụng chuyện ta không thả tự do cho người của Bách Hoa Môn nàng.

Thiên Ma thầm nghĩ. Hắn lần nữa lên tiếng:

"Vì thế nên ngươi hoài nghi lời ta nói?"

Ân Giao liền gật đầu xem như đồng ý. Nhưng chỉ ngay sau đó, cô bé lại lắc đầu phủ nhận. Rốt cuộc thì Thiên Ma chẳng biết ý cô bé là gì. Tuy nhiên hắn cũng không truy vấn đến cùng chuyện này. Với hắn, nó không cần thiết. Dù Hoa Thiên có oán hắn, dù Lý Thiên Kiều có hận hắn, dù cả thế gian có nguyền rủa hắn đi nữa thì cũng chẳng sao. Thiên Ma hắn sẽ đón nhận tất cả. Hắn đã giết quá nhiều. Tay hắn đã nhuộm đầy máu tươi. Hắn... đã không còn là người tốt nữa rồi. Có lẽ một ngày nào đó... Hắn sẽ trả lại.

Ngầm lắc đầu tự giễu, Thiên Ma nhìn qua Lý Thiên Kiều, nhỏ giọng hỏi:

"Ngươi cảm thấy trong người thế nào?"

Nghe Thiên Ma hỏi mình, Lý Thiên Kiều mới chợt nhớ là hình như từ lúc tỉnh dậy tới giờ, nàng vẫn chưa kiểm tra cơ thể thì phải. Nàng không hiểu sao bỗng dưng mình lại hồ đồ đến thế, cả việc quan trọng như vậy mà cũng quên được. Thầm mắng bản thân một câu, nàng bắt đầu dùng thần niệm tra xét cơ thể.

Vài giây sau...

Không tra xét thì thôi, tra xét xong, Lý Thiên Kiều lập tức ngẩn ra, mặt ngạc nhiên thấy rõ.

"Hừm"

Tiếng hắng giọng của Thiên Ma đã làm Lý Thiên Kiều "bừng tỉnh". Nàng vội báo lại:

"Điện chủ, cơ thể nô tỳ đã khỏe hẳn..."

Trông dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi của nàng, Thiên Ma đành mở lời:

"Có thắc mắc gì thì ngươi cứ hỏi đi."

Thấy chưa đủ, hắn bổ sung thêm:

"Ta sẽ không trách tội."

Tới lúc này thì Lý Thiên Kiều mới nói ra nghi vấn trong lòng:

"Điện chủ... Nô tỳ... Tu vi của nô tỳ đã tăng lên rất nhiều."

Mặc dù không trực tiếp hỏi nhưng chẳng khó để Thiên Ma nhận ra là nàng muốn biết. Thành thật mà nói thì hắn phải công nhận bí thuật song tu của Nghiệt truyền cho quả là rất cao thâm. Tuy rằng hắn chỉ mới áp dụng phần cơ bản nhất nhưng đã có thể trị lành thương thế cho Lý Thiên Kiều, ngoài ý muốn là nó còn giúp đề cao tu vi của nàng. Dĩ nhiên, phần tu vi đề thăng kia đã được lấy từ chính bản thân hắn.

Tu vi ban đầu của hắn vốn là Lam Cảnh sơ kỳ đỉnh phong, tức tương đương với tu sĩ Chân Đan Cảnh sơ kỳ đỉnh phong, nhưng sau khi chữa trị cho Lý Thiên Kiều xong thì hiện giờ chỉ miễn cưỡng giữ ở mức Lam Cảnh sơ kỳ, chỉ chút xíu nữa thì đã rơi xuống Hoàng Cảnh. Dẫu vậy, hắn chẳng thấy có gì phải tiếc nuối cả. Thậm chí dù có rơi xuống Hoàng Cảnh thật đi chăng nữa thì hắn nghĩ là mình vẫn sẽ quyết định cứu nàng.

Là vì cảm thấy mình thiếu nợ nàng ư?

Hẳn không phải. Người hắn thiếu... nhiều lắm. Bởi thế mà dù hắn có trả cho Lý Thiên Kiều hay không thì cũng chẳng quan trọng. Có lẽ là lương tâm hắn chợt trỗi dậy nên mới hành động như vậy. Mà cũng đúng thôi. Người... dẫu có tàn ác đến đâu thì vẫn sẽ có lúc mềm yếu. Và khi mềm yếu thì con người ta lại thiện lương hơn bao giờ hết. Thiên Ma hắn đã suy yếu. Và hắn vẫn còn là người...

Khẽ gật đầu, hắn đáp lại Lý Thiên Kiều:

"Ngươi không cần lo lắng. Tuy tu vi của ngươi là nhờ đến bí thuật mà được đề cao nhưng nó sẽ chẳng có tác dụng xấu nào đối với quá trình tu luyện sau này của ngươi đâu."

"Không..."

Nghĩ Thiên Ma đã hiểu lầm ý mình, Lý Thiên Kiều vội lên tiếng:

"Nô tỳ không có ý đó. Ý của nô tỳ là... là..."

"Thiên Kiều tỷ tỷ, rồi cuộc tỷ muốn nói gì vậy?"

Nghe Ân Giao giục, Lý Thiên Kiều lại càng nói không ra lời. Bên kia, Thiên Ma ngầm lắc đầu, xoay người đi ra ngoài. Rất nhanh, thân ảnh hắn đã biến mất.

...

...

"Thiên Kiều tỷ tỷ, cha muội đi rồi."

Tiếng của Ân Giao khiến Lý Thiên Kiều chợt "tỉnh" lại. Hóa ra từ nãy giờ nàng vẫn đang dõi mắt nhìn ra ngoài, mặc dù hình bóng ai kia đã khuất dạng tự lúc nào. Nàng bỗng thấy trong lòng có chút xấu hổ, thầm nghĩ: May mà ở đây chỉ có mình Ân Giao.

Nàng ngồi xổm xuống trước mặt cô bé, chuyển chủ đề:

"Ân Giao, muội có muốn ra ngoài chơi cùng ta không?"

"Muốn."

Ân Giao đáp ngay. Nhưng chợt nghĩ đến điều gì, cô bé lắc đầu:

"Không được đâu. Thiên Kiều tỷ tỷ vẫn chưa khỏe. Không nên ra ngoài."

Lý Thiên Kiều bật cười, thơm ngay lên mặt cô bé một cái rõ kêu:

"Chụt!"

Tiếp đó nàng mới bảo:

"Ân Giao thật đáng yêu. Nếu muội là con gái ta thì dù có bị tổn thọ ta vẫn thấy vui đấy!"

Câu nói của nàng vốn dĩ chỉ là những lời bày tỏ sự yêu quý đơn thuần đối với Ân Giao, thế nhưng cô bé lại nghĩ nó theo một chiều hướng khác. Chỉ nghe cô bé hỏi:

"Thiên Kiều tỷ tỷ, tỷ nói thật hả?"

"Ừ, thật. Muội vừa xinh đẹp lại vừa đáng yêu như vầy, ta thật sự rất muốn muội là con gái của ta."

"Nếu vậy thì muội sẽ đi nói với cha."

"Muội đi nói với Điện chủ làm gì?"

"Đương nhiên là bảo cha cưới Thiên Kiều tỷ tỷ."

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari