Đệ Nhất Thần Thâu

Lượt đọc: 4289 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 142
liêu quốc dữ ám sát.

❊ ❊ ❊

- Lão phu đã có tuổi rồi, bao nhiêu năm chinh chiến chỉ có thể ương ngạnh kháng cự. Ta chưa từng dẫn quân đánh sang một tấc đất nào của Liêu quốc được cả.

Trần Khả cười khổ đáp. Một đời mãnh tướng lại phải không ngừng tìm cách phòng thủ, luôn phải nhường thế thượng phong cho quân địch. Đây là nỗi uất ức kìm nén đến nhường nào cơ chứ?

- Yếu rồi sẽ mạnh nhanh thôi.

Tiểu Hắc vẫn tự tin cười nói. Hình ảnh của nó khiến cho Trần Khả nhớ lại bản thân khi còn trẻ, vẫn là một quân nhân đầy nhiệt huyết, không ngại gian khổ, không e sợ bất cứ điều gì.

Vỗ vỗ đầu mình một cái, vị đại tướng họ Trần cười lớn:

- Haha đúng đúng, yếu rồi sẽ mạnh. Một đại tướng như ta lại không thể lạc quan bằng một đứa con nít.

Thái độ có phần đáng yêu của Tiểu Hắc giúp tâm trạng của Trần Khả tốt hơn đôi chút, ông ta phất tay để mọi người vào một cái lều dã chiến đã dựng sẵn. Bên trong có trà nóng và vài món ăn tương đối đạm bạc, thật khó tin là với địa vị của mình, Trần Khả lại ăn uống thanh đạm như bá tánh bình dân.

- Ngươi cứ làm theo ta dặn dò.

Tiểu Hắc không vội bước vào lều mà hướng Tương Hoàn thì thầm to nhỏ gì đó. Tương Hoàn gật gù đã hiểu rồi vội vâng dạ rời đi. Cả Trần Khả và Lương Đại đều không hỏi, họ rõ ràng từ đầu đến giờ Tương Hoàn đều im lặng đứng sau như một nô tài. Việc một tên chạy vặt vắng mặt không ảnh hưởng đến không khí của bữa ăn.

- Nào, lão phu lấy trà thay rượu, hi vọng mọi người không chê bữa cơm đơn giản này.

- Nào có, Trần tướng quân đúng là tấm gương sáng cho hậu nhân noi theo.

Trương Bất Phàm mang theo tâm tình anh hùng trọng anh hùng vội vàng nói. Một vị đại tướng hoàn toàn có thể yêu cầu một đãi ngộ cao cấp hơn nghìn lần, và ông ta cũng không cần giả trang làm màu trước mặt mấy người bọn họ.

Lúc này, Mộc Bình, Loan Phụng và Trương Bất Phàm lại là người chủ động trò chuyện vui vẻ với hai vị tướng quân. Trong khi Tiểu Hắc thỉnh thoảng chỉ góp vài lời, đôi lúc nó lại đưa mắt ra nhìn bầu trời đang chuyển dần sang hoàng hôn.

Mặt trời càng mất đi ánh sáng chính là lúc bóng tối trỗi dậy.....

Ngô Chí vẫn một mực giữ im lặng, ông ta đúng là tiêu chuẩn vàng cho một lão nô tài chuyên nghiệp. Luôn hiểu ý chủ nhân và biết giữ vị trí của mình, nếu không phải Ngô Chí là người của Dương gia thì Tiểu Hắc cũng có ý muốn chiêu mộ ông ta.

Bữa cơm "ấm cúng" kéo dài khoảng hơn một canh giờ. Bỗng nhiên xung quanh bổng có tiếng xột xoạc, gió cũng nổi lên. Không ai nói ai mọi người đều phát hiện có chuyện không ổn liền vội vàng đứng dậy cảnh giác.

Khoảng chừng vài phút sau, cái lều nhỏ của Trần Khả đã bị vây chặt. Người tới cũng không đông lắm, khoảng hơn năm mươi. Có điều, người khác không nhìn ra, Tiểu Hắc lại có thể rõ ràng. Tất cả đều có tu vi thấp nhất là huyền cấp sơ kỳ...

Nếu đây là quân dưới trướng của Trần Khả thì quá lý tưởng rồi. Đáng tiếc bọn chúng lại là ... độc binh.

Con bà nó, Tiểu Hắc rất muốn chửi tục thành tiếng. Tuy từ sớm nó đã cảm giác những điểm bất hợp lí nhưng không ngờ được bản thân lại bị hãm vào vòng vây của một đám huyền cấp độc binh. Chỉ nhìn thôi cũng rợn cả da đầu rồi thì đánh đấm gì nữa đây chứ.

- Nghịch tặc to gan, các ngươi muốn gì?

Lương Đại tay cầm một thanh kiếm dài, ánh mắt sắt nhọn quát lớn.

Từ trong đám người có một tiếng cười ghê rợn, một tên da vẻ sần sùi bước ra mỉm cười kinh dị đáp:

- Lương tướng quân, Trần tướng quân, lần này chúng ta đến đây không báo trước, có chút mạo muội. Thật xin lỗi khặc khặc...

Tiếng cười như có kim châm vào da làm cho người nghe nổi cả da gà. Trần Khả nhướng mày nói:

- Đây là khu vực của đại quân chúng ta, các ngươi to gan như thế không sợ chết không có chỗ chôn hay sao?

- Khặc khặc, Trần tướng quân đâu cần phải cố ra vẻ. Bọn hộ vệ của ngươi xung quanh đã bị chúng ta giải quyết sạch sẽ. Ngài cứ yên tâm là cho dù quân doanh có phát hiện ra thì cũng chẳng thể nào cứu được ngài hôm nay. Thôi thì ngài cứ vui vẻ thuận theo tự nhiên dâng đâu lên, bọn ta đảm bảo sẽ không tổn thương những kẻ khác. Trần đại tướng quân thấy thế nào?

Cho dù khoảng cách chỉ có vài dặm thì đã là sao? Hơn năm mươi huyền cấp cao thủ không thể diệt gọn vài người thì bọn họ thà đập đầu vô đậu hủ tự sát cho rồi. Nhất là tên da vẻ sần sùi này lại là một địa cấp cao thủ, cho dù là độc binh thì trông hắn thần trí vẫn bình thường, không có chút chai sượng như đám còn lại.

- Tốt, tốt lắm. Để Trần mỗ xem bọn giặc Liêu các ngươi có thể lấy đầu ta bằng cách nào.

Trần Khả tức giận đến râu cũng run lên, khí thế huyền cấp cao thủ bàng bạc bùng nổ. Ông ta cùng Lương Đại bước lên, sừng sững oai vệ đứng chắn trước Mộc Bình và Tiểu Hắc.

Rất hình tượng, rất hiên ngang...

Thế nhưng...

Trái ngược với biểu cảm khâm phục của mọi người, sắc mặt của Tiểu Hắc lại vô cùng khó coi.

- Khặc khặc, nếu đã vậy thì đừng trách bọn ta không khách khí. Tất cả cùng lên, hôm nay cho dù trả giá thế nào cũng phải giải quyết được mối nhức đầu là Trần tướng quân ngươi đây.

- Sát

Phía Lương Đại cùng Trần Khả cũng không bó tay chịu chết, cả hai như mãnh hổ xông vào đám đông kẻ địch tấn công dành tiên cơ. Đám người Mộc Bình cũng không còn cách nào khác hơn là cùng gia nhập vào trận chiến không cân sức này. Dù bọn họ ai ai cũng đều là cao thủ trong cao thủ nhưng số lượng quá chênh lệch thì võ công có cao cường đến mấy cũng khó lòng thủ thắng.

- Trần tướng quân, chúng ta sẽ mở một đường máu cho người thoát thân.

Trương Bất Phàm hô to. Là một người trọng nghĩa ái quốc, ông ta sớm nghĩ đến việc liều mạng để cho vị chủ tướng phía mình chạy thoát. Loan Phụng và Mộc Bình đều có cùng ý tưởng, cả ba vung kiếm, thế như vũ bão, không vì kẻ địch đông mà e ngại chút nào.

Có điều Trần Khà giống như không hề nghe thấy mà còn cố gắng đánh thẳng về phía trước. Võ công của ông ta cương mãnh, đã đánh lui những tên trước mặt, quả không hổ danh là mãnh tướng đệ nhất của Trần gia.

- Tiểu Hắc công tử, ngươi có muốn rời khỏi chốn thị phi này không? Người cần phải bảo trọng thân thể, nếu không lão nô rất khó có thể giao phó với gia chủ.

Ngô Chí chẳng đoái hoài gì đến sống chết của kẻ khác. Trong mắt ông ta chỉ có nhiệm vụ bảo hộ cho Tiểu Hắc, còn lại đều là cỏ rác, không đáng để bận tâm.

- Không vội, kẻ địch có địa cấp cao thủ trấn tràng, nếu chúng ta manh động sẽ dễ dẫn đến chú ý.

Lắc đầu không biểu cảm, Tiểu Hắc khẽ nói. Dưới sự bảo hộ của lão Ngô, nó vẫn khá thong dong vì phần lớn độc binh đều dồn chú ý về phía Trần Khả và Lương Đại. Hai người họ chính là mục tiêu buộc phải giết cho bằng được của quân Liêu.

"Phốc"

Một cánh tay của một tên độc binh bị chém bay, mùi huyết tinh bay trong không khí càng khiến cho hung tính con người trỗi dậy. Lương Đại và Trần Khả tuy tu vi chỉ là huyền cấp sơ kỳ nhưng phối hợp rất linh hoạt lại thêm kinh nghiệm chiến đấu phong phú. Thành ra bọn họ chẳng khác nào chiến thần, dù bị kẻ địch liên tục vây công vẫn kiên trì trụ vũng.

Cuộc đời của một vị tướng có lẽ huy hoàng nhất cũng là trận đánh cuối cùng. Có hoành tráng, có máu đổ, có một mình hiên ngang vẫy vùng giữa muôn trùng quân địch. Một cái tổng kết thật chói lọi cho một đời anh hùng.

Mãnh hổ nan địch quần hồ!

Nhìn vết thương ngày càng nhiều trên người, Trần Khả không những không nhăn nhó mà còn cười to.

Tổng kết như ý nguyện, một đời kiêu hùng, nắm chặt giang san, ngã xuống cũng vì một chữ trung liệt!

Phía Mộc Bình cũng chật vật không kém, bọn họ còn gắng gượng được chính là nhờ vào việc Lương Đại và Trần Khả chưa ngã xuống. Chỉ là với tình huống này thì việc ngã xuống cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

- Lão Ngô, ngươi thấy vị Trần Khả tướng quân của chúng ta thế nào?

Tiểu Hắc vẫn bất động từ đầu đến giờ, bàng quan như một lữ khách qua đường. Ngô Chí không hề tỏ ra ngạc nhiên mà còn vừa ngăn trở hai tên độc binh xông tới vừa từ tốn đáp:

- Trần tướng quân mạnh mẽ vô bì, đúng là kẻ đứng trên vạn người.

- Kẻ trên vạn người sao? Haha

Tiểu Hắc mỉm cười, một nụ cười khiến cho Ngô Chí thấy có chút lạnh người. Tuy Dương Thang căn dặn lão phải hầu hạ Tiểu Hắc như ông ta, cơ mà làm gì có chuyện tốt thế. Một trận pháp sư đáng để chào mời nhưng muốn được vị nô bộc thân cận nhất của Dương gia gia chủ một lòng qui phục là việc không thể nào.

Đó là còn chưa nói đến địa vị của Ngô Chí trong gia tộc cũng không hề bé. Phải biết rằng những vị trưởng lão khác khi gặp ông ta cũng không dám lên giọng hay sai xử như gia chủ.

- Lão nô ngu muội, không hiểu dụng ý của công tử.

Là kẻ đã sống hơn nửa đời, Ngô Chí rất tin vào trực giác của mình. Lão ta liền lập tức hạ giọng, tư thái cũng không thể không rơi xuống được.

- Không có gì cả, tiếp theo ông chỉ cần phối hợp với ta đưa đám người sư huynh và Loan Trương rời khỏi đây là được.

Tiểu Hắc không giải thích, chỉ đưa ra một mệnh lệnh.

Nói đùa rồi, làm sao mà Tiểu Hắc có thể tín nhiệm và nhiều lời với Ngô Chí được. Nếu như không phải vì thiếu nhân thủ bên cạnh, nó cũng không để cho tai mắt của Dương gia đi theo bên cạnh mình.

- Vậy còn Lương tướng quân và Trần tướng quân?

Ngô Chí hơi khó hiểu hỏi. Vị công tử mình đang bảo vệ cũng không phải kẻ quá máu lạnh, tại sao lại không muốn cứu giúp đồng minh của mình.

- Kẻ muốn chết thì cứu để làm gì?

Tiểu Hắc bĩu môi đáp một câu khó hiểu. Nó cũng không giải thích gì thêm mà vung tay lên bắt quyết, linh lực toàn thân bắt đầu vận chuyển mạnh mẽ. Đây là một pháp thuật sơ cấp có độ khó cao, cần thời gian để chuẩn bị và thi pháp.

Nhìn thấy mấy động tác của Tiểu Hắc, Ngô Chí trong lòng khẽ run lên. Thêm vào đó lão ta cũng có chút chờ mong. Trận pháp sư nghe nói đến đỉnh cao có thể tạo ra vô số kỳ tích mà người thường khó có thể tưởng tượng được.

Sau vài phút, nước dưới hồ vốn yên ả bỗng dao động mãnh liệt. Tiểu Hắc càng đọc chú ngữ nhanh hơn, hai mắt nhắm nghiền lại, đặt mọi tinh thần trên việc thi pháp.

- Thủy liệt, bộc phá.

"Ầm ầm"

Từng đợt sóng lớn lao lên khỏi mặt hồ, chúng như những con quái vật vốn ngủ yên mới thức giấc, vừa hung hãn đầy dữ tợn. Từng cơn sóng đánh mạnh vào vị trí những tên độc binh đang vây đánh Mộc Bình, Trương Bất Phàm, Loan phụng và Ngô Chí.

Trước sự việc diễn ra đột ngột và quỷ dị, đám huyền cấp độc binh vội vàng tránh né, tạo ra một khoảng trống không nhỏ. Thấy thế, Tiểu Hắc quát lớn:

- Rút lui

Ngô Chí đã nhận lệnh từ trước, phóng như một mũi tên đến bên cạnh Mộc Bình rồi thình lình ra tay đánh ngất anh ta. Loan Phụng thấy vậy liền khó hiểu nhìn Tiểu Hắc.

- Theo ta rời khỏi, đây là mệnh lệnh.

Khó chút khoan nhượng nào, ánh mắt nghiêm nghị của Tiểu Hắc làm cho Loan Phụng cũng phải cười khổ. Bà ta cũng học theo Ngô Chí, bất ngờ đánh ngất Trương Bất Phàm rồi mang theo ông ta lao vội về phía Tiểu Hắc.

Hành động nhanh nhẹn của bà ta rất hợp ý Tiểu Hắc, cái nó cần là sự tuân thủ tuyệt đối. Phải biết rằng trong trận chiến sinh tử, chỉ cần một khắc không hợp ý sẽ khiến cho kết quả thay đổi hoàn toàn. Bởi vậy, những vị tướng nổi danh đều là người có bản lĩnh huấn luyện binh sĩ cực kỳ tuân lệnh và hiểu ý thượng cấp của mình.

- Lão đại, chúng ta có cần đuổi theo bọn chúng không?

Ở cách đó không xa, một tên huyền cấp độc sư hướng một gã cũng mặc đồ đen, trên người mang một đầu lâu gắn trên vai áo, hình tượng hết sức quỷ dị.

- Không cần thiết, chỉ cần tiêu diệt Trần Khả và Lương Đại là được. Sau đó lập tức rút quân về hỗ trợ đại quân.

Tên độc sư chỉ huy khuôn mặt giấu kín trong áo choàng, giọng nói khàn khàn kinh tởm. Nghe qua có thể thấy cuộc tập kích này là một kế hoạch đã được chuẩn bị từ trước.

Trở lại trận chiến, trông thấy đám người Tiểu Hắc nhảy xuống hồ, Trần Khả thở ra như giải tỏa, ông ta cười to, khí thế đang yếu dần lại bùng lên một lần nữa.

- Nào, đến đây, để lão phu ghi thêm vào thành tích tổng kết cuộc đời của mình vài tên nữa haha.

Máu tươi đỏ thẫm mặt đất, kết thúc giữa một rừng huyền cấp cao thủ.

Một đời danh tướng, vẫn lạc sa trường, nghìn năm kính nhớ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »