Đệ Nhất Thần Thâu

Lượt đọc: 4236 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 128
chiến dư gia (thượng)

❊ ❊ ❊

"Mười ba cao thủ huyền cấp, hai lão già cường giả địa cấp. Đội hình này thật sự là quá hoành tráng rồi"

Tiểu Hắc cố gắng xoay chuyển đầu óc của mình để tìm ra kế sách khả thi nhất cho mình vào tình cảnh này. Tình hình trước mắt, nó chỉ còn hai con đường là liều mạng hoặc là đầu hàng để bảo toàn cho người của Mạc Kiếm Môn.

Diệp Thanh Hàn liên tục bên tai Tiểu Hắc khuyên can Tiểu Hắc bỏ chạy, đáng tiếc tiểu tử này có chính kiến của mình. Nếu những kẻ bị giết chết không chút quan hệ nào với nó, Tiểu Hắc sẽ không nói hai lời mà phủi mông bỏ chạy ngay. Còn hiện tại thì...

- Tiểu Hắc tiểu hữu, ngươi mau chạy thoát trước đi. Lão phu sẽ chặn người của Dư gia lại.

Hô lớn một câu, Dương Thang như mãnh hổ bùng nổ, khí thế của địa cấp cường giả thật thụ tràn ra khiến cho người xung quanh đều cảm thấy áp lực. Trên tay Dương lão gia chủ là một thanh nhuyễn kiếm nhìn vô cùng sắc bén, cấp bậc rõ ràng không thấp chút nào.

Trước khi quyết định rút kiếm, trong lòng của vị Dương lão gia chủ này đã phải đấu tranh khá kịch liệt. Vì một đứa trẻ xa lạ mà phải đánh nhau với một đại gia tộc khác là một chuyện ngoài sức tưởng tượng, thậm chí với nhiều người ngoài cuộc đó là việc rất điên rồ.

- Đúng là ngu ngốc, các ngươi mau đi bắt thằng nhóc đó lại cho ta. Còn Dương lão quỷ để cho lão phu đối phó.

Phân phó thuộc hạ xong, Dư Quản cũng rút ra một thanh đao rồi dậm chân một cái liền xông vào giao chiến với Dương Thang. Cả hai vốn đều là địa cấp cường giả nên dù không tung ra sát chiêu thì lực phá hoại cũng không tầm thường nên trong phạm vi vài trượng không ai dám đứng gần cả.

Tuy Dương Thang thật lòng muốn ngăn cản Dư Quản thì tất cả cũng ở trong phạm vi ngăn cản mà thôi. Lão ta vẫn không dám dùng đến sát chiêu bởi lẽ đối phương cũng úy kỵ tương tự. Nếu thật sự họ Dương dám phá vỡ qui tắc thì cả hai sẽ thật sự sinh tử đại chiến, không thể vãn hồi. Có điều việc cầm chân một địa cấp cường giả cũng đã là một trợ lực cực lớn dánh cho Tiểu Hắc vào lúc này rồi.

- Tiểu Hắc thiếu gia, cậu mau rời đi, chúng tôi sẽ ở lại ngăn chặn kẻ địch.

Loan Phụng cùng Trương Bất Phàm không hẹn mà cùng nói với Tiểu Hắc. Kết quả Tiểu Hắc liền lập tức lắc đầu đáp:

- Kẻ địch quá mạnh, các người lại đang mang thương thế, không thể hi sinh vô ích được.

- Nhưng mà...

Loan Phụng biết lời của Tiểu Hắc không sai, chỉ là người ta là ân nhân, đạo nghĩa giang hồ không thể không nói đến.

- Không cần lo cho ta, bọn chúng muốn có được ta thì sẽ không dám tổn hại gì đâu

Cười nhạt một cái, Tiểu Hắc nói vài lời trấn an rồi chậm rãi đứng dậy bước lên phía trước. Chỉ cần không chết thì tương lai sẽ còn có thể vùng vẫy được, cho nên đa phần trong tình huống này mọi người sẽ lựa chọn đầu hàng. Có điều Tiểu Hắc biết cho dù mình lựa chọn ra sao thì Mạc Kiếm Môn vẫn khó thoát một kiếp.

Giết người diệt khẩu!

Nhìn cách hành xử máu tanh của đám người Dư gia, không có gì chắc chắn là bọn chúng sẽ buông tha cho Mạc KIếm Môn. Cho dù Tiểu Hắc có đưa ra điều kiện thì bọn chúng ra tay sau lưng không được sao? Lời hứa có khi đáng giá ngàn vàng nhưng cũng có khi chỉ là một lời nói suông mà thôi. Lòng người gian trá, những ai quá thật thà đều sẽ phải lĩnh bài học nhớ đời.

"Sư tôn, đệ tử bất hiếu, phụ lòng dạy dỗ của người"

Tiểu Hắc thầm truyền âm với Diệp Thanh Hàn. Không có lời đáp lại, chỉ có tiếng thở dài, sau một lúc ông ta mới hung hăng trả lời:

"Tiểu tử thối, ngươi đừng làm cái trò bi tráng đó với ta. Lão phu thừa biết ngươi vẫn còn hậu chước phía sau. Linh hồn lực của ta bây giờ không còn nhiều, không thể lãng phí để xử lí mấy tên phàm nhân yếu đuối kia được"

Bị sư phụ mắng mỏ, Tiểu Hắc chẳng những không thấy xấu hổ mà cười khẽ cười hì hì. Trong tay nó thật sự ít nhất cũng còn vài ách chủ bài lót đáy hòm, nều cần thiết thì đừng nói là địa cấp, cho dù thiên cấp siêu cao thủ đến đây cũng chưa chắc có quả ngon để ăn.

Cơ mà Tiểu Hắc nếu có bị bắt làm tù binh nó cũng tuyệt sẽ không nhờ đến Diệp Thanh Hàn giúp đỡ. Bởi lẽ tàn hồn của vị sư phụ kia đã thật sự như ngọn đèn trước gió, nếu ông ta ra tay thì đó cũng là lần cuối cùng. Cho nên trừ khi thật sự không còn cách nào khác nếu không dù nguy hiểm đến mức nào Tiểu Hắc đều sẽ tự mình xử lý.

"Sư phụ yên tâm, đệ tử chỉ đùa với người một chút thôi. Kịch hay vẫn còn phía trước, chúng ta không cần phải vội vàng."

Khóe miệng cười như có như không, Tiểu Hắc nhìn về phía Dương Thang đang đánh nhau khí thế với Dư Quản. Đối phương tưởng nó là con nít còn hôi miệng sữa hay sao?

Một địa cấp cường giả chạy từ Triệu quốc đến đây chỉ vì muốn bảo hộ cho nó? Thật xin lỗi, trên thế gian này làm gì có nhiều thánh nhân vậy. Chẳng qua mỗi người đều vì lợi ích riêng mà thôi. Nếu rơi vào tay họ Dương kia, Tiểu Hắc cũng không biết có gì khác biệt với Dư gia hay không nữa.

Nếu Dương Thang biết suy nghĩ của Tiểu Hắc chắc chắn lão ta sẽ nhảy lên gào to kêu oan uổng. So với một trận pháp sư thì tương lai của gia tộc quan trọng hơn a, mà lão vốn từ đầu không hề biết Tiểu Hắc là trận pháp sư gì cả. Bây giờ chính lão cũng đang hối hận xanh cả ruột đây. Lão bằng hữu kia không biết đã biến đi đâu mất, không hề nhắc nhở lão về việc Dư gia tham dự vào.

- Tiểu tử, ngoan ngoãn đi theo Dư gia ngươi sẽ được ăn sung mặc sướng, tiền đồ vô lượng. Còn nếu chống cự thì kết cục sẽ giống như hắn ta.

Một tên huyền cấp hậu kỳ cầm trên tay đầu lâu của Uông Bá Điền mỉm cười hăm dọa. Độc sư đúng thật là đáng sợ nhưng đó là khi họ ngấm ngầm ra tay, còn khi phải đối chiến trực tiếp thì độc sư lại yếu đuối không khác gì pháp sư của Tấn quốc cả. Nhất là huyền cấp cao thủ có thể đánh ra nội khí từ xa, không cần phải tiến lại gần đối thủ. Cho nên Uông Bá Điền cho dù độc tố lợi hại đến mấy cũng bị đám người Dư gia dùng nội khí chưởng đến chết mà không có cách nào phản kháng được.

- Người cũng đừng mong dùng trận pháp để đối phó chúng ta. Triệu quốc Chân Võ Môn không phải những nước khác có thể so sánh được, mấy trận pháp đơn giản chỉ có thể gây khó dễ cho đám cô lậu quả văn mà thôi

Một tên huyền cấp Dư gia khác lại lên tiếng nói vào. Bọn chúng căn bản không hề quá xem trọng Lưỡng Cực Trận, bởi lẽ tuổi tác Tiểu Hắc còn quá nhỏ. Một đứa bé có thể làm ra trận pháp ghê gớm đến cỡ nào cơ chứ?

Việc đám người Uông Bá Điền bị vây khốn thì người Dư gia chỉ cho rằng đó là do bon người kia thiếu kiến thức nên bị hoảng sợ làm cho trói tay trói chân. Chứ với người biết qua về trận pháp, lại có tu vi huyền cấp thì không dễ có trận pháp nào vây khốn được. Trừ khi là những cao thủ trận pháp nổi danh của Triệu quốc đương thời.

Mà cho dù có bị vây khốn thì sao? Hai tên kiếm thánh của Mạc Kiếm Môn đủ thực lực để đánh bại huyền cấp cao thủ của đại gia tộc Triệu quốc hay sao? Một nơi võ đạo suy thoái mà đòi so sánh với thánh địa của Chân Võ Môn, đom đóm đòi so với nguyệt quang sao? Thật là chuyện cười mà.

Cuối cùng là vì sau khi điều khiển trận pháp, bộ dáng của Tiểu Hắc giống như người sức cùng lực kiệt. Sắc mặt tái nhợt, ngay cả mội cũng khô khốc, tay chân run rẩy, toàn bộ không thoát khỏi nhãn lực của mấy vị cao thủ của Dư gia. Do đó, họ hoàn toàn tự tin có thể bắt gọn Tiểu Hắc mà không phải tốn quá nhiều sức lực.

- Đề nghị cũng không tệ...

Tiểu Hắc mỉm cười một cách gian xảo. Vẻ mặt tái nhợt của nó cũng biến mất với tốc độ khó tin, hai cây cờ nhỏ trong tay lại phất lên một lần nữa. Khí thế trong cơ thể của nó cũng tăng lên mãnh liệt, cuối cùng một tiếng vang trong trẻo vang lên.

Đã thành công đột phá luyện khí tầng hai hậu kỳ.

- Nhưng thật xin lỗi, Tiểu Hắc ta thà chiến tới cùng chứ không chịu làm nô lệ cho bất kỳ ai

Sương mù phô thiên cái địa tràn ra, còn dày đặc và rộng lớn hơn lần đầu tiên với tốc độ bao phủ cực nhanh. Thoàng cái tất cả người của Dư gia đều bị bao phủ vào bên trong, kể cả hai người Dương Thang và Dư Quản.

Vâng, chính xác là hai lão già kia trong lúc đánh nhau không biết vô tình hay cố ý lại chạy ra xa khỏi vị trí trận pháp bao phủ lần đầu. Đám lão già hồ ly này đều không phải mấy ngọn đèn cạn dầu, tiếc là Trường Giang sóng sau xô sóng trước, Tiểu Hắc vẫn giữ lại không triển khai hết phạm vi của trận pháp cho nên bây giờ hai tên cường giả địa cấp mới bị bất ngờ không kịp trở tay.

- Thằng nhãi khốn kiếp, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Vậy thì đừng trách chúng ta lạc thủ vô tình.

Một tên huyền cấp hậu kỳ trước khi sương mù bao lấy hoàn toàn đã cố gắng hét lớn. Sau đó thì âm thanh của hắn ta cũng im bặt, chỉ còn lại là biển sương mù mênh mông, dùng mắt thường cũng không thể nhìn thấy hay nghe được bất kỳ âm thanh gì cả.

- Tâm kế không tệ, chỉ là không biết tiếp theo tiểu tử kia sẽ làm gì để đánh bại được đám người Dư gia. Đây chỉ là một khốn trận, không thể đánh giết kẻ địch. Cho nên trừ giam lỏng đối phương ra thì việc còn lại đều phải dùng thực lực để kết thúc.

Đứng trên một kiến trúc của Mạc Kiếm Môn quan sát, Nhan cô vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng đánh giá, bên cạnh bà là Hạ Khiết An, nữ tử thần bí đã xuất hiện trước mặt Tiểu Hắc hai lần trước đó.

- Cứ tiếp tục quan sát, ta thấy Tiểu Hắc thần thái tự tin, chắc là đã có biện pháp trong lòng. Nếu không được thì...

Hạ Khiết An đôi mi thanh tú khẽ khép hờ lại, giọng có chút băng lãnh nói:

- Nếu không được thì chúng ta sẽ cứu hắn một mạng. Có điều sau này chúng ta cũng không cần thiết gặp lại nữa, với chừng đó bản lĩnh nếu tiểu tử đó đến Triệu quốc sẽ chỉ làm hại hắn mà thôi.

Gật đầu đồng ý, vị Nhan cô kia lại đưa mắt về phía quảng trường. Thiếu nữ họ Hạ không chú ý khóe mắt của vị hộ vệ của mình đã giựt nhẹ khi nhìn vào trận pháp đang huyễn hóa.

- Hắc hắc, để ta thêm một chút gia vị vào Lưỡng Cực trận để các người chân chính nếm thử

Tiểu Hắc không nhanh không chậm từ trong tay áo bắn ra một loạt ám khí chìm vào trong sương mù. Đám người Loan Phụng không biết đó là thứ gì, nhưng do chưa có hiệu lệnh nên họ vẫn nghiêm chỉnh chờ đợi.

"Là độc tố của củ Phổ Nhĩ? Tiểu tử, ngươi đúng là lắm mưu nhiều kế."

Diệp Thanh Hàn có chút bất ngờ lẫn hứng thú lên tiếng. Việc sử dụng độc tố ở tu chân giới là không nhiều vi căn bản những loại độc có thể tác động đến tu tiên giả là không nhiều. Do đó rất ít ai áp dụng sáng kiến kỳ lạ của Tiểu Hắc, dùng sương mù của khốn trận để vây kẻ địch rồi cho loại bom độc Phổ Nhĩ nổ ngay bên cạnh mà kẻ thù không hay biết gì cả.

Với lại, tu tiên giả ở tu chân giới chỉ cần dùng pháp khí thôi đã đủ tàn sát phàm nhân. Nên chẳng ai rảnh hơi mà lại nghĩ ra một chiêu thức để đối phó người thường như Tiểu Hắc cả. Nếu đồn đãi ra không chừng tiểu tử này sẽ trở thành một giai thoại mới trong giới tu tiên cũng không chừng a.

Loại độc Phổ Nhĩ mà Tiểu Hắc vừa dùng có nồng độ cao hơn loại bình thường. Bởi lẽ nội khí của huyền cấp cao thủ khá mạnh mẽ, khả năng chống chịu của họ vì thế cũng cao hơn hoàng cấp không ít.

Khi mới hãm vào sương mù, đám cao thủ Dư gia vẫn không tỏ ra hoảng loạn sợ hãi gì cả. Cho đến khi bọn chúng phát hiện ra sự bất thường thì sắc mặt tất cả đều trở nên khó coi dị thường.

Tính toán thời gian không sai lệch lắm, Tiểu Hắc lấy ra ba cây cờ phân biệt cắm vào người của mình, đoản kiếm cũng hiện ra trên tay, khí thế tăng vọt. Xong xuôi nó liền dẫn đầu cùng với Loan Phụng và Trương Bất Phàm xông vào trận pháp, miệng hô lớn:

- Xông lên, hôm nay nếu bọn chúng không chết thì chính là ngày tử của chúng ta.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »