Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 218
phượng tường

❊ ❊ ❊

"Tông chủ, mọi chuyện tuyệt không phải như người nghĩ. Theo một số nguồn tin mà ta thu được thì tham vọng của Diêm La Điện là vô cùng lớn, chắc chắn không phải chỉ đơn giản là tiêu diệt một Lam Nguyệt Cung. Ta lo ngại ngày sau rất có khả năng Diêm La Điện sẽ thâu tóm luôn cả Âm Dương Tông ta..."

Chẳng đợi Bách Liên tôn giả nói hết câu, Cổ Mị Nhi cắt ngang:

"Vì vậy mà ngươi muốn giết chết Thiên Ma để ngăn ngừa hậu hoạn?"

Bất chợt, nàng cao giọng:

"Quả thật là hàm hồ! Chỉ vì mấy tin tức và suy đoán không rõ ràng đó mà ngươi đã dám tự ý như vậy? Lẽ nào ngươi đã quên Thiên Ma chính là đạo lữ của ta, hắn có mưu đồ gì ta há lại không rõ hơn ngươi? Hay ngươi cảm thấy tông chủ ta đây trí óc đần độn không nhìn ra được chân giả thực hư? Lùi một bước mà nói, dù cho Thiên Ma có thật sự muốn thâu tóm Âm Dương Tông đi nữa thì ta mới là người sẽ quyết định nên xử trí thế nào. Nhưng ngươi đã làm gì? Bách Liên, trong mắt ngươi có còn coi ta là tông chủ không?"

Tông chủ ư? Quả thật nếu như Cổ Mị Nhi còn chưa đột phá Chân Đan Cảnh hậu kỳ thì có lẽ Bách Liên đã chẳng thèm để nàng vào mắt. Nhưng đáng tiếc đó chỉ là nếu như, sự thật thì hoàn toàn đi theo chiều ngược lại.

Trong lúc Bách Liên còn đang cân nhắc thiệt hơn thì Cổ Liệt bồi thêm một kích nữa:

"Tông chủ, chuyện của Thiên Ma chúng ta có thể từ từ xem xét lại. Hiện giờ, có một việc trọng yếu hơn cần phải xử trí."

Hít nhẹ một hơi, ông tiếp lời:

"Một trong hai kiện linh khí trấn tông của chúng ta - Âm Dương Kính - vốn đã bị đánh cắp trăm năm trước nay đã xuất hiện, hơn nữa còn ở trên người Bách Liên tôn giả."

"Cái gì?"

Cổ Mị Nhi thốt lên. Tin tức này đúng là đủ để khiến nàng thất thố.

"Tông chủ, xin hãy nghe ta giải thích."

Bách Liên vội lên tiếng:

"Âm Dương Kính này là ta tìm thấy trên người của một gã tán tu, lòng ta đối với Âm Dương Tông luôn là trước sau như một. Mong tông chủ vì lợi ích của tông môn trong bối cảnh hiện nay mà suy xét cặn kẽ thiệt hơn."

Cổ Mị Nhi khẽ cau mày. Trong lời nói của Bách Liên rõ ràng là đang cố ý nhắc nhở nàng. Nhưng chỉ trong thoáng chốc, vẻ lưỡng lự trong mắt nàng đã tan biến chẳng còn sót lại chút gì.

"Hừ! Bách Liên ngươi thật to gan! Đã dám lấy trộm bảo vật trấn tông lại còn ngụy biện! Hôm nay nếu bổn tông chủ ta không xử phạt ngươi thì sao có thể phục chúng đây?"

Vừa dứt câu, Cổ Mị Nhi lập tức thi triển thần thông đánh tới Bách Liên tôn giả.

"Oành"

"Oành"

Giống như mọi người, có nghĩ thế nào Bách Liên cũng không ngờ được Cổ Mị Nhi lại có thái độ quyết liệt như vầy. Vốn dĩ Bách Liên cho rằng cùng lắm thì mình cũng chỉ bị giáng chức hoặc tệ hơn là bị giam cầm một thời gian mà thôi. Đó là trường hợp xấu nhất mà bà nghĩ là có thể xảy ra. Dẫu sao thì cường giả Chân Đan Cảnh cũng là lực lượng trọng yếu nhất của bất kỳ tông môn nào, đặc biệt là trong bối cảnh phức tạp của tu tiên giới hiện nay thì càng không thể thay thế. Huống hồ gì Bách Liên bà chẳng những là cường giả Chân Đan Cảnh mà còn đạt đến cảnh giới hậu kỳ. Với những lý do đó, bà tin tưởng Cổ Mị Nhi sẽ không dám ra tay với mình. Thế nhưng... lần này bà đã sai lầm. Bởi vì Cổ Mị Nhi thật sự đã ra tay, hơn nữa còn là muốn đoạt mạng!

Mặc dù tình huống đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát nhưng Bách Liên há có thể khoanh tay chịu trói. Lấy ra Âm Dương Kính, bà ta hét lên:

"Cổ Mị Nhi! Nếu ngươi bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa!"

Sau khi được Bách Liên đánh lên một đạo pháp quyết, Âm Dương Kính liền bắn ra những luồng sáng hủy diệt về phía Cổ Mị Nhi.

"Ngươi tưởng có Âm Dương Kính thì ta không làm gì được ngươi sao?"

Trong chớp mắt, trên tay Cổ Mị Nhi đã xuất hiện một tấm ngọc bài màu đỏ, chẳng rõ được làm từ chất liệu gì. Ngọc bài lớn cỡ lòng bàn tay, toàn thân có hồng quang rực rỡ lưu chuyển, vừa nhìn thì đã biết không phải là phàm vật.

"Thánh Hỏa Lệnh!"

Phía đối diện, Bách Liên tôn giả cả kinh hô lên. Đúng vậy. Tấm ngọc bài màu đỏ vừa được Cổ Mị Nhi tế ra chính là một trong hai kiện linh khí trấn môn của Âm Dương Tông: Thánh Hỏa Lệnh.

Chỉ thấy lúc này, Cổ Mị Nhi nâng Thánh Hỏa Lệnh trên tay, cả người được hồng quang che chở khiến cho luồng sáng hủy diệt của Âm Dương Kính không tài nào chạm tới được. Kế đó, nàng thúc động mười thành linh lực đánh lên Thánh Hỏa Lệnh. Ngay lập tức, hồng quang trên Thánh Hỏa Lệnh liền chuyển thành bạch quang. Cổ Mị Nhi hô lớn:

"Thánh Hỏa Âm Dương Quyết - đệ nhị biến: Phượng Sí Tường Không!"

Một tiếng phượng minh kéo dài, từ trong Thánh Hỏa Lệnh, một hư ảnh phượng hoàng vỗ cánh bay ra, mục tiêu dĩ nhiên là Bách Liên tôn giả.

Nhìn hư ảnh phượng hoàng nọ, Bách Liên vô cùng kinh hãi. Bà không ngờ được tư chất của Cổ Mị Nhi lại đáng sợ như thế, ngay cả đệ nhị biến trong số tam biến ghi lại trên Thánh Hỏa Lệnh cũng đã luyện thành. Trong khi đó, dù sở hữu Âm Dương Kính - kiện linh khí có cấp bậc chẳng hề thua kém Thánh Hỏa Lệnh, đồng thời cũng ghi lại một bí pháp ngang ngửa Thánh Hỏa Âm Dương Quyết nhưng bà lại chẳng lĩnh ngộ được chút gì dẫu đã trôi qua cả trăm năm.

Bách Liên không nói hai lời, tức thì độn quang hòng đào thoát. Bà thừa hiểu nếu còn tiếp tục dây dưa thì chắc chắn mình sẽ bỏ mạng tại đây.

"Muốn chạy? Mơ tưởng!"

"Hiện!"

Sau tiếng hô của Cổ Mị Nhi, Thánh Hỏa Lệnh một lần nữa biến đổi. Từ bên trong, một con minh phượng lao ra. Cưỡi lên minh phượng, Cổ Mị Nhi liền đuổi theo Bách Liên tôn giả. Bí pháp mà nàng vừa sử dụng chính là Thánh Hỏa Âm Dương Quyết - đệ nhất biến: Minh Phượng Truy Tinh.

Với bí pháp Minh Phượng Truy Tinh này, chẳng mấy chốc Cổ Mị Nhi đã đuổi kịp Bách Liên tôn giả.

"Ngươi có thể chạy thoát được sao?"

"Phượng Sí Tường Không!"

Một lần nữa, đệ nhị biến của Âm Dương Thánh Hỏa Quyết được thi triển. Nhưng khác với khi nãy, lần này nó kết hợp với đệ nhất biến là Minh Phượng Truy Tinh cùng tấn công. Một minh phượng, một hỏa phượng, cả hai liên hợp chẳng những bù đắp khuyết điểm cho nhau mà còn giúp đối phương mạnh mẽ lên gấp mấy lần. Đây có thể xem là một sự kết hợp hoàn mỹ nhất. Và với thần thông này, ý định đào thoát của Bách Liên đã hoàn toàn vô vọng.

"A... A..."

"A... A... A..."

Bị thánh hỏa thiêu đốt, Bách Liên đau đớn thét lên. Nhưng những âm thanh ấy rất nhanh đã im bặt.

"Tông chủ, Bách Liên đã chết?"

Vừa đuổi đến nơi, Cổ Liệt liền lên tiếng hỏi.

"Đã chết."

Đáp xong, Cổ Mị Nhi tiến về phía thi thể của Bách Liên tôn giả. Sau khi cầm lên Âm Dương Kính, nàng xoay người, đang định đi tới chỗ Cổ Liệt và Thiên Ma thì dị biến bỗng nổi lên.

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari