Đệ Nhất Thần Thâu

Lượt đọc: 4301 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 173
chữa trị cho cát nhãn đài.

❊ ❊ ❊

Quyển 1: Tiểu tặc nước Yên.

- Haha, không ngờ tự dưng lại có miếng bánh trên trời rớt xuống.

Tiểu Hắc đắc ý cười to. Nó ngồi dựa vào chiếc ghế dài, cầm lấy một miếng dưa hấu ngọt nước cắn xuống. Bùi Lăng thì run rẩy một bên vẫn không dám động đậy.

Mười lăm phút sau vẫn không thấy Tiểu Hắc đoái hoài đến mình, lão ta đánh dạn lên tiếng:

- Tiểu Hắc công tử...ta...

- Bùi trưởng môn, ngươi cũng là thân bất do kỷ, ta cũng rất hiểu. Ngươi không cần phải lo lắng.

Tiểu Hắc tùy ý phất tay, giọng điệu hờ hững. Nó càng làm vậy, Bùi Lăng càng sợ hãi, trong lòng không khỏi hồi hộp. Tuy lão ta là cường giả địa cấp, nhưng đối đầu với độc sư đoàn vẫn vô lực, đành phải khuất phục.

- Được rồi, không cần phải đoán già đoán non. Ta vốn không trông cậy các ngươi có thể khí tiết hi sinh, dù sao chúng ta cũng chỉ có quan hệ giao dịch mà thôi. Lại đây, uống cốc rượu nào, nhìn ngươi thật mất mặt, chẳng có tí phong phạm cường giả tí nào cả.

- Khụ khụ, lão phu xấu hổ không dám nhận.

Bùi Lăng ho khan, mặt mày đỏ cả lên. Đường đường là địa cấp lại bị kẻ khác uy hiếp, còn bán đứng đối tác mà bản thân đang muốn giao hảo.

- Tùy ý ngươi vậy, ta có việc phải làm, ngươi có thể rời đi.

Cũng không quan tâm lão già Bùi Lăng suy nghĩ thế nào, Tiểu Hắc thoáng cái đã chạy về mật thất. Nó cần phải chuẩn bị vài thứ để hỗ trợ đám độc sư bồi bổ cơ thể, đây là khách hàng lớn nha, không thể qua loa được.

"Đồ đệ ngốc, ngươi thật sự muốn đến cái nơi gọi là "Cổ Thần" điện kia để tìm kiếm tài nguyên luyện đan sao?"

Diệp Thanh Hàn ít khi tự lên tiếng lại bỗng dưng xuất hiện hỏi một câu khiến Tiểu Hắc thoáng ngẩn người, sau đó nó liền hỏi:

- Sư tôn, có gì không ổn sao?

"Ngươi thông minh sáng dạ, đáng tiếc lịch thiệp vẫn còn quá ít ỏi. Ngươi có từng nghĩ một tu tiên giả tạo ra cả một khu rừng độc chẳng lẽ chỉ vì thú vui lúc rảnh rỗi sao?"

Diệp Thanh Hàn thở dài, bắt đầu giảng giải. Tiểu Hắc chưa từng tiếp xúc với thế giới tu sĩ nên vẫn còn rất hạn chế về mặt hiểu biết.

"Giới diện này linh khí mỏng manh, gần như không có tu sĩ tồn tại. Vậy vị kia đến từ đâu? Ngươi có biết việc xuyên qua vị diện khác có bao nhiêu khó khăn không? Cho dù có thì tu sĩ cũng mong muốn đến vị diện cao cấp hơn, không ai lại chạy đến vị diện thấp kém như nơi này cả"

- Nói vậy không lẽ vị tu sĩ kia...

Tiểu Hắc rất nhanh đã nắm bắt được dẫn dắt của Diệp Thanh Hàn.

"Đúng thế, nếu ta đoán không lầm thì vị kia chắc chắn đã đến nơi này do một tai nạn hoặc lý do bất đắc dĩ nào đó. Cho nên hắn ta nhất định phải tìm cách nhanh chóng trở lại nơi thuộc về mình."

Từng là một trong những tu sĩ có tu vi cao thâm, Diệp Thanh Hàn không khó để đoán ra được chân tướng của sự việc.

"Cho nên, cái Cổ Thần kia không đon giản là một con Cổ sủng của vị đạo hữu kia. Với lại, nếu là thú sủng thì tại sao khi rời đi, hắn không mang theo cả Cổ Thần kia?"

Nghe sư phụ phân tích đến đây, Tiểu Hắc chợt tái mặt. Nó cảm giác có rất nhiều thứ không thích hợp, có vẻ việc xâm nhập Cổ Thần điện kia nguy hiểm hơn nó suy nghĩ rất nhiều.

"Sợ hãi rồi chứ gì? Khà khà! Theo ta phán đoán thì Thần Cổ kia chỉ là một loại cổ có tác dụng bổ trợ linh lực hoặc chữa trị cho tu sĩ kia. Sau khi đã sử dụng xong thì tên kia cũng không còn cần đến nữa. Nhưng trải qua rất nhiều năm tháng, cổ trùng kia nếu không chết thì cũng sẽ phục hồi được một phần rồi. Ngươi đi vào nơi nó nghỉ ngơi sẽ chẳng khác nào nộp mạng cả."

Con mẹ nó, một con côn trùng sống gần cả ngàn năm. Đó không phải là thành tinh rồi hay sao? Tiểu Hắc chỉ nghĩ đến thôi mà cả người đều sởn cả gai óc.

"Haha, ngươi không cần quá lo lắng. Chỉ cần tiểu tử ngươi đột phá đến luyện khí trung kỳ liền có thể tu luyện Liễm Khí Tức bí thuật, khi đó việc xâm nhập cũng không phải không có hi vọng. Vả lại, con cổ trùng kia cả nghìn năm qua vẫn không rời khỏi nơi của mình thì có thể thấy nó bị tổn hại rất nặng. Ngươi phải biết yêu thú sống lâu hơn nhân loại rất nhiều, côn trùng lại càng đặc biệt, chúng có thể sống vô cùng lâu. Có một số loài lại thích ngủ đông, một lần ngủ có khi vài trăm năm đến vài nghìn năm không chừng đấy."

Vài nghìn năm?

Má ơi một con con trùng nhỏ bé mà tuổi thọ còn dài hơn cả một quốc gia. Thật sự nghe mà hãi hùng.

Tiểu Hắc khẽ nuối nước bọt một cái. Một nghìn năm thì dù là một con kiến cũng có thể tu luyện thành tinh đấy, nó chỉ mới bước chân vào tu tiên đạo thì sao có thể so sánh.

Cũng may là sư phụ đã nói con con trùng kia có vẻ bị thương rất nặng. Nếu không nó có lẽ đã sớm làm gỏi cả thế giới rồi.

Phải tăng cường thực lực nhanh chóng, nếu không thì cũng đừng nghĩ đến việc đến gần Độc Lâm kia. Tiểu Hắc xiết chặt nắm đấm, rồi lại vùi đầu vào việc luyện chế đan dược.

Tốc độ của Bố Đa Nhĩ Cổn không chậm. Đến ngày thứ hai ông ta đã xuất hiện cùng với ba người khác, tất cả đều mặc đồ đen kín mít đặc trưng của độc sư. Đặc biệt, đích thân Nghiêm quản sự lại dẫn đường, xem ra người đến không đơn giản.

Tiểu Hắc chú ý đến lão già đi ở giữa. Từ khí chất của lão đến thái độ cung kính của mấy người còn lại thì có thể nhận ra địa vị của lão ta là cao nhất ở đây.

- Tiểu hữu, đúng như hứa hẹn, ta đã đến đây.

Bố Đa Nhĩ Cổn nhìn thấy Tiểu Hắc thì khuôn mặt nhìn khô khan lại nở ra nụ cười.

Đúng vậy. Là nụ cười thật lòng, không chút giả dối nào cả. Sau khi trở về thông báo với sư phụ của mình, ngay lập tức Bố Đa Nhĩ Cổn liền được kiểm tra thân thể cực kỳ kỹ lưỡng.

Cuối cùng, qua rất nhiều bài kiểm tra đã xác định cơ thể ông ta không có vấn đề gì. Quả thật độc tính đã bị thanh trừ rất nhiều, nhìn vào không khác nào một tên độc sư mới vào nghề chứ không phải một gã trưởng lão thâm niên.

Kết quả này khiến cho Bố Đa Nhĩ Cổn vui vẻ cười đến không ngậm mồm được. Có thể nói từ khi lọt lòng đến giờ ông ta chưa bao giờ cười nhiều đến thế, cả thể chất và tâm hồn như được thanh tẩy, bay bổng đến chín tầng mây.

Điều này cũng khiến cho Cát Nhãn Đài cả đời đều vững chải phải giật mình. Nếu không phải giữ gìn hình tượng đại độc lão thì lão ta đã ba chân bốn cẳng sớm chạy đến tìm Tiểu Hắc rồi.

Càng ở vị trí cao, càng nắm quyền lực thì con người ta càng ham sống. Cát Nhãn Đài đã sớm bị độc tố ăn mòn đến cạn kiệt, nếu không có gì bất ngờ thì lão ta sẽ sớm ngã xuống. Cho nên Tiểu Hắc xuất hiện lúc này chẳng khác nào cọng rơm cứu mạng mà lão ta cần phải bám lấy cho bằng được.

- Để ta giới thiệu. Vị này là chính là sư phụ của ta, cũng là người có quyền uy nhất trong độc sư đoàn chủ hòa, đại độc lão.

Thái độ của Bố Đa Nhĩ Cổn với Tiểu Hắc đã có phần cung kính hơn, ông ta cẩn thận giới thiệu về Cát Nhãn Đài. Sau đó mới đến hai vị trưởng lão đi theo, bộ dáng có vẻ là người thân cận của đại độc lão.

- Ồ, rất hân hạnh được gặp mặt.

Tiểu Hắc không mặn không nhạt chào một cái. Cử chỉ này rơi vào trong mắt Cát Nhãn Đài, lão ta liền liếc nhìn đệ tử của mình một cái.

- Gặp mặt là hữu duyên haha. Tiểu hữu, đây là một chút tâm ý của đại độc lão, ngươi cứ nhận lấy.

Đem ra hơn một chục món đồ được đặt và trang trí cẩn thận, Bố Đa Nhĩ Cổn dùng đôi mắt chờ mong hướng về Tiểu Hắc. Nếu người quen của ông ta nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ giật mình không nhỏ, đường đường là một độc sư thuộc vào nhóm có quyền lực nhất tại Liêu quốc lại có tư thế lấy lòng một đứa trẻ như thế sao. Đúng là không thể nào tin được.

Dùng thần thức đảo qua một lượt, Tiểu Hắc liền nở một nụ cười cực kỳ thân thiện.

- Sao lại khách sáo đến thế? Đã đến còn quà cáp làm gì cho tốn kém hắc hắc. Nào, nào, đều là người quen cả. Vào đây, có vấn đề gì cứ nói với ta, đảm bảo sẽ khiến các vị hài lòng.

Trông thấy thái độ Tiểu Hắc thay đổi một trăm tám mươi độ, Cát Nhãn Đài cùng với hai trưởng lão đi chung trợn tròn cả hai mắt lên.

Con mẹ nó! Tuổi còn nhỏ mà đã vô liêm sỉ đến cỡ này rồi sao?

Do bọn lão già chúng ta đã lỗi thời không theo kịp thời đại hay là Trường Giang sóng sau xô sóng trước?

Nhìn cái tốc độ cất quà tặng thành thục của tiểu tử ngươi chắc chắn đã thực hiện không ít lần rồi đúng không?

Nếu không phải có Bố Đa Nhĩ Cổn làm mẫu thì Cát Nhãn Đài còn tưởng rằng mình đã rơi vào trong hắc điếm nữa đấy.

Có điều cho dù là hắc điếm mà có thể giải quyết tai họa cho lão thì Cát Nhãn Đài cũng phải chấp nhận thôi. Có gì quý hơn cái mạng của mình nữa chứ?

Dưới sự hỗ trợ của Nghiêm Lục, nhóm người Tiểu Hắc và Cát Nhãn Đài được đưa đến một phòng khách quý vô cùng tráng lệ. Căn phòng này rất ít khi mở ra, chỉ dành để tiếp những vị đại lão tay to mặt lớn của các thế lực khủng bố. Thân phận đại độc lão xứng đáng được đãi ngộ này.

Với người trong võ đạo thì không cần những lời thừa thải nên rất nhanh Tiểu Hắc đã bắt đầu chữa trị cho Cát Nhãn Đài. Khi kiểm tra cơ thể ông ta, Tiểu Hắc tỏ ra có chút bất ngờ.

- Sao thế tiểu tử? Độc tố trong cơ thể của ta khó giải hơn kẻ khác đúng không?

Cát Nhãn Đài cho rằng Tiểu Hắc đang gặp khó khăn. Dù sao thì lão ta cũng là một trong những độc sư lợi hại nhất, độc tố mà ông ta tiếp xúc có nhiều loại vô cùng nguy hiểm.

- Không, ta chỉ bất ngờ về lực lượng tích tụ của lão thôi. Xem ra sau khi ta hóa giải độc tố xong thì lão sẽ có một kinh hỷ đấy.

Thân là đại độc lão, Cát Nhãn Đài đã quen cách nói chuyện của người đứng trên cao nhìn xuống cho nên lão không quá lịch sự với Tiểu Hắc. Việc này Tiểu Hắc cũng không thèm để ý, bản thân nó cũng chẳng thích nói chuyện khách khí với người lạ.

Câu trả lời của Tiểu Hắc cũng khiến cho Cát Nhãn Đài có chút không vui. Dù sao thì nói như thế chẳng khác nào cho rằng độc tố trong người ông ta cũng "thường" thôi, không có gì khó khăn hơn Bố Đa Nhĩ Cổn cả.

Đúng thật là độc tố trong cơ thể Cát Nhãn Đài mạnh mẽ hơn kẻ khác nhiều, nhưng như thế cũng chẳng có ý nghĩa gì với Tiểu Hắc cả. Với khả năng bá đạo của điểm sáng cực nhỏ kia thì độc nào cũng sẽ bị nó hút hết cả vào thôi.

Tốn cả canh giờ, Tiểu Hắc cẩn thận để tránh làm tổn thương kinh mạch của đối phương. Dù sao con hàng này cũng là khách Vip, phải được đối xử đặc biệt tốt một chút.

"Ầm ầm"

Một loạt tiếng động như có thứ gì bùng nổ bên trong cơ thể của Cát Nhãn Đài vang lên. Ngay lập tức, đám người Bố Đa Nhĩ Cổn sắc mặt đại hỷ, vội vàng chắp tay nói:

- Chúc mừng đại độc lão tu vi thăng tiến, trời cao thương xót cho độc sư chúng ta.

- Haha, không ngờ lão phu trước khi nhắm mắt lại có thể đột phá đến địa cấp hậu kỳ.

Cát Nhãn Đài cười to, khóe mắt ửng đỏ. Lão ta vì độc tố ngăn trở mà tu vi bị đình chỉ ở địa cấp trung kỳ đã lâu. Bây giờ mầm họa đã giải trừ thì việc đột phá cũng thuận lý thành chương, vô cùng dễ dàng.

- Chúc mừng lão, bây giờ chỉ cần ôn dưỡng thì không biết chừng lão còn có thể thăng tiến tu vi thêm một bước nữa đấy.

Tiểu Hắc mỉm cười nói. Thân thể của Cát Nhãn Đài đã già, kèm theo độc tố ăn mòn lâu dài, nếu muốn đột phá thiên cấp đúng là người si nói mộng. Tất nhiên, nếu có được đan dược hỗ trợ thì lại là chuyện khác.

- Cám ơn cát ngôn của tiểu hữu. Lúc đầu lão phu còn có chút nghi ngờ năng lực của ngươi. Còn hiện tại, ta thật sự chỉ biết nói hai chữ bội phục. Bản lĩnh của tiểu hữu nếu nói lợi hại nhất thiên hạ cũng không quá lời chút nào cả, ngay cả danh y đứng đầu Triệu quốc cũng không thể làm được như tiểu hữu. Xem ra danh sư của tiểu hữu nhất định là tài năng thông thiên, đã vượt qua thường nhân chúng ta.

Cát Nhãn Đài lời nói chân thành đáp lại. Trước đây, độc sư đoàn đã từng nhờ đến Cốc chủ của Cốc Diệp Y quán nhưng ngay cả y cũng đành bó tay. Thế mà giờ lại được một đứa trẻ ra tay giải quyết trong một canh giờ ngắn ngủi.

Thần! Quả thật là quá thần đi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »