Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3231 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 220
chăm sóc chu đáo

❊ ❊ ❊

Kết quả cuộc đấu khẩu giữa hai vị đại - tiểu mỹ nhân ấy thế nào không ai biết. Hiện tại, bọn họ đang đứng đợi ngoài phòng Cổ Mị Nhi, cũng là nơi Thiên Ma trị thương. Hôm nay đã bước sang ngày thứ ba rồi, thế nhưng họ vẫn chưa nghe thấy động tĩnh gì truyền ra cả. Sự im lặng này làm cho cả Cổ Mị Nhi lẫn Ân Giao đều có cảm giác bất an.

"Tỷ tỷ, tại sao cha Ân Giao vẫn chưa ra?"

"Ngươi hỏi ta thì ta biết hỏi ai?"

Dường như tâm tình tồi tệ đã ảnh hưởng nhiều đến cách cư xử của Cổ Mị Nhi. Thay vì giọng điệu nhu mì thường thấy, nàng đáp một cách cục mịch. Nàng đang lo lắng. Nếu không vì thay nàng ngăn cản những cây kim châm kia thì có lẽ Thiên Ma sẽ chẳng bị thương. Đúng ra, người phải chịu kịch độc dày vò nên là nàng... Hít sâu một hơi, Cổ Mị Nhi cố buông lỏng tâm tình, nàng dịu giọng lại:

"Có lẽ vết thương hơi nặng nên cha ngươi cần nhiều thời gian để chữa trị. Chúng ta cố đợi thêm một khoảng thời gian nữa."

Ân Giao cúi đầu, không nói gì. Cô bé ngồi xuống trước cửa phòng, tiếp tục chờ đợi.

Một ngày... Hai ngày... Lại qua thêm ba ngày nữa mà vẫn chẳng thấy chút động tĩnh nào, Cổ Mị Nhi bắt đầu có dự cảm không lành. Nàng và Ân Giao đã đứng đợi bên ngoài sáu ngày rồi, cho dù có bận trị thương đi nữa thì ít ra theo tính cách của mình Thiên Ma chắc chắn sẽ bảo nàng một tiếng mới phải, đằng này, từ đầu tới cuối chỉ có sự im lặng.

Túng quá hóa liều, lo nhiều tất loạn. Lúc này, Cổ Mị Nhi rất muốn phá kết giới để tiến vào xem tình hình bên trong. Với nàng, kết giới tạm thời kia chỉ như một món đồ trang trí, phá bỏ nó chẳng khó khăn gì. Nàng chưa làm là vì e ngại Thiên Ma mà thôi.

Được rồi, cùng lắm là bị hắn trách phạt.

Trong lòng đã quyết định, Cổ Mị Nhi vận linh lực đánh lên kết giới. Không có gì bất ngờ, sau vài giây, kết giới lập tức bị phá vỡ. Tiếp đó, Cổ Mị Nhi đẩy cửa bước vào, hiển nhiên, Ân Giao cũng liền nối bước theo.

Đúng như dự cảm của Cổ Mị Nhi, thật sự quá trình trị thương của Thiên Ma đã xảy ra vấn đề. Đập vào mắt nàng là hình ảnh Thiên Ma đang nằm bất động trên giường, cạnh đó là những vết máu đã khô loang lổ trên sàn nhà. Không nghĩ thêm được gì nữa, Cổ Mị Nhi lao vội tới giường, tiến hành kiểm tra tình trạng của Thiên Ma. Về phần Ân Giao, lúc này sắc mặt cô bé đã tái nhợt hẳn đi. Cô bé đang hết sức lo lắng.

Đợi cho Cổ Mị Nhi kiểm tra xong, cô bé liền lên tiếng hỏi:

"Tỷ tỷ, cha Ân Giao sao rồi?"

Thở nhẹ một hơi, Cổ Mị Nhi trấn an:

"Yên tâm, cha ngươi chỉ bị cạn kiệt linh lực nên mới ngất xỉu thôi. Không có gì nghiêm trọng đâu, đừng lo lắng."

Như chưa tin tưởng lắm, cô bé xác nhận lại:

"Tỷ tỷ, có thật không?"

"Ta có cần gạt ngươi không?"

Cổ Mị Nhi rất bất mãn nói:

"Được rồi, tạm thời ta sẽ để người sắp xếp cho ngươi một căn phòng, để ta bảo họ đưa ngươi về nghỉ ngơi."

"Không. Ân Giao muốn ở lại chăm sóc cho cha."

Nghe vậy, Cổ Mị Nhi "Xùy" một tiếng, bảo:

"Tiểu bất điểm ngươi thì biết gì mà chăm sóc. Thôi, ngươi đã thức trắng mấy hôm liền hẳn là cũng mệt rồi, mau đi nghỉ đi. Ta sẽ lo cho cha ngươi."

Ân Giao làm như không nghe thấy. Cô bé leo lên giường, dùng đôi tay nhỏ nhắn kéo chăn đắp cho Thiên Ma, kế đó thì ngồi luôn bên cạnh túc trực, ý vị thế nào thì chẳng cần nói cũng hiểu. Đối với hành động ấy của cô bé, trong lòng Cổ Mị Nhi bỗng sinh ra cảm giác buồn bực. Nàng xoay người đi ra ngoài, không quên ném lại một câu:

"Tùy ngươi. Ta đi lấy một ít đan dược về."

Sáng hôm sau.

"Sột soạt"

Từ bên ngoài, Ân Giao mở cửa đi vào phòng. Trên tay cô bé đang bưng một chiếc thau ngọc màu trắng, bên trong chứa đầy nước. Sau khi đặt thau xuống chiếc ghế cạnh giường, cô bé lấy chiếc khăn nhúng vào trong, vắt nước rồi đưa lên mặt Thiên Ma, bắt đầu lau. Động tác của cô bé rất nhẹ nhàng, từ đầu tới cuối, mọi thứ đều được cô bé tiến hành một cách chậm rãi và tỉ mỉ... Lau mặt cho Thiên Ma xong, mắt thấy đầu tóc hắn hơi mất trật tự, cô bé liền đưa tay sửa lại... từng sợi một.

Những cử chỉ và việc làm nọ của Ân Giao có thể nói là rất đáng được khen ngợi, chỉ tiếc rằng Thiên Ma lại không nhìn thấy được. Người duy nhất chứng kiến là Cổ Mị Nhi thì lại...

Là nữ nhi thôi mà. Ngươi cũng đâu phải là nữ nhân của hắn, có cần phải sốt sắng như vậy không?

Đó là những lời nói thầm của Cổ Mị Nhi hiện giờ. Thật lòng mà nói thì nàng rất muốn đích thân chăm sóc cho Thiên Ma, chỉ là... cơ hội đã bị tiểu bất điểm kia giành mất a!

"Tiểu bất điểm."

Cổ Mị Nhi không kìm được mở miệng:

"Ngươi nên nghỉ một chút đi. Ngươi đã không ngủ bảy ngày rồi đấy."

Ân Giao dừng động tác đang làm, ra chiều nghĩ ngợi. Cô bé cảm thấy rất mệt mỏi. Mặc dù thường xuyên được mấy người Hoa Thiên, Lý Thiên Kiều cho ăn linh đan diệu dược các loại khiến thể chất vượt xa phàm nhân nhưng suy cho cùng cô bé vẫn chỉ là một đứa trẻ. Liên tục thức trắng bảy ngày đã là một sự kiên trì rất lớn rồi.

Trẻ con vẫn là trẻ con. Xem ngươi còn không chịu thua.

Cổ Mị Nhi vui vẻ nghĩ. Sự có mặt của Ân Giao làm ảnh hưởng khá nhiều đến tâm tình của nàng, tất nhiên là theo chiều hướng xấu. Nhưng đáng mừng thay, nàng sắp chẳng cần phải "chịu đựng" nữa rồi. Lần này, Ân Giao đã không khiến nàng thất vọng. Cô bé nói:

"Cảm ơn tỷ tỷ, bây giờ Ân Giao sẽ đi ngủ một chút."

Đây là câu nói làm Cổ Mị Nhi hài lòng nhất phát ra từ miệng cô bé. Trong khoảnh khắc, sự "ác cảm" nàng dành cho cô bé cũng tan biến. Nhưng, tất cả chỉ là trong khoảnh khắc. Bởi vì tiếp sau câu nói kia, Ân Giao đã làm một việc và nó phá tan ảo tưởng của Cổ Mị Nhi nàng. Cô bé ngủ, không phải đâu khác mà ngay trên giường, bên cạnh Thiên Ma.

"Tiểu bất điểm, ngươi đang làm gì vậy?"

"Ân Giao ngủ."

"Ta biết là ngươi ngủ, ý ta là tại sao ngươi lại không về phòng ngủ. Ở đây... Ở đây rất bất tiện ngươi không biết sao?"

"Nhưng Ân Giao muốn ngủ ở đây."

"Ngươi..."

"Ngủ đi ngủ đi! Ta mặc kệ các ngươi!"

Nói xong, Cổ Mị Nhi liền đi ra khỏi phòng, gương mặt hồng lên trông thấy. Hình ảnh ấy dĩ nhiên cũng lọt vào mắt Ân Giao. Cô bé cảm nhận được sự tức giận, có điều lại không hiểu rõ ràng lắm. Tuy có chút nghi hoặc nhưng rất nhanh, cô bé đã gạt nó sang một bên và chìm vào giấc ngủ. Cô bé không hề biết rằng chính lúc ấy, ngay bên cạnh, một đôi mắt đang chăm chú nhìn mình.

Đêm xuống... Tĩnh mịch và lặng lẽ...

Với một đêm không trăng như hôm nay thì sự tĩnh mịch càng rõ ràng hơn bao giờ hết. Trong trời đêm tăm tối ấy, một bóng người đứng bên khung cửa, đưa mắt nhìn về những chốn xa xăm vô tận.

"Ngươi... cũng chẳng thể vô tình đúng không?"

Thiên Ma thì thào:

"Ngươi... hẳn cũng có lúc rất mệt mỏi đúng không?"

"Đôi tay ta dính đầy máu tươi... như ngươi đã từng. Liệu rồi ta sẽ biến thành ngươi?... Điều ta mong muốn ư?..."

Thiên Ma đứng đấy và tự hỏi như thế. Đáp lại hắn... là màn đêm im lặng.

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari