Đệ Nhất Thần Thâu

Lượt đọc: 4298 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 136
ngũ hoàng tử sái quốc.

❊ ❊ ❊

Đối với chiến tranh ngày xưa, khi con người vẫn còn dùng vũ khí lạnh để giao chiến thì số lượng quân lính sẽ chiếm phần quyết định thắng bại của bất kỳ phe phái nào. Với thế giới hiện đại thì vũ khí nóng là là yếu tố chiếm thế thượng phong.

Trên không trung, máy bay tiêm kích được mệnh danh là vua của bầu trời.

Dưới biển cả, các chiến hạm to lớn là bá vương vô địch, là những pháo đài bất khả xâm phạm.

Còn trên mặt đất, xe tăng được xem như những con quái vật thực thụ, có thể cuốn phăng mọi cản trở trên con đường của nó.

Tất nhiên, để sở hữu những vũ khí nóng được cả thế giới khi nghe đến đều kinh hãi thì cái giá phải trả cũng không hề nhỏ. Ví như nước Sái điều kiện kinh tế không tốt, toàn bộ số xe răng của họ chỉ khoảng chưa đến bốn trăm chiến xa, số lượng máy bay cũng rất khiêm tốn.

Có thể mọi người không biết là nước Sái vẫn còn chế độ phong kiến, hoàng tộc của họ vô cùng chuyên quyền, dùng tiền thuế bóc lột của dân chúng để tiêu pha cho mình. Để củng cố cho quyền lực của mình, hoàng gia đã cố gắng tăng cường sức mạnh quân sự để đàn áp người dân.

Dân thì càng lúc càng nghèo khổ, giai cấp thống trị vẫn không đoái hoài đến. Hậu quả là quốc khố ngày càng cạn kiệt, khiến cho hoàng gia Sái quốc phải lúng túng đi tìm biện pháp để tìm thêm nguồn thu. Và cuộc chiến xâm lược Yên quốc là một cơ hội không thể tốt hơn được nữa.

Thử nghĩ xem, sáu nước liên minh, phía bắc còn có Tấn quốc, bên trong Yên quốc lại gặp nội loạn, tham gia cuộc chiến này gần như không có chút rủi ro nào cả. Vì thế để dành lấy lợi ích, quốc vương nước Sái đã điều động một nửa quân lực tham chiến. Đúng như câu, không ra sức thì không được chia phần, cho nên việc các nước trong liên minh đều buộc phải dùng đến hơn phân nửa quân lực là chuyện không có gì là lạ cả.

Phí Thế Bân là con trai thứ năm của quốc vương nước Sái, cũng là một trong ba người con trai được yêu quí nhất, có khả năng cạnh tranh ngôi vương với tam ca và đại ca của mình. Do mẫu thân của Phí Thế Bân là sủng phi của quốc vương nên bà ta đã lén lút đút lót cho vị đại tướng Tất Đỗ Toa. Do đó, khi phân chia nhiệm vụ, Phí Thế Bân liền được cử đi đánh tiên phong những thành phố nhỏ ít quan trọng, không có đại quân của nước Yên trấn thủ.

Đã thế, Phí Thế Bân còn được trang bị cho một tiểu đoàn xe tăng lên đến hai mươi chiến xa cùng với một đội quân lên đến hai nghìn người. Đây căn bản không phải là một nhiệm vụ mà phải nói là giống như một cuộc dạo chơi thì đúng hơn. Không chút khó khăn gì liền có thể lĩnh công trạng, so với đi nghĩ dưỡng cũng không khác là mấy a.

Đáng tiếc, con đường trải hoa hồng của Phí Thế Bân lại gặp phải một hòn sỏi...à không một hòn núi mới đúng. Khi hắn ta còn đang say sưa vui đùa tiểu thiếp xinh đẹp của mình cùng các tướng lĩnh thì lão cận vệ của hắn đột nhiên đi vào thông báo. Có một tiểu đội lính tuần tra đã bị mất liên lạc, lão ta lo sợ rằng là do quân Yên ra tay.

- Chỉ là một đội lính tuần tra thôi, không cần phải hoảng lên làm mất nhã hứng uống rượu của ta.

Không hổ danh là con vua, suốt ngày chỉ biết ngồi trên cao chỉ đạo và hưởng lạc, Phí Thế Bân trừ quát mắng ra không hề có chút tư duy đánh trận nào cả. Nếu như không có một tên cao thủ được mẫu thân gã bỏ rất nhiều vàng bạc châu báu lẫn tài nguyên chiêu mộ về bảo vệ thì tên này đã sớm bị mấy huynh trưởng của mình hãm hại rồi.

- Bẩm điện hạ, kẻ thù có thể vô thanh vô thức tiêu diệt hơn mấy chục tên lính tuần tra của chúng ta. Lão thần e là đối phương rất có thể là cao thủ nội khí, mà không chỉ có một người ra tay.

Lão giả hộ vệ của Phí Thế Bân sắc mặt có chút nghiêm trọng lên tiếng, tu vi lão ta biểu hiện ra là hoàng cấp trung kỳ. Ở một đất nước mà võ đạo không phát triển như Sái quốc thì lão ta đã được xem là cao thủ trong cao thủ rồi. Ở nước Sái, chỉ có một đại phái duy nhất, bọn họ bắt tay với hoàng tộc cùng thống trị dân chúng, việc một vài cao thủ tham gia vào các thế lực trong hoàng cung là chuyện khá bình thường.

- Ngươi đang kể chuyện cười à? Đừng nói quân Yên đang phải đối đầu với nhiều kẻ địch cùng lúc, nếu bọn họ có lực lượng cao thủ mạnh đến vậy thì họ còn gì phải sợ nữa chứ. Huống hồ chi cái thành phố bé như lỗ mũi này cũng chẳng có gì đặc biệt, tại sao nước Yên lại phái cao thủ xuất hiện tại đây chứ? Không phải bọn chúng nên lo tập trung đối phó với chủ lực của Liêu quốc hay sao?

Phí Thế Bân rất giỏi nịnh hót phụ thân và các quan lại khác, có điều miệng lưỡi lại không thể giúp ích gì trên chiến trường cả. Đổi lại là kẻ mưu trí khác thì khi thấy tình thế không ổn sẽ lập tức căng thẳng, có khi còn rút quân ngay để bảo đảm an toàn. Tên ngũ hoàng tử này thì hay rồi, hắn ta chẳng những không sợ hãi mà còn tỏ ra hoài nghi phân tích của lão cao thủ cận vệ.

Thật ra vấn đề này cũng khó trách Phí Thế Bân được. Nếu Tiểu Hắc không đi ngang Phúc Hà thì căn bản vị hoàng tử Sái quốc có thể kê cao gối mà ngủ ngon với người đẹp, không có chuyện gì xảy ra cả. Ai mà tưởng tượng được một đám cao thủ trình độ ít nhất cũng cỡ huyền cấp lại vô tình xuất hiện, lại còn rảnh rỗi không có việc gì làm đi làm gỏi những quân lính bình thường nữa chứ.

- Điện hạ dạy chí phải, mạc tướng cho rằng rất có thể đám lính kia đã phát hiện ra kho tàng gì đó nên đã đào ngũ cũng nên. Quân Yên không thể thừa lực lượng để đi đối phó một cánh quân nhỏ như chúng ta được.

Chủ nào thì tớ đấy, mấy tên tướng lĩnh một tay ôm những cô gái góp vui một tay nâng chén rượu thi nhau lên tiếng vuốt mông ngựa. Nhìn một đám bất tài khua môi múa mép, lão già cận vệ chỉ cười nhạt rồi không lên tiếng thêm nữa. Nhiệm vụ của lão là bảo vệ cho tên hoàng tử đam mê tửu sắc này. Còn việc thành bại của chiến tranh lại không chút liên quan gì lão ta cả.

Nếu có chuyện gì xảy ra, lão chỉ cần hộ giá cho ngũ hoàng tử thoát thân an toàn là được. Trừ khi gặp phải phục kích, nếu không thì lão tự tin bản thân sẽ không khó để cứu thoát Phí Thế Bân. Dù sao thì bên cạnh hoàng tử còn có cả một đội quân chứ không phải đơn thân độc mã gì, nếu thật sự gặp phải cường địch thì cứ lấy đám lính ra làm lá chắn là được.

Thế là chuyện một đội lính canh mất tích liền được giao cho một tên tiểu tướng dẫn theo tầm vài trăm quân đi kiểm tra. Còn buổi tiệc của Phí Thế Dân vẫn tiếp tục, một đám lính thôi mà, chưa đủ trọng lượng để cắt ngang cuộc vui của hắn được.

Trong lúc đó, Tiểu Hắc lại đang âm thầm đơn độc tiến nhập vào bên trong đại bản doanh của Phí Thế Bân mà thần không biết quỷ không hay. Mục tiêu của Tiểu Hắc chính là ... ăn trộm... à không viếng thăm quân trướng của kẻ địch.

Người ta nói văn ôn võ luyện, đạo tặc nghề nghiệp cũng cần phải diễn luyện mới nâng cao tay nghề được. Tiểu Hắc vốn có thể bỏ qua Phúc Hà nhưng tên nhóc này lại hứng chí muốn dạo một vòng xem đám liên minh sáu nước thực lực thế nào. Kỳ thực là nó đang muốn ngắm nghía bảo khố của kẻ địch thì đúng hơn. Biết đâu may mắn lại tìm thấy được vài thứ hay ho giúp ích cho việc tu luyện thì sao.

Còn về đám người Mộc Bình thì đang ở ngoại thành nghỉ ngơi. Dù gì thì cao thủ võ học cũng không thể cứng chọi cứng với số lượng lớn binh lính được trang bị súng ống đầy đủ được. Vả lại họ cũng không dại mà đi làm chuyện đó, mục tiêu của họ là bắt vài tên lính Sái để khai thác thông tin từ đối phương mà thôi.

Việc lấy lời khai đương nhiên là do Tương Hoàn và Ngô Chí thực hiện. Hai gã đều là những kẻ máu lạnh, biết vô số thủ đoạn làm cho người khác phải tuôn hết mọi bí mật ra nếu không sẽ phải chịu cực hình đau đớn hơn cả chết đi sống lại.

Sau khi biết được cánh quân chiếm giữ thành phố là của hoàng tử Phí Thế Dân, cả đám đều tỏ ra không hứng thú. Chỉ là một tên hoàng tử của nước yếu nhất trong liên minh sáu nước, không cần thiết phải bức dây động rừng.

- Đúng là một tên siêu cấp phụ nhị đại, đi đánh trận mà còn mang theo cả dàn tùy tùng phục vụ xa xỉ không thua gì những ban nhạc nổi tiếng lưu diễn cả.

Đi dạo trong khu vực trung tâm doanh trại, Tiểu Hắc không khỏi suýt xoa với độ chịu chơi của vị hoàng tử Sái quốc này. Ngoại trừ người hầu phục vụ cho việc tiệc tùng, nó còn phát hiện không ít tỳ nữ có nhan sắc đi qua đi lại. Trong khi đó, cao thủ nhiều nhất trong đám binh lính cũng chỉ có mỗi một lão già hoàng cấp trung kỳ, còn lại chỉ dừng ở mức nhân cấp. Xem ra không phải lúc nào cũng gặp phải cao thủ lợi hại nha, lần này thì có thể nhẹ nhàng tác nghiệp rồi đây.

Không khó để Tiểu Hắc tìm ra nơi nghỉ ngơi của vị hoàng tử, bởi vì bên ngoài có rất nhiều lính canh gác so với những trướng bồng khác. Sau khi ẩn thân vào bên trong, bằng vào thần thức, nó liền lục lọi ra được khá nhiều thứ.

- Kỳ Nam, sâm, linh chi, còn mấy cái thứ khác từ động vật này nữa. Tên hoàng tử này cũng không phải không có tích trữ gì nha.

Với một số vị thuốc quý giá, Tiểu Hắc không khách khí mà thu gom tất cả vào một chiếc túi to đã chuẩn bị sẵn từ trước. Còn mấy loại dùng để "bồi bổ" thì nó để lại cho đối phương,ngay cả vàng vòng châu báu khác Tiểu Hắc cũng không hề đụng đến.

Đang tính rời đi thì Tiểu Hắc phát hiện tên hoàng tử kia đã quay trở về sau buổi tiệc ầm ĩ. Hình như hắn ta còn mang theo một tiểu thiếp đi cùng.

- Haha hôm nay ta sẽ khiến cho nàng phải cầu xin tha thứ mới thôi. Hãy xem bổn điện hạ đại triển bản lĩnh của mình.

Vừa đi vào, Phí Thế Dân đã buông lời dâm tà, không kịp để ý xung quanh đã ẵm cô thị thiếp lên chiếc giường to rồi nhanh chóng cởi đồ của mình ra ném sang một bên. Tiếp theo là một loạt những âm thanh hoan lạc mà Tiểu Hắc chỉ biết bịt tai của mình lại.

- Ban ngày ban mặt, không nên làm "chuyện đó" trước mặt trẻ nhỏ chứ. Hừ!

Hừ lạnh một tiếng, Tiểu Hắc định yên lặng rời khỏi. Là một người "tốt bụng", nó dĩ nhiên không phá hỏng chuyện tốt của kẻ khác, cũng không nhân lúc đối phương đang "lên đỉnh" mà ra tay ám toán. Có điều, khi thần thức vô tình đảo qua bộ quần áo của Phí Thế Dân vứt dưới nền đất thì sắc mặt của nó từ hờ hững liền biến hóa trở thành cực kỳ kích động.

Đến nửa ngày sau, Tiểu Hắc mới bình tĩnh lại được. Nó giơ tay ra, một vật từ trong áo của tên hoàng tử nhanh chóng bay đến. Cẩn thận kiểm tra một lúc lâu để chắc chắn rằng không có gì sai sót, Tiểu Hắc mới hít một hơi thật sâu và xoay người từng bước đi về phía trước chiếc giường của Phí Thế Dân.

Khẽ vung tay tạo ra một kết giới cách âm đơn giản, Tiểu Hắc cũng không vội vàng, nó lấy một cái ghế đặt trước giường rồi thoải mái ngồi xuống. Tiện thể tiểu tử này còn vung tay lấy trái cây đặt trên chiếc bàn trong phòng để thưởng thức nữa chứ.

Trong khi đó, Phí Thế Dân đã đến giai đoạn cao trào trước khi kết thúc cuộc vui của mình. Hắn ta cảm thấy hôm nay mình thật là uy phong, một thân "võ nghệ" trên giường hoàn toàn được thi triển ra khiến cho vị tiểu thiếp sung sướng đến chết đi sống lại mà rên la hết sức nhiệt tình. Xem ra bài thuốc mới của thái y thật sự rất hiệu quả, cần phải trọng thưởng mới được.

Thở dốc một lúc, Phí Thế Dân mới ra hiệu cho vị thị thiếp mặc quần áo cho mình. Nhưng ngay sau đó, hắn phát hiện ra có việc gì đó không đúng, vị thị thiếp của hắn không biết lý do gì đã lăn đùng ra ngất xỉu. Còn trước giường của hắn đang có một tên nhóc đen đúa, gầy nhom cùng với một nụ cười châm biếm khiến Phí Thế Dân rất khó chịu.

- Ngươi là ai mà dám lẻn vào phòng bổn hoàng tử. Người đâu, mau tóm lấy tên nghịch tặc này ra ngoài xử tử cho ta.

Lớn tiếng hô to, Phí Thế Dân lấy cái mền to che chắn hạ bộ lại, khuôn mặt có chút xấu hổ và tức giận. Chỉ là sau đó năm phút đồng hồ sau vẫn không thấy mấy tên lính hầu đâu. Ngay cả lão cận vệ cao thủ của mình cũng như bốc hơi mất, tên hoàng tử mới cảm thấy bối rối. Lúc này, Tiểu Hắc mới cười nhạt lên tiếng:

- Dù ngươi có la khản cổ cũng chẳng ai đến giúp đâu. Khôn hồn thì mau mặc quần áo vào rồi thành thật trả lời vài câu hỏi của ta, nếu không bổn tiểu ca đây không ngại khiến cho quân Sái các người ngày mai có thêm một tên thái giám đâu đấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »