Đệ Nhất Thần Thâu

Lượt đọc: 4311 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 153
loạn biến giao lưu hội (thượng) - gã tù nhân vượt ngục.

❊ ❊ ❊

Quyển 1: Tiểu tặc nước Yên.

- Giá vé vào trao đổi hội là một triệu.

Một triệu? Không đi ăn cướp luôn đi? Tiểu Hắc rất muốn thét lên những lời đó. Không biết tên quỷ quái nào lại nghĩ ra cái trao đổi hội này, chỉ sơ sơ đệ tử các tông môn thôi cũng đủ cho bọn chúng kiếm được không ít rồi.

- Đây, cầm lấy

Dưới vỏ bọc là một tên lưu manh, Tiểu Hắc liên lấy ra một triệu đưa cho tên gác cổng. Sau khi kiểm tra số tiền đã đủ, bọn chúng liền cho Tiểu Hắc tiến vào bên trong.

- Đại ca, tên gầy như que củi kia vậy mà có thể bước vào trao đổi hội.

Một tên đàn em của gã cơ bắp lực lưỡng chỉ về phía Tiểu Hắc nói. Tên lực lưỡng mỉm cười khinh thường:

- Chắc là một kẻ có tiền của muốn mở mang kiến thức. Hắc hắc, đúng là ngu ngốc, tiền của không thể thay đổi được địa vị của hắn trong mắt võ giả. Mà bọn đệ tử tông môn lại càng mắt cao hơn đầu, ngay cả những kẻ đến từ các gia tộc nhỏ như chúng ta chẳng phải cũng chỉ ngồi đây chờ thời hay sao?

Đám người đang lảng vảng phía trước tòa nhà trao đổi hội đều là các cao thủ đến từ tiểu gia tộc nhỏ tại Triệu quốc hoặc các tông môn ở những nước khác. Bọn họ đều tự lượng sức mình, biết trước sự kỳ thị của đám đệ tử tông môn Triệu quốc cao cao tại thượng nên không dại gì chui đầu vào bên trong. Đối tượng của chúng là những kẻ dại dột, muốn trải nghiệm, lại đi một mình giống như Tiểu Hắc.

Vô tình, Tiểu Hắc lại lọt vào tầm ngắm của rất nhiều kẻ có lòng dạ đen tối. Mà nếu có biết thì tiểu tử này cũng không để trong lòng, bởi lẽ nếu nó muốn rời đi thì cho dù có trăm tên hoàng cấp cũng chưa chắc ngăn cản nổi.

Sau khi bước vào trong tòa nhà, cảm giác khó chịu kia mới tỏa đi. Cho dù đối mặt với địa cấp, Tiểu Hắc cũng chưa từng trải nghiệm tư vị như một loại quái vật nào đó nhìn chằm chằm vào mình như vừa rồi. Một cảm giác...rất nguy hiểm.

- Xem ra thiên hạ rộng lớn, có rất nhiều thứ mà ta cần phải đề phòng đây.

Khẽ lẩm bẩm, Tiểu Hắc đưa mắt nhìn cả một đại sảnh rộng lớn với rất nhiều người đang bày ra vật phẩm để trao đổi. Hình ảnh này không khác nào chợ đồ bất nhập lưu mà nó vừa viếng thăm. Khác biệt chăng chính là đa số người buôn bán đều là cao thủ nội khí, các món hàng cũng rất đa dạng chứ không phải độc vật nữa.

Nhìn tất cả người trong trao đổi hội đều ăn mặc theo phong cách cổ xưa, Tiểu Hắc cớ ngỡ mình đã đi lạc vào một phim trường nào đó. Để thuận tiện hòa nhập thì nhiều cao thủ nội khí lựa chọn trang phục hiện đại hơn, cũng ít gây chú ý hơn. Có lẽ do đám đệ tử tông môn đã quen sinh hoạt cách biệt với người thường nên vẫn giữ thói quen về cổ phục của mình.

Mặc dù mấy tài nguyên bày bán hoặc trao đổi không phải hàng quý giá gì nhưng điểm mạnh là chúng đến từ nhiều quốc gia khác nhau. Có một số loại tài liệu chỉ có thể xuất phát từ một vùng đất cố định, do đó Tiểu Hắc cũng tiện tay thu thập một phen vài loại nguyên liệu luyện đan hay luyện khí.

Tòa nhà được chia làm nhiều tầng, càng lên cao thì tu vi người bán lẫn phẩm cấp hàng hóa cũng tăng dần. Thế nhưng những đệ tử tông môn lại chủ yếu bày ra các loại vũ khí, một số bí kíp võ đạo mà họ sưu tập được. Còn tài nguyên thì lại rất ít ỏi, vì nếu có thì họ cũng để lại cho mình sử dụng hoặc trao đổi với đồng môn rồi.

Dĩ nhiên, võ công độc môn sẽ không được lấy ra để trao đổi. Đó là điều cấm kỵ của môn phái, nếu kẻ nào dám truyền ra ngoài sẽ bị truy sát đến cùng. Do đó, phần lớn thứ được đám đệ tử quan tâm chủ yếu vẫn là các loại binh khí và móc nối quan hệ. Ở thế giới này, có thêm một người bạn chính là có thêm một con đường.

Trên tầng cao nhất nghe nói là nơi tụ họp của đệ tử thập đại trung đẳng môn phái. Theo như một tên tên đệ tử đến từ tiểu tông môn cho hay thì cái danh hiệu thập đại trung đẳng là do mười tông môn trung đẳng lớn tự phong. Bọn họ làm như thế để phô trương thanh thế, không thể so với thập đại tông phái nhưng lại không muốn chung mâm với các trung đẳng môn phái khác.

- Đúng là một bọn ham hố hư danh, trung đẳng thì là trung đẳng, còn bày đặt để chữ đại phía trước. Ta khinh

Tên bán hàng cho Tiểu Hắc có vẻ rất bất mãn với việc tự cho mình cao hơn kẻ khác của đám đệ tử "Thập đại trung đẳng" kia. Bản thân gã ta cũng đến từ một trung đẳng môn phái, chỉ là yếu hơn mấy tông môn kia một chút.

Về việc này Tiểu Hắc không chút để tâm. Là nhân tính, ai cũng có một tia tham niệm, cho dù là vật chất hay danh tiếng. Cũng như bản thân nó không ngừng khao khát truy cầu sức mạnh, truy cầu trường sinh, truy cầu...vĩnh hằng.

- Cũng không tính là không có thu hoạch gì

Dựa vào chỉ dẫn của Diệp Thanh Hàn, Tiểu Hắc đã chọn được vài món hữu dụng cho mình. Tiểu Hắc cũng không dùng đến Vạn Kim ngân phiếu mà chỉ sử dụng một loại ngân phiếu thông thường. Dù sao thì giá trị của mấy món hàng này cũng không quá cao, cho nên không cần thiết phải gây sự chú ý đến kẻ khác.

- Sư huynh, ta muốn cây châm cài tóc hình con bướm này.

Một tiếng thiếu nữ trong trẻo truyền đến. Tiểu Hắc khẽ đưa mắt nhìn thì thấy một thiếu nữ xinh đẹp tầm mười bảy tuổi đang đi cùng một thanh niên tuấn lãng, y có một gò mũi cao, khuôn mặt sắc sảo. Nhan sắc này chắc chắn đủ để trở thành nam thần, khiến bao thiếu nữ phải say đắm tiêu hồn.

Chẳng những có vẻ ngoài xuất chúng, thanh niên kia còn có tu vi cực cao. Với vẻ bề ngoài chỉ khoảng tầm hơn ba mươi nhưng gã ta đã đạt đến huyền cấp trung kỳ, nếu đem so với tên đại sư huynh của Địa Quan Môn kia thì rõ ràng là vượt trội hơn rất nhiều. Có hai tên đi phía sau giữ khoảng cách với thanh niên và thiếu nữ, có vẻ như đó là những đệ tử đi theo dưới trướng của thanh niên làm tay chân chạy vặt khi cần thiết.

Dù cho có cả nhan trị lẫn thực lực, thanh niên tuấn lãng kia vẫn tỏ ra rất dịu dàng với vị sư muội của mình. Trong mắt y còn mang theo vẻ nhu hòa chìu chuộng rõ rệt, thanh niên nhẹ nhàng lên tiếng nói với chủ sạp hàng:

- Gói món hàng này lai, cứ thanh toán cho ta

Không có một lời mặc cả nào, thanh niên cứ vậy nhanh chóng thanh toán trong sự vui vẻ của thiếu nữ. Cô nàng ôm lấy cánh tay của sư huynh mình lại kéo sang một quầy hàng khác.

Bấy giờ Tiểu Hắc mới hiểu vì sao các sạp hàng ngoại trừ những thứ dành cho tu luyện lại có thêm rất nhiều đồ trang sức màu mè. Thì ra bọn họ đã tính toán trước tình huống xuất hiện mấy vị tiểu thư cùng các vị tài chủ chiều lòng người đẹp rồi. Cứ xem cái tên chủ sạp vừa rồi chỉ bán một cây châm mà thu về cả vài triệu, lợi nhuận kiểu này nếu đồn ra ngoài chắc sẽ khiến người ta đỏ mắt mất.

- Xem ra trong giang hồ đang thịnh hành trào lưu đại sư huynh và tiểu sư muội.

Tiểu Hắc cảm thấy việc tu luyện thú vị hơn mấy chuyện tình nam ân nữ ái này. Nó vốn sinh ra ở khu ổ chuột, từ bé đã nhìn thấy không ít tệ nạn nhưng vẫn còn quá nhỏ để hiểu được những lạc thú của người lớn.

Thanh niên tuấn lãng dường như cảm nhận được ánh mắt của Tiểu Hắc nên khẽ xoay đầu nhìn sang rồi nở một nụ cười nhạt, một nụ cười mang theo sát khí nhàn nhạt. Đổi lại, Tiểu Hắc chỉ hờ hững nhìn vào mắt đối phương vài hơi thở rồi xoay người rời đi.

Thái độ của Tiểu Hắc khiến cho thanh niên tuấn lãng có chút giật mình, hắn ta liếc mắt ra hiệu với một tên tay chân phía sau. Tên kia hiểu ý gật đầu rồi nhanh chân bám theo bóng dáng cải trang của Tiểu Hắc.

------------------------------------

Bên trong một tòa nhà âm u tại Độc Nhĩ Oa, một thanh niên có vết sẹo dài trên mặt đang ngồi đối diện với một tên ăn mặc đồ đen kín cả người, trên ngực còn có một huy hiệu dành riêng cho độc sư đoàn.

- Màn biểu diễn sắp bắt đầu rồi.

Tên độc sư mặc đồ đen mỉm cười khẽ lên tiếng. Gã mặt sẹo trong mắt lóe lên một tia độc ác đáp lại:

- Lần này Thiên Huyết Môn chúng ta bỏ ra không ít đại giới, hi vọng các ngươi không làm chúng ta thất vọng.

...............................

Đồng thời lúc này tại tổng bộ của phe độc sư chủ hòa, trong một tòa lâu đài nhỏ âm u, một lão giả có làn da bong tróc, gầy gò, mặc một bộ đồ có đính nhiều ký hiệu kỳ lạ đang ngồi ở vị trí chủ tọa, xung quanh lão là chín vị khác. Bọn họ chính là mười vị đại độc sư có địa vị cao nhất trong phái chủ hòa, tạo nghệ độc dược mỗi người đều rất cao, có thể nói là xuất thần nhập hóa.

- Theo thông tin từ nhà nhà ngục của Độc sư đoàn thì Bào Ngụy đã vượt ngục

Một lão già có đôi mắt sâu hắm lên tiếng báo cáo. Sau khi nghe tin tức kia, mọi người đều khẽ giật mình, một lão già khác hơi béo nói:

- Khu vực giam giữ Bào Ngụy là trọng ngục, cho dù là địa cấp cao thủ cũng không thể nào xông vào được.

- Đúng thế, nhất định là người trong nội bộ đã ra tay. Theo tôi thì nhiều khả năng là đám lão già chủ chiến kia chính là thủ phạm.

Lời của lão mập rất nhanh được sự đồng tình của nhiều người khác. Cuối cùng, lão già ở ghế chủ tọa mới cất lời:

- Chuyện đã xày ra có truy cứu cũng không có tác dụng gì. Quan trọng nhất là làm cách nào để bắt tên điên kia lại, nếu để hắn nhởn nhơ ở ngoài sẽ khiến cho Liêu quốc gặp một hồi tai kiếp

Quyền uy của lão già chủ tọa dường như rất lớn, khi lão nói xong ai nấy đều im lặng suy ngẫm. Cuối cùng vị lão giả ngồi kế ông ta với vẻ ngoài mưu trí mới thi lễ rồi trả lời:

- Bẩm đại độc lão, hiện tại đấu giá hội của phe chủ chiến sắp diễn ra. Nếu Bào Ngụy gây chuyện thì bọn họ sẽ là người đầu tiên phải lo lắng chứ không phải chúng ta. Tôi cho rằng phía sau sự việc này vẫn còn ẩn tình nào khác.

- Sư phụ, lời của Lâm độc lão con thấy rất có lý. Mọi việc diễn ra quá trùng hợp, có thể không chỉ là ngẫu nhiên.

Một tên trung niên nhìn chỉ hơn tứ tuần cung kính hướng lão già chủ tọa góp ý. Lão già được gọi là đại độc lão kia sau vài phút im lặng cũng đồng ý nói:

- Được rồi, tạm thời hãy tập trung nhân thủ để quan sát, bất cứ khi nào cũng sẵn sàng hành động. Ta có dự cảm sinh tử tồn vong của Liêu quốc và truyền thừa độc sư sắp phải đối mặt với một thử thách rất lớn.

Tất cả nghe xong bỗng trầm mặc, thậm chí có người còn không kìm được khẽ run rẩy. Trong vô thức, mọi ánh mắt đều hướng về cùng một nơi, đó là trung tâm của khu rừng lớn nhất Liêu Quốc. Nơi được mệnh danh là địa ngục của trần gian, chưa từng có ai đi sâu vào tận cùng bên trong mà toàn mạng trở ra.

Không một ai!

Kể cả độc sư....

.................................

Đêm nay tại Độc Oa Nhĩ vẫn rất tấp nập, đám cao thủ nội khí hội tụ về vẫn hoạt động rất tích cực. Huỳnh Trác cùng vài huynh đệ của mình đến từ nước Phỉ xa xôi, bỏ ra bao công sức mới đến được. Bọn họ cùng với vài kẻ độc hành khác lập thành một nhóm như bao nhóm khác, chủ yếu là đệ tự bảo vệ hỗ trợ trước uy hiếp của người các gia tộc hoặc tông môn Triệu quốc. Đồng thời cũng có đủ thực lực để thực hiện một số hành vi như cướp bóc, tranh giành tài nguyên.

- Huỳnh huynh, tên Trần Tam kia chỉ đi mua thức ăn lâu vậy vẫn chưa quay lại?

Một tên trong nhóm của Huỳnh Trác nhìn đồng hồ khẽ nói. Do họ Huỳnh đã đạt đến hoàng cấp trung kỳ đỉnh nên được chọn làm lão đại, đối với những nhóm ô hợp thì dạng tu vi này đã đủ cầm đầu. Còn những ai có tu vi hoàng cấp hậu kỳ trở lên thường là trưởng lão các tông môn ngoài Triệu quốc, bọn họ dĩ nhiên có đệ tử riêng đi theo mình.

- Hừ, chắc là lại đi trêu ghẹo nữ nhân nào rồi, tên đó tính tình háo sắc không bỏ.

Huỳnh Trác bất mãn ném điếu thuốc đang hút dở. Lúc này, bỗng nhiên gió nổi lên, toàn bộ đám người của hắn ta đang cười nói đều ngã ra lăn lộn kêu la đau đớn. Nhìn bằng mắt thường có thể thấy làn da của bọn họ bỗng chuyển thành màu đen một cách nhanh chóng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »