Đăng Hoa Tiếu

Lượt đọc: 129720 | 8 Đánh giá: 8,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »
Chương 175

❊ ❊ ❊

Nghĩ đến đây, Lục Đồng không nhịn được phản bác: "Làm điều hợp đạo nghĩa, không cần bói cũng gặp điều tốt; làm trái đạo nghĩa, dù có bói cũng gặp điều xấu. Con người nên tự xét mình, không cần phải hỏi thầy bói."

Người làm việc thiện không cần bói toán cũng được phước lành, còn như kẻ làm điều ác như hắn, dù đèn có nổ trăm lần, đi đường cũng khó tránh khỏi bị sét đánh.

Vẻ mỉa mai trong lời nói chắc hẳn đã được hiểu rõ, người áo đen có vẻ ngạc nhiên nhìn về phía Lục Đồng: "Ngươi có học chữ sao?"

Lục Đồng không đáp.

Hắn đánh giá Lục Đồng một lượt: "Đã học chữ, sao còn đi ăn trộm?"

Lục Đồng: "..."

Nàng không nhịn được nữa: "Ta không phải kẻ trộm!"

Nàng rất ghét kẻ này, động một tí là gọi "tiểu tặc", cái thái độ khinh thường, giọng điệu chế giễu ấy, không gì không bộc lộ sự kiêu ngạo sâu thẳm trong lòng hắn.

Đó là kiểu dù rơi vào hoàn cảnh cần người giúp đỡ trốn chạy như hiện tại, vẫn không quên tỏ ra cao ngạo.

"Ăn trộm đồ của người chết, không phải kẻ trộm thì là gì?"

Lục Đồng hít sâu mộthi: "Ta là đại phu, lấy những thứ đó để làm dược dẫn."

Nàng cũng không hiểu tại sao mình lại nói những điều này với hắn, có lẽ vì giọng điệu khinh thường của người trước mặt khiến người ta không nhịn được muốn phản bác.

Đối phương dường như có chút hứng thú, nhìn về phía nàng: "Đại phu?"

Giọng hắn mang theo ý cười, như thể không tin tưởng, "Dùng xác người chết làm dược dẫn, ngươi là đại phu gì vậy, không phải là kẻ sát nhân đấy chứ, đại phu sát nhân à?"

Lục Đồng: "..."

Nàng quyết định im lặng.

Tranh cãi những chuyện này với một người xa lạ chẳng có ý nghĩa gì. Ít nhất hiện tại, hắn không có ý định lấy mạng nàng, vậy thì cứ đợi đến sáng mai, khi tuyết ngừng rơi, nàng và hắn ai đi đường nấy, không còn liên quan gì nữa, cũng coi như viên mãn.

Gió tuyết thổi qua cửa miếu đổ nát, hạt tuyết bay vào qua cửa sổ vỡ, trong tiếng gió gào thét, ngọn đèn dầu vẫn cháy lặng lẽ.

Trong bóng tối tĩnh mịch này, người áo đen đột nhiên cất tiếng: "Tiểu tặc."

Lục Đồng cảnh giác nhìn về phía hắn.

Hắn nhìn đống củi đang cháy dưới chân, hỏi: "Ngươi nói mình là đại phu, có biết khâu vết thương không?"

"Không biết." - Lục Đồng đáp gọn lỏn. Nói nhiều thêm sai, không nói thì hơn.

"Thật sao? Nhưng lúc nãy khi ngươi xử lý *thê thỉ* kia, trong hòm hình như có kim vàng. Hắn hất cằm, ý chỉ hòm thuốc của Lục Đồng.

Lục Đồng theo phản xạ ôm chặt hòm thuốc trong lòng, rồi lập tức phản ứng lại.

Hắn đã thấy cây kim từ nãy, vẫn còn bảo nàng là kẻ trộm?

Người này đúng là cố ý!

Lục Đồng nhịn giận: "Bình thường ít gặp bệnh nhân, không có cơ hội khâu vết thương." Ngừng một chút, nàng cố ý nói thêm: "Nên mới tìm xác người chết để luyện tay."

Trong miếu im lặng.

Một lúc sau, người áo đen cười, hắn nói: "Hoá ra là như vậy."

Hắn vẫy tay gọi Lục Đồng, "Ở đây có một người sẵn đây, coi như tạ lỗi với ngươi, người sống vẫn có ích hơn người chết."

Lục Đồng chưa kịp hiểu ý câu nói của hắn, người áo đen đã đưa tay ấn vai phải mình, "xoạt" một tiếng xé rách áo, để lộ vai lưng đẫm máu.

Trong tích tắc, mùi tanh nồng xộc vào mũi.

Đồng tử Lục Đồng co lại.

Người này bị thương rất nặng, từ vai lan đến lưng, như thể vừa bị tên b.ắ.n vừa bị d.a.o chém, da thịt dữ tợn không còn hình dạng. Tuy ban đầu Lục Đồng đã đoán được đối phương có thương tích, nhưng cũng không ngờ lại nặng đến thế.

Thực sự là vì thần sắc cử chỉ của hắn hoàn toàn không khác gì người thường, chẳng có chút suy nhược nào.

"Khâu đi." - Hắn nghiêng đầu, ra hiệu cho Lục Đồng tiến lên.

Vết thương do tên bắn, khiến khu vực đó trở thành một đống huyết nhục mơ hồ, Lục Đồng trong lòng hơi run, tuy nàng có đọc sách y của Vân Nương ở Lạc Mai Phong, nhưng chưa từng thực sự chữa bệnh cho ai, nên theo phản xạ định đứng dậy tránh: "Không được, ta không biết..."

Một bàn tay nắm chặt cổ tay nàng.

Người áo đen ngồi yên tại chỗ, một tay túm cổ tay kéo nàng trở lại, giọng điệu bình tĩnh: "Không sao, miễn là không chết là được."

Lục Đồng: "..."

Ở dưới mái hiên nhà người ta không thể không cúi đầu, người này bị thương nặng như vậy, vậy mà vẫn có thể đi có thể nhảy, không để lộ cảm xúc buồn vui, thậm chí còn cầm d.a.o dọa người, nhìn là biết ngay là nhân vật nguy hiểm. Hiện tại có vẻ như nàng không có quyền từ chối.

Lục Đồng kìm nén cảm xúc phức tạp trong lòng, nhìn về phía hắn: "... Vậy ta thử xem nhé?"

Hắn buông tay, mỉm cười: "Thế mới phải chứ, y giả phụ mẫu tâm mà."

Lục Đồng ngồi xuống trước đống củi, mở hòm thuốc trước mặt.

Trong hòm thuốc có hai cái hũ, một hũ sành đựng đầy tim gan, Lục Đồng lấy ra hũ sắt còn lại, mở nắp ra.

Người áo đen khẽ động ánh mắt, hỏi: "Đây là gì?"

"Tịch tuyết." - Lục Đồng đáp.

Sau tiết Đông chí ba ngày Mậu là Tịch, tuyết trước Tịch tốt cho rau mạch sinh trưởng, lại có thể đông chết trứng châu chấu. Đem tuyết Lạp niêm phong vào bình, có thể giải các loại độc.

Tô Nam thành mười năm khó gặp tuyết lớn, tuyết ở Lạc Mai Phong lại khác với tuyết trong thành, nàng vốn định đem hũ tuyết này về núi, không ngờ lại dùng ở đây.

Lục Đồng đặt hũ lên đống lửa, hũ tuyết trong suốt dần dần biến thành nước trong vắt, rồi từ từ bốc hơi nóng, sôi sùng sục, như thể đám mây đọng lại nơi khe núi nhiễm phải bụi trần gian, trở nên sinh động.

Lục Đồng lại móc từ trong n.g.ự.c ra một chiếc khăn tay, nhúng vào nước tuyết Lạp đang sôi.

Người áo đen lặng lẽ nhìn Lục Đồng làm tất cả những điều này.

Cuối cùng, Lục Đồng cầm khăn đã thấm ướt, đi về phía hắn.

Hắn ngồi thẳng tắp, Lục Đồng đi vòng ra sau lưng hắn, nhẹ nhàng kéo mảnh vải đã rách xuống thêm một chút, ánh mắt dừng lại trước mặt, không khỏi ngưng thở.

Đến gần mới thấy rõ, vết thương của người này dữ tợn đáng sợ thế nào.

Lục Đồng hít sâu mộthi, dùng khăn từ từ lau sạch vết máu, vết thương bị máu che lấp lộ ra thật lớn, càng thêm khủng khiếp, vết d.a.o và vết tên đều từ phía sau c.h.é.m xéo tới, nhìn hướng có thể thấy, hắn bị người ta từ phía sau đâm một dao, và ở rất gần.

Nàng không nhịn được liếc nhìn đối phương.

Người áo đen cúi đầu, bóng lưng chìm trong ánh sáng ấm áp của đèn dầu trong đêm tuyết, không nhìn ra được cảm xúc.

Tư thế ngược lại vẫn thoải mái như thường.

Lục Đồng không nghĩ ngợi thêm nữa, lấy kim vàng từ trong lớp nhung của hòm thuốc ra.

Kim vàng là thứ Vân Nương không cần nữa, Vân Nương có rất nhiều kim, đôi khi những cây kim dùng lâu rồi, Vân Nương thấy không vừa ý, liền thay một mẻ mới. Lục Đồng nhặt những cây kim ấy về, chọn ra những cái còn dùng được, cất trong hòm của mình, Vân Nương thấy vậy, cũng không nói gì.

Đôi khi nàng dùng những cây kim đó để khâu túi thuốc, nhưng chưa bao giờ dùng kim này để khâu vết thương, thậm chí, làn da dưới tay này còn sống và ấm áp, mà những năm qua, nàng sờ nhiều nhất là xác người lạnh lẽo ở bãi tha ma, trong đống xác chết ở pháp trường.

Nàng không quen với cơ thể người sống.

Người áo đen nói: "Làm gì thế, chiếm tiện nghi của ta à?"

Lục Đồng: "..."

Nàng gạt bỏ sự kính sợ và thận trọng vừa rồi đối với cơ thể người sống, một mũi kim đâm vào.

Người áo đen rên khẽ một tiếng.

Lục Đồng nhẹ nhàng nói: "Xin lỗi, lần đầu khâu vết thương, không được thuần thục lắm."

Người áo đen không nói gì.

Lục Đồng cúi đầu bắt đầu khâu.

Chỉ là chỉ vỏ dâu trắng, Vân Nương có rất nhiều chỉ vỏ dâu trắng, đôi khi dùng để thử thuốc trên những con thỏ, con cáo ở Lạc Mai Phong. Lục Đồng lén giấu một cuộn nhỏ, không ngờ hôm nay lại dùng đến ở đây.

Vốn khâu vết thương như vậy, còn phải bôi thuốc cầm máu, đắp cao tán huyết, nhưng lúc này trong hòm của nàng chẳng có gì cả.

Nhưng nhìn tình hình người này vẫn còn nhảy nhót được, dù không có những thuốc này, hắn chắc cũng chịu đựng được.

Lục Đồng khâu rất cẩn thận.

Ban đầu còn có chút căng thẳng, ngón tay run rẩy, động tác cũng không được thuần thục, dù sao đây cũng là lần đầu tiên nàng khâu vết thương cho người. Nhưng sau đó nàng dần dần thả lỏng, người trước mặt rất phối hợp, không hé một tiếng, dù khâu trực tiếp như vậy rất đau, hắn cũng không để lộ chút đau đớn nào.

Ngày Đại Hàn, giữa hoang nguyên, tuyết rơi lả tả, bao quanh ngọn đèn tĩnh lặng trong miếu đổ như ánh sáng duy nhất.

Cứ thế lóng ngóng không biết khâu bao lâu, Lục Đồng cắt đứt sợi chỉ vỏ dâu cuối cùng, thu kim vàng về lớp nhung, lại dùng khăn ướt lau sạch vết máu, một vết thương như con rết hiện ra trước mặt nàng.

Vẫn là một con rết xấu xí vô cùng.

Lục Đồng nhìn mà không biết nói sao.

Người áo đen hơi nghiêng đầu, cũng không biết có nhìn rõ vết khâu trên vai không, im lặng một lúc, mới nói: "Tay nghề thêu của ngươi tệ thật."

Lục Đồng không hiểu sao có chút ngượng.

Trước kia ở huyện Thường Vũ, nàng còn nhỏ lại không ngồi yên được, vốn không thích những việc kim chỉ này, ngay cả tay thêu của Lục Khiêm cũng giỏi hơn nàng, sau này ở Lạc Mai Phong, miễn cưỡng khâu được túi thuốc còn tạm, khâu cho người này, thực sự không dám đưa ra mắt. Thân hình hắn rất đẹp, đường nét vai lưng đều trơn tru sắc sảo hơn so với bất kỳ tử thi nào nàng từng thấy, giờ bị khâu thành méo mó như vậy, giống như có người vẽ nguệch ngoạc trên một tấm lụa tinh xảo.

Thực sự là không dám nhìn.

"Đa tạ." - Người áo đen không so đo về tay thêu của nàng, nhẹ nhàng cảm ơn một tiếng.

Lục Đồng hơi ngạc nhiên.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »