Đệ Nhất Thần Thâu

Lượt đọc: 4284 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 172
hóa giải độc tố.

❊ ❊ ❊

Quyển 1: Tiểu tặc nước Yên.

Linh thảo có niên đại nghìn năm? Nếu là linh thảo đã bị hái xuống thì coi như bảo quản tốt đến mấy cũng sẽ bị hư hại qua thời gian. Dù sao phàm nhân cũng không thể có được mấy thứ kỳ diệu như tu tiên giả được.

Còn nếu lỡ như có linh thảo được trồng bên trong "Cổ Thần" điện thì sao? Cái này cũng không phải không có khả năng nha.

Dẫu biết phía đám người độc sư chủ hòa chỉ muốn lấy ra mồi nhử song Tiểu Hắc lại không thể không cắn câu. Chỉ khác biệt là nó không phải là một con cá nhỏ mà một thủy quái khổng lồ, kẻ nào muốn bắt nó thì e là sẽ phải hối hận.

- Hắc hắc, vị lão huynh này, ta nghĩ rằng ngươi đang nói đùa. Những thứ bên trong "Cổ Thần" điện kia đã trôi qua không biết bao lâu, nếu là bảo vật thì chắc sớm đã có người vơ vét sạch sẽ rồi. Còn không ai lấy được thì càng nói lên độ khó kinh người, bọn ta tuy muốn tìm thiên tài địa bảo nhưng cũng không đến mức lấy mạng mình ra cược nha.

"Cổ Thần" điện phải đi, còn đám độc sư chủ hòa này nếu muốn lợi dụng Tiểu Hắc nó thì cũng nên trả giá một chút đi chứ.

- Người ngay không nói lòng vòng, các hạ muốn thế nào?

Tên tiểu tử trước mặt quả thật giảo hoạt nhưng mấy lão hồ ly trăm tuổi, Bố Đa Nhĩ Cổn đành phải xuống nước thể hiện chút thành ý.

- Ta nghĩ tích trữ của độc sư các người cũng không ít đâu nhỉ.

Nhìn cặp mắt rất gian trá của Tiểu Hắc, Bố Đa Nhĩ Cổn chỉ biết thở dài, lấy từ trong người ra vài cái hộp nhỏ nói:

- Đây là một số độc vật quý giá của bọn ta, xem như là quà gặp mặt.

Dùng thần thức đảo qua một cái, Tiểu Hắc vui vẻ cười híp mắt. Ngoài miệng thì giả bộ từ chối nhưng hai tay lại nhanh như sóc cất hết lại.

Chứng kiến cảnh này, trong lòng Bố Đa Nhĩ Cổn chỉ biết chửi thầm, cũng có một phần khó hiểu.

Xưa nay đồ của độc sư đưa chẳng mấy ai lại có gan không kiểm tra một chút gì liền vui vẻ thu lấy như thế.

Từ khi nào danh tiếng của độc sư lại xuống dốc đến thế rồi? Đến cả một đứa trẻ cũng không thèm phòng bị chút nào cả.

Cố gắng che đi biểu cảm có phần khó chịu của mình, Bố Đa Nhĩ Cổn cố gắng nặn ra nụ cười nhẹ nhàng hỏi:

- Không biết lễ mọn có hợp ý các hạ?

- Chưa đủ

Tiểu Hắc lắc đầu thẳng thừng từ chối.

Đùa à? Chỉ vài gốc độc thảo đã muốn bổn tiểu gia đây giúp ngươi giải quyết kẻ địch, nghĩ cũng đừng nghĩ đến.

- Chưa đủ? Các hạ không nên quá tham lam, chúng ta đã bỏ ra thành ý mà ngươi lại không biết điều như thế.

Kiềm nén cơn giận dữ, Bố Đa Nhĩ Cổn nổi cả gân xanh lên, chỉ hận không thể một chưởng đập chết tiểu tử láo toét trước mặt.

- Hắc hắc, những thứ ngươi vừa đưa ra cũng không phải đều hữu dụng với ta. Với lại ta cũng không nói là muốn lấy không của các người. Nguyên tắc trao đổi công bằng, ta sẽ đem ra thứ vừa ý các người, đồng thời ta cũng mong muốn tài nguyên phù hợp với mình.

Khẩu khí thật lớn...

Bố Đa Nhĩ Cổn có chút hòa hoãn lại song trên mặt không khỏi toát lên vẻ mặt khinh bỉ. Lên đến địa cấp cường giả thì còn có bao nhiêu thứ có thể đánh động được bọn họ nữa chứ. Độc sư lại càng là chức nghiệp đặc thù, bọn họ cũng không cần binh khí cao cấp hay những thứ bổ trợ gì đó.

- Ngươi không tin sao?

Tiểu Hắc mỉm cười hỏi. Nhìn vẻ mặt của Bố Đa Nhĩ Cổn thì đã hiện rõ câu "Ngươi nghĩ ta tin được ngươi à?"

- Được rồi. Coi như đáp lại món quà nhỏ của ngươi, ta sẽ biểu diễn một lần. Ngươi thả lỏng người, đưa tay ra đây.

Coi như không thấy thái độ hoài nghi của Bố Đa Nhĩ Cổn, Tiểu Hắc bình tĩnh ra hiệu cho đối phương nhanh lên. Còn bày ra bộ dáng ta đây rất bận bịu, không có nhiều thời gian, ngươi nếu muốn có chỗ tốt thì mau lên.

- Ngươi muốn làm gì?

Là một kẻ từng trải, chẳng có thằng ngốc nào răm rắp nghe theo lời kẻ lạ cả. Bố Đa Nhĩ Cổn nhíu mày khó hiểu, tiểu tử ngươi cũng không phải mỹ nữ, ta đưa tay ra làm cái rắm gì cơ chứ.

- Không phải đám độc sư các ngươi cơ thể đều có vấn đề sao? Ta có thể giải trừ hậu hoạn đó.

Tiểu Hắc chỉ giải thích đơn giản, cơ mà nhiêu đó đủ để Bố Đa Nhĩ Cổn giật mình thất thố. Phải biết rằng chơi với lửa có ngày sẽ bỏng, chơi với độc sẽ bị độc ăn mòn là điều không thể nào tránh khỏi. Từ xưa đến nay bất kỳ ai bước trên con đường độc sư đều đã chuẩn bị tâm lý cho số mệnh ngắn ngủi của mình.

Thế mà giờ đây một đứa trẻ lại tự tin nói có thể giải trừ độc tố đeo bám trong người của bọn họ. Con mẹ nó, là Lương Tĩnh Như cho ngươi tự tin và can đảm đến thế à?

Thấy đối phương không có động tác gì, Tiểu Hắc thở dài nói:

- Không cần phòng bị, với khả năng của ta nếu muốn ra tay với ngươi chẳng cần phải giở trò gì đâu. Ngươi không cần phải nghi ngờ, ta có thể giết ngươi mà không tổn hại gì cả. Độc dược đối với ta không có chút tác dụng nào đâu.

Lại chém gió???

Bố Đa Nhĩ Cổn nếu không phải chính mình đã đi điều tra qua từng môn phái đã tiếp xúc với Tiểu Hắc thì ông ta đã sớm chửi tục lên rồi. Ngay cả đệ nhất thần y trong thiên hạ cũng chẳng dám vỗ ngực nói mình có thể giảm bớt độc tích trong cơ thể của độc sư chứ đừng nói chữa trị hoàn toàn.

- Được lắm tiểu tử. Để ta thử xem ngươi có tài cán thông thiên thế nào. Chỉ cần ngươi có thể giải trừ một phần độc tố của ta thôi, lão tử đây sẽ đem tích trữ của mình ra trao đổi với ngươi không chút do dự.

- Tốt lắm, quân tử một lời, tứ mã nan truy

Tiểu Hắc nói hảo một tiếng liền nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay gầy gò sần sùi nổi lên từng gân đen cùng với những mụt nhọt trông hết sức kinh dị của Bố Đa Nhĩ Cổn.

Ngoài miệng mạnh mẽ nhưng kỳ thực Bố Đa Nhĩ Cổn vẫn vô cùng cẩn thận. Sở dĩ ông ta dám đưa tay ra cho Tiểu Hắc là vì độc sư luôn có hậu thủ. Đánh nhau bọn họ có thể bị diệt sát dễ dàng, có điều sau đó kẻ thù cũng sẽ phải chết chung với bọn họ mà thôi. Phải biết rằng lúc sắp ngủm, độc sư có thể tung ra tất cả độc dược mà họ có để biến cả một khu vực xung quanh thành vùng đất chết. Cho dù cao thủ địa cấp thì cũng không thể nào có tốc độc nhanh như siêu nhân mà chạy khỏi khu vực trong tích tắc được.

Linh lực từ Tiểu Hắc nhẹ nhàng xâm nhập vào trong người của Bố Đa Nhĩ Cổn khiến ông ta có chút kinh ngạc.

"Không ngờ nội khí của tiểu tử này lại tinh thuần đến thế, khả năng khống chế cũng vô cùng nhuần nhuyễn. Đây thật sự là một đứa trẻ có thể làm được?"

Trong lòng của Bố Đa Nhĩ Cổn đã phát lạnh. Phải biết rằng nội khí có tính phá hoại, muốn điều khiển nội khí theo ý là cực kỳ khó khăn. Cho dù là địa cấp cường giả cũng không dám cam đoan có thể hoàn toàn điều khiển nội khí chính mình không có sai lầm nào.

Còn về tinh thuần thì lại là chuyện cười, linh lực khác xa với nội khí. Một thứ là thiên địa linh khí tạo thành, một cái là phàm tục võ học công pháp tạo ra, vốn không cùng chung đẳng cấp. Nếu Bố Đa Nhĩ Cổn chú ý sẽ thấy linh lực có rất nhiều điểm đặc biệt mà nội khí không thể có được.

Do quá chấn động với những gì diễn ra nên Bố Đa Nhĩ Cổn đã bỏ qua hết những chi tiết khác.

Lúc này, Tiểu Hắc cũng thầm than không ổn. Cơ thể độc sư đã bị độc tố ăn mòn quá sâu, không thể nhất thời hóa giải được. Cho dù có thể thì linh lực bỏ ra cũng rất nhiều, cái giá đó không có lợi cho nó tí nào.

"Đúng rồi, ta có thể thử nghiệm cách kia"

Chợt nhớ đến điều gì đó, khóe miệng Tiểu Hắc liền cong lên. Nó lập tức thử rút một phần độc tố truyền vào bên trong cơ thể của mình. Dĩ nhiên là chỉ một phần rất nhỏ thôi, nếu lỡ phương pháp nó nghĩ ra không khả thi thì nó vẫn có thể dùng linh lực để hóa giải được.

"Thật sự ... thành công"

Điểm sáng cực nhỏ bên trong đan điền của Tiểu Hắc giống như con quái vật đói bụng ngủ say. Vừa cảm nhận được độc tố xâm nhập cơ thể liền bộc phút lực hút đem độc tố nuốt chửng không còn lại tí gì cả.

Đã có hiệu quả thì Tiểu Hắc cũng không còn phải e dè nữa, nó liền thử hút một lượng lớn hơn độc tố vào cơ thể mình. Kết quả vẫn như cũ, bị điểm sáng kia cắn nuốt ngon lành.

Cuối cùng, độc tố trong người Bố Đa Nhĩ Cổ cứ như một ly sinh tố bổ dưỡng bị Tiểu Hắc rút từng chút một. Nó cũng không quên dùng một chút linh lực để bảo vệ không cho việc rút đi độc tố ảnh hưởng đến kinh mạch đối phương.

Còn về phía Bố Đa Nhĩ Cổn thì...khụ khụ.

Rất khó để diễn tả nha, ông ta đang ... hưởng thụ...

Chính xác là hưởng thụ...

Nhìn biểu cảm lâng lâng của ông ta chẳng khác nào đang được mát xa cực kỳ thoải mái.

Nếu phân tích kỹ thì chúng ta cũng sẽ không khó hiểu cảm giác của Bố Đa Nhĩ Cổn. Một người bị độc dược ăn mòn từ rất lâu khiến cho cơ thể bị tổn thương dai dẳng. Bây giờ đột nhiên độc tố được rút đi, cơ thể còn được linh lực cọ rửa qua một chút, dù chỉ là một chút thì cũng đủ cho ông ta phê như con tê tê rùi.

Bây giờ thì nếu như kẻ nào dám làm gián đoạn cơn "phê" của Bố Đa Nhĩ Cổn thì e là ông ta sẽ liều mạng ngay lập tức a.

Chưa đầy nửa canh giờ, việc rút độc tố đã kết thúc. Nhìn thần sắc vừa tỉnh lại của Bố Đa Nhĩ Cổn, Tiểu Hắc chỉ cười thầm không nói gì. Nó còn phải giả dạng khuôn mặt tái nhợt như vừa trải qua một việc cực kỳ tốn sức.

Cảm nhận cơ thể lại một lần nữa, Bố Đa Nhĩ Cổn nét mặt đầy vẻ phức tạp. Một phần là vô cùng hưng phấn, một phần là kinh hãi.

Nổi khổ của bao thế hệ độc sư lại có thể giải quyết dễ dàng đến vậy?

Ngẫm lại Bố Đa Nhĩ Cổn lại thấy câu nói cao thủ tại nhân gian quả thật vô cùng chính xác.

Trên đời này cao nhân dị sĩ không thiếu, chỉ là cần phải có duyên thì mới gặp được.

Xem ra vận khí của độc sư phe chủ hòa không tệ, vô tình lại gặp được chuyện tốt đến thế.

Bây giờ cho dù Tiểu Hắc không đáp ứng việc tranh giành thiên tài địa bảo trong "Cổ Thần" điện cũng chẳng sao cả. Chỉ cần Tiểu Hắc ra tay chữa trị độc tố cho người phe chủ hòa cũng đủ để bọn họ như bắt được chí bảo rồi.

- Cảm giác thế nào? Nếu kết hợp với đan dược bồi bổ của ta thì việc ngươi có thể sống lâu thêm vài năm đến hơn chục năm là chuyện chắc trong tầm tay.

Phải rèn sắt khi còn nóng, Tiểu Hắc không quên tiếp tục "mồi chài" đối phương. Đám độc sư này là bá chủ Liêu quốc, tích trữ trong tay không thể tầm thường được.

- Sống lâu thêm hơn chục năm...

Phàm là con gì cũng ham sống sợ chết, không ai không muốn mình sống lâu thêm dù là vài phút ngắn ngủi. Cho nên những lời của Tiểu Hắc chẳng khác nào quả bom nặng ký khiến cho Bố Đa Nhĩ Cổn không khỏi bồi hồi.

Lẩm bẩm ngẩn người một lúc, ông ta hít vào một hơi. Nở một nụ cười xấu xí hiếm thấy rồi nói:

- Khá lắm, những gì ngươi thể hiện đã ngoài dự đoán của ta. Ngươi yên tâm, ta đã hứa hẹn thì nhất định sẽ giữ lời. Ngoài ra, không biết ...ngươi có thể hỗ trợ một vài người trong độc sư đoàn của ta hóa giải độc tố...

Giọng điệu dè dặt, Bố Đa Nhĩ Cổn lo lắng việc giải độc tiêu hao nhiều nội khí, đối phương sẽ khó lòng mà thực hiện nhiều lần được.

- Khụ khụ...chỉ cần bọn họ bày tỏ thành ý, ý ta là lấy tài nguyên ta cần ra trao đổi thì ta sẽ cố gắng hết sức mình.

- Được, được, một lời đã định. Ta sẽ lập tức về thông báo cho người của mình. Ngươi nhớ khôi phục thật tốt nhé.

Quá mừng rỡ, Bố Đa Nhĩ Cổn cũng không thèm để ý đến Bùi Lăng mà cám ơn rối rít rồi lập tức cáo từ rời đi. Chỉ cần phe chủ hòa có thể hóa giải độc tố thì thực lực của bọn họ sẽ bạo tăng, tương lai có thể lấn lướt trở lại với đám chủ chiến là điều hoàn toàn có thể xảy ra.

Vừa bước đi nhanh, Bố Đa Nhĩ Cổn cười to, trong lòng bừng bừng khí thế. Xem ra ý trời cũng nghiêng về phe của bọn họ thật rồi. Cuộc tranh đấu bao nhiêu năm đã có bước ngoặt lớn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »