Đệ Nhất Thần Thâu

Lượt đọc: 4269 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 171

❊ ❊ ❊

Quyển 1: Tiểu tặc nước Yên

- Hợp tác?

Tiểu Hắc hỏi lại một câu để chắc chắn rằng mình không hề nghe lầm. Hình như nó cũng không có thứ gì để đám độc sư này quan tâm nha.

Muốn đột phá?

Nghe nói độc sư có thể dùng độc để tăng cường tu vi mà.

Muốn vũ khí?

Dùng độc không ngon hơn sao? Từ khi nào độc sư lại có sở thích đánh giáp lá cà bao giờ.

Vì tiền tài?

Phe chủ hòa hình như cũng không có lý do để tăng cường chiến phí cho Liêu quốc thì phải.

Nghĩ mãi cũng không biết bản thân có thể mang lại lợi ích gì cho đối phương. Tiểu Hắc thần sắc khó hiểu nhìn tên áo đen, sau cùng thì Bố Nhĩ Đa Cổn liền nói:

- Các hạ không cần phải lo lắng chúng ta có ý định xấu gì. Bọn ta cũng không ngốc đến nỗi đi gây thù với một thế lực hùng mạnh đâu.

- Được, vậy ngươi nói nghe thử xem. Nếu thật sự có lợi ích thì bọn ta cũng không ngại suy nghĩ một phen.

Tiểu Hắc cũng tỏ ra hiếu kỳ, không biết trong hồ lô của đám độc sư chủ hòa này chứa thứ gì.

Bố Nhĩ Đa Cổn cất giọng cười đặc sệt vang lên:

- Haha việc này các hạ yên tâm. Ta nghe nói các hạ đang thu thập các loại kỳ trân dị thảo?

- Việc này cũng không phải chuyện bí mật gì. Các người đến đây là muốn giao dịch?

Tiểu Hắc nhíu mày hỏi lại. Với địa cấp cao thủ thì cần phải có đan dược dành cho luyện khí trung kỳ mới có hiệu quả. Và tất nhiên tài liệu luyện chế cũng không phải loại linh thảo bình thường khác. Nếu phía đám độc sư này có thể lấy ra linh thảo cao cấp thì nó cũng không ngại đem đan dược sau khi chế biến ra trao đổi.

Còn về xác suất đan thành ư? Cũng khó nói, Tiểu Hắc ngộ tính rất cao cũng chỉ có thể may mắn lắm mới luyện ra được vài viên đan dược có ít tạp chất, còn lại cũng là vàng thau lẫn lộn. Có điều, tạp chất bao nhiêu cũng không ảnh hưởng gì đến Tiểu Hắc cả. Cái khả năng như bật hack kia thật sự quá tiện lợi, nó có thể nuốt đan dược như ăn kẹo hồ lô mà không lo lắng gì hết.

- Độc thảo bọn ta cũng có chút tích trữ, nhưng so với cái mà chúng ta muốn nói tới lại chẳng thấm vào đâu cả. Các hạ có từng nghe về truyền thuyết nguồn gốc của độc sư tại Liêu quốc chưa?

Truyền thuyết về độc sư?

Tiểu Hắc lắc đầu lia lịa. Đừng nói nó vốn thất học từ bé, hiện tại đã có thể đọc sách nhanh hơn người thường rất nhiều nhưng nó cũng chỉ quan tâm những thứ có ích cho mình mà thôi. Truyền thuyết cái gì cũng chỉ là những mẫu truyện để thu hút những kẻ thích mấy điều bí ẩn huyền hoặc.

- Từ rất lâu trước đây, Liêu quốc vốn là một vùng đất trù phú, không hề khác biệt so với những quốc gia khác.

Bằng giọng nói trầm trầm, Bố Đa Nhĩ Cổn bắt đầu kể lại. Tiểu Hắc tỏ ra bình tĩnh lắng nghe, đối phương muốn dẫn dắt câu chuyện tất phải có lý do của nó.

- Đến một ngày, có một vị tiên nhân đi ngang qua. Ông ta nói rằng vùng đất này rất phù hợp cho "Thần Cổ" nên đã cho người dân xây dựng một ngôi đền để nuôi dưỡng "Thần Cổ" . Cũng vì để tạo ra môi trường phù hợp, vị tiên nhân kia đã dùng phép thuật của mình để gieo trồng và thay đổi, biến ra cả một khu rừng độc rộng lớn. Đó cũng chính là Độc Lâm, cũng là khu cấm địa ở Liêu quốc cho đến tận ngày nay.

Tiên nhân?

Tiểu Hắc nghe đến hai từ này thì chợt sửng sốt. Ngay cả Diệp Thanh Hàn đang nghỉ ngơi trong Ngộ Đạo Thạch cũng chợt xung động. Bố Đa Nhĩ Cổn tưởng Tiểu Hắc giật mình vì thời đại nào rồi lại còn có người kể chuyện thần thoại thì vội giải thích:

- Đây là truyền thuyết được lưu truyền từ rất xa xưa bên trong độc sư hội. Vị tiên nhân đó có thật hay không thì chúng ta không biết nhưng vị độc sư đầu tiên chính là một vị có trách nhiệm chăm sóc cho "Thần Cổ". Vị tiên nhân kia đã truyền dạy cho vị kia cách phân biệt độc vật và tác dụng của chúng. Cũng từ đó mà vị kia dựa vào những kiến thức đó mày mò nghiên cứu khai sáng ra chức vị độc sư.

- Sau này không biết vì lý do gì mà vị tiên nhân kia chợt rời đi không lý do. Các đời hậu nhân của vị độc sư kia vẫn tiếp tục phục vụ cho "Thần Cổ", rồi bỗng một ngày có một sự kiện khủng bố đã xảy ra. Trong sách cổ chỉ nói lại là hầu như toàn bộ độc sư đã chết bởi sự kiện đó. Số ít người sống sót chạy ra khỏi Độc Lâm và từ đó khu rừng đã trở thành cấm địa của cả Liêu quốc. Bất kỳ ai dám bước chân vào thì coi như cửu tử nhất sinh, hầu như không thấy trở ra được.

Một truyền thuyết thú vị!

Người khác có thể không tin vào chuyện thần thánh nhưng Tiểu Hắc không thể không tin. Bởi vì bản thân nó chính là một tu tiên giả hàng thật giá thật nha.

"Sư phụ, không ngờ rất lâu trước đây lại có tu tiên giả xuất hiện. Nghe lời kể của tên độc sư thì có vẻ cảnh giới của vị kia rất cao thâm."

Tiểu Hắc khẽ truyền âm cho Diệp Thanh Hàn. Đây là lần đầu tiên nó nghe kể về một tu tiên giả từng xuất hiện tại địa cầu, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác phấn khởi khó tả.

Cũng giống như loài người một ngày phát hiện ra mình không cô đơn giữa vũ trụ bao la vô tận. Bây giờ đã có người đi trước thì việc khám phá theo sau không còn là chuyện viễn vông nữa. Ít nhất nó cho Tiểu Hắc thêm hi vọng và động lực để tiếp tục cố gắng.

Không sợ khó khăn tột cùng, chỉ sợ không có mục tiêu để tiến lên, hoàn toàn lạc lối.

"Hừm, khi đến giới diện này lão phu cũng đã cố gắng tỏa thần thức để tìm kiếm nhưng không thu hoạch được gì. Xem ra vị đạo hữu kia đã rời khỏi đến một giới diện cao hơn rồi. Điều này rất tốt, nếu chúng ta có thể dựa vào con đường của vị kia để lại biết đâu lại thành công."

Diệp Thanh Hàn cũng rất phấn chấn. Hiểu biết càng nhiều sẽ càng tuyệt vọng, ông ta biết được độ khó của việc quay trở lại linh giới. Cho nên truyền thuyết kia chẳng khác nào cọng rơm để ông ta bám víu vào. Với nhãn lực của mình, Diệp Thanh Hàn chỉ cần đến Độc Lâm kia liếc qua một cái là sẽ có thể chứng thực được thực hư của câu chuyện.

Bố Đa Nhĩ Cổn không biết hai sư đồ Tiểu Hắc đang âm thầm trao đổi, ông ta bèn giải thích thêm:

- Nơi nuôi dưỡng "Thần Cổ" ở trung tâm của Độc Lâm là có thật. Có vài vị độc sư tài ba lỗi lạc vì muốn tìm bí mật của "Thần Cổ" đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng và đi sâu vào trong Độc Lâm, kết quả tuy hầu hết đều thất bại nhưng có vài người đã tìm ra được dấu vết của "Thần Cổ" điện. Đáng tiếc bọn họ đều không thể qua khỏi do bị trọng thương rất nặng, chỉ trừ ...một người.

- Ồ, có thể thoát thân và sống sót, kẻ đó chắc chắn rất lợi hại.

Tiểu Hắc phụ họa một câu. Có thể trở thành kẻ duy nhất sống sót đã là rất lợi hại rồi, xem ra bên trong Độc Lâm kia có rất nhiều bí ẩn và cạm bẫy. Có điều nếu chỉ là độc tố thì Tiểu Hắc sẽ không ngán, số lượng độc dược có thể tác dụng lên tu tiên giả là không nhiều. Nhất là trên địa cầu này lại càng vô cùng quý hiếm, không dễ dàng tìm được.

- Đúng là rất lợi hại. Hắn ta có tên là Bào Ngụy, vốn không phải là người Liêu chính gốc, hắn vốn xuất xứ từ lưu dân. Kẻ này từng gây nên sóng gió rất lớn ở Liêu quốc. Sau khi thoát thân từ Độc Lâm, hắn ta còn mang theo một quyển cổ tịch. Dựa vào cổ tịch đó, Bào Ngụy đã tu luyện một loại độc thuật hoàn toàn mới dựa vào "Cổ" nên người ta mới đặt cho hắn biệt danh là Cổ Độc Vương.

Bào Ngụy? Cổ Độc Vương? Tiểu Hắc nghe Bố Đa Nhĩ Cổn kể đến đây thì không khỏi liên tưởng đến cái tên sử dụng loại côn trùng có cánh tấn công trao đổi hội lần trước. Xem ra chắc chắn hơn chín phần đích thị là gã ta rồi.

Với tu vi đã đột phá cùng chiến lược lợi hại hơn nhiều lần, Tiểu Hắc không e ngại khi phải đối đầu lại với tên Cổ Độc Vương kia. Nếu có thể sử dụng hết đám đan dược mới luyện chế để tăng thêm tu vi thì nó tự tin treo tên kia lên đánh.

Nói đi cũng phải nói lại, nếu là một cao thủ địa cấp khác mà gặp phải quân đoàn côn trùng của Bào Ngụy có lẽ phải co giò bỏ chạy ngay. Cho nên trừ khi là cao thủ tuyệt đỉnh, không thì khó có người dám đối chiến một một với những kẻ có mấy thứ hỗ trợ như bật hack giống Cổ Độc Vương kia.

- Hắn ta cực kỳ khủng bố. Rất may là độc sư hội đã liên thủ lại mới bắt sống được hắn ta. Sau khi bị giam cầm một thời gian dài, Bào Ngụy đã vượt ngục thành công gần đây, hiện ta người của bọn ta vẫn đang truy nã hắn ta ráo riết.

Giam giữ một thời gian dài sao? Không phải các ngươi cũng muốn moi ra tin tức của quyển cổ tịch kia chứ gì?

Tiểu Hắc âm thầm cười lạnh. Con người đa số là ngụy quân tử, miệng gọi kẻ khác là ma đầu nhưng bản thân bọn họ lại muốn tranh giành để trở nên mạnh mẽ như ma đầu kia.

Lòng người...

Haha..

Chính tà khó phân a...

- Thế rồi các người đã có tin tức gì chưa? Một kẻ nguy hiểm như thế mà lại để xổng mất.

Là một người tốt, Tiểu Hắc thấy mình cũng nên tiếp tục vai diễn để cho tên Bố Đa Nhĩ Cổn kia tiếp tục huyên thuyên theo kế hoạch của hắn.

- Người của chúng ta đã phát hiện ra hành tung của Bào Ngụy. Hắn ta đang bắt tay với đám độc sư phe chủ chiến và Thiên Huyết Môn để thực hiện một kế hoạch vô cùng táo bạo. Nếu bọn chúng thành công sẽ khiến cho sinh linh đồ thán, gây họa cho thiên hạ.

Thiên Huyết Môn...

Nghe thấy cái tên này, sát khí của Tiểu Hắc chợt bùng lên dữ dỗi. Dù cho nó đã nhanh chóng thu liễm lại thì Bố Đa Nhĩ Cổn vẫn cảm thấy một cơn rùng mình không nhỏ. Hắn ta nhìu mày nhìn Tiểu Hắc như lờ mờ đoán ra gì đó.

Sau khi trọng thương tỉnh lại, Tiểu Hắc đã truy ra được nguồn gốc của đám người ra tay với mình. Thật ra với Huyết binh khi đặc trưng thì chỉ cần dò hỏi là sẽ có kết quả ngay.

Vốn giữa Tiểu Hắc và Thiên Huyết Môn không có bất cứ mâu thuẫn nào thế mà bọn chúng lại chạy đến gây sự. Có lẽ nằm mơ đại môn phái tà đạo kia cũng không nghĩ đến bọn họ lại chọc trúng một tên tu tiên giả như Tiểu Hắc.

Thế là chỉ trong thời gian ngắn tại Liêu quốc, Tiểu Hắc đã ghi vào sổ nợ của mình hai môn phái để sau này thanh toán.

- Việc này quả thật là không tốt. Thế nhưng hình như cũng chẳng có liên quan gì đến ta cả, nếu nói người phải lo lắng thì phải là phe chủ hòa của các người thì phải?

Tiểu Hắc hờ hững đáp lại. Cho dù nó có thù với Thiên Huyết Môn thì cũng sẽ không dại gì đi làm việc không công cho đám độc sư chủ hòa. Kẻ đang ngồi trên đống lửa không phải là bọn họ hay sao?

- Khụ khụ, các hạ có thể không lo đến an nguy của thế giới này nhưng chắc chắn các hạ sẽ động tâm với thứ mà đám người Bào Ngụy đang lập kế hoạch để đoạt lấy.

Bố Đa Nhĩ Cổn ho nhẹ, cảm thấy tiểu tử trước mặt quá khó chơi. Theo tình báo bọn họ có được thì đám người Thiên Huyết Môn đã có giao chiến với thế lực nào đó khi Bào Ngụy đang tấn công trao đổi hội. Nhìn sát khí của Tiểu Hắc, xem chừng tên nhãi này chắc chắn có dính dáng đến rồi. Nếu thế thì quá tốt, vậy càng chứng thực thực lực của Tiểu Hắc lẫn nội tình phía sau. Nói không chừng phen này thật sự có thể khiến cho đám người phe chủ chiến ăn phải một quả đắng chứ chẳng chơi.

Mà muốn một thế lực mạnh mẽ tham gia thì cái giá phải bỏ ra không nhỏ, thế là Bố Đa Nhĩ Cổn đành phải ném ra một tin tức giá trị.

- Haha, thứ khiến chúng ta động tâm không có nhiều đâu. Ngươi cứ nói thử xem?

Cười to một cách kiêu ngạo, Tiểu Hắc tỏ ra không tin tưởng vào lời của đối phương cho lắm. Điều này khiến cho Bố Đa Nhĩ Cổn cảm thấy nóng vội liền nói:

- Ta biết các hạ đang muốn tìm kiếm thiên tài địa bảo. Bên trong "Cổ Thần" điện kia có cất giữ rất nhiều cống vật quý giá cả nghìn năm. Chỉ cần lấy được một thứ thôi thì giá trị cũng liên thành, có thể nói là khó mà tìm được ở nơi khác trên thế giới này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »