Đăng Hoa Tiếu

Lượt đọc: 129899 | 8 Đánh giá: 8,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »
Chương 158

❊ ❊ ❊

Vừa mới thoát được chuyện đánh đàn, người này lại đòi múa. Nếu nàng biết múa, thì hồi nhỏ tay chân đâu đến nỗi vụng về như vậy. Nói ra thì có lẽ Lục Khiêm còn múa đẹp hơn nàng. Nói đến múa, ký ức của Lục Đồng vẫn dừng lại ở thời điểm trước năm tuổi khi theo bên cạnh Lục Nhu, Lục Nhu múa, nàng đứng bên quạt mạnh, để gió thổi tung mái tóc Lục Nhu, làm cho điệu múa thêm phần quyến rũ.

Chớp mắt hơn mười năm trôi qua, chắc là vũ đạo của nàng chẳng tiến bộ chút nào. Không múa thì thôi, chỉ sợ vừa múa sẽ lập tức bị phát hiện sơ hở.

Bùi Vân Ánh thong thả chờ đợi nàng.

Lục Đồng chợt cảm thấy, có lẽ người trước mắt này với nàng bát tự không hợp, sinh ra là để khắc nàng.

Nhưng đối diện với ánh mắt hứng thú của Bùi Vân Ánh, nàng hoàn toàn không thể nói ra lời từ chối.

Một vũ cơ có thể không biết đánh đàn, nhưng không thể không biết múa. Sơ hở quá rõ ràng, huống chi Bùi Vân Ánh vốn là người thông minh.

Lục Đồng bất đắc dĩ, chỉ còn cách bước về phía trước vài bước, chậm rãi di chuyển đến tấm thảm san hô thêu chỉ vàng giữa phòng, trong thoáng chốc, nàng có chút muốn liều mạng, không cần biết sau này đối phó với Thích Ngọc Đài thế nào, chi bằng bây giờ lấy thuốc độc giếc chết tên họa thủy này trước đã.

Đúng lúc nàng cứng đờ giơ cánh tay lên, từ phía sau lại truyền đến một tiếng: "Thôi."

Bùi Vân Ánh nói: "Tro hương rơi đầy đất, không tiện múa, ngươi lại đây xoa vai cho ta."

Lục Đồng trong lòng thở phào nhẹ nhõm, lại thầm nghiến răng.

Người này ba lần bốn lượt, rõ ràng là cố ý trêu đùa nàng, hay đây chính là thú vui của những vương tôn công tử? Nàng nghe Ngân Tranh kể, việc họ biết làm thì cứ bắt người khác làm, thứ có thể có được thì cứ phải cách một lớp the, nam nữ đang mặn nồng thích làm thế này nhất, mỹ danh là "tình thú".

Lục Đồng không hiểu tình thú, cũng chẳng hiểu niềm vui nam nữ, nếu không phải tình thế không đúng, suýt nữa đã nổi lòng sát ý với Bùi Vân Ánh.

Chỉ là ở dưới mái nhà người ta không thể không cúi đầu, Lục Đồng bước đến sau lưng Bùi Vân Ánh, hít sâu mộthi, đặthi tay lên vai hắn.

Bùi Vân Ánh quay lưng về phía nàng, không thấy được biểu cảm, nhưng xem tư thế của hắn thì cực kỳ thư giãn.

Cũng phải, làm khổ người khác, hắn đương nhiên thư giãn rồi.

Lục Đồng bèn dẹp bỏ ý định một d.a.o kết liễu kẻ này, nhẹ nhàng xoa bóp cho hắn.

Trong y quán cũng từng có bệnh nhân đau vai mỏi chân đến khám, Lục Đồng cũng từng xoa bóp cho họ, lực đạo xoa bóp của nàng không nặng không nhẹ, phần lớn đều làm người ta hài lòng. Lúc này ngoài cửa sổ mưa gió ầm ầm không ngớt, trong gian ấm áp như xuân, dưới lầu nến bạc giai lệ, đêm đêm uống say sưa, lại có tiếng ca của kỹ nữ văng vẳng truyền đến, sinh ra mấy phần vẻ đẹp.

Lục Đồng khẽ cụp mắt xuống.

Vai Bùi Vân Ánh rất rộng, eo lại thon, mặc quan phục rất đẹp. Hắn trông rất mâu thuẫn, kiểu dáng quan phục của Điện Tiền Ti may cắt cứng cáp, nhưng ở cổ áo và cổ tay lại thêu hoa văn lộng lẫy, cũng giống như cảm giác hắn cho người ta.

Nhìn có vẻ thân thiện dễ gần, thực ra như ngọc tuyết lạnh lẽo, ẩn chứa ý lạnh.

Trong phòng này không có bóng dáng của Thích Ngọc Đài, Thích Ngọc Đài không ở đây, mà nàng muốn tìm Thích Ngọc Đài, trước tiên phải thoát khỏi bên cạnh Bùi Vân Ánh. Thuốc nàng mang theo hoặc là lấy mạng người, hoặc không thích hợp dùng trên người hắn, hắn uống rượu nhưng không say... phải nghĩ cách khác.

Hay là trực tiếp làm hắn ngất đi? Trong phòng này đồ vật tiện tay cũng chỉ có một lư hương, mà còn đổ trên đất rồi. Kim của nàng thì được, nhưng như vậy sẽ phải thấy máu. Hơn nữa xung quanh đây có lẽ có thị vệ của Bùi Vân Ánh, một khi xảy ra chuyện, muốn thoát thân rất khó.

Nàng hôm nay đến tìm Thích Ngọc Đài, không muốn sinh chuyện khác.

Trong lòng đang suy nghĩ, bất ngờ bên tai truyền đến giọng nói: "Sao lại mất tập trung rồi?"

Chưa kịp phản ứng, khoảnh khắc tiếp theo, tay Lục Đồng bị người ta nắm lấy, một trận trời đất quay cuồng, nàng cảm thấy thân mình bị người ta kéo về phía trước, một cái ngã sấp vào trước người Bùi Vân Ánh.

Bốn mắt nhìn nhau.

Nến bạc trên bàn lay động hai cái, bóng người trên tường cũng lay động hai cái, bóng người dần dần đọng lại trên tường, như một bức tranh mộng cũ mờ ảo.

Lục Đồng trong lòng khẽ động.

Từ khi biết nàng phải trà trộn vào Ngộ Tiên Lâu, Ngân Tranh luôn kể cho nàng nghe những chuyện trong chốn phong nguyệt này. Nào là thư sinh với hoa khôi, vương gia với thanh quán, nào là danh kỹ văn sĩ, nào là trạng nguyên cầm nương, lung tung hoa trời rơi rụng, tóm lại là chuyện nam nữ.

Những chuyện qua lại, đuổi bắt, trêu đùa giữa nam nữ đó, cuối cùng cũng chỉ là lăn lộn trên giường. Nàng nghe thấy luôn cảm thấy không thực, mà giờ Bùi Vân Ánh ở gần ngay trước mắt, Lục Đồng bỗng nhiên có cảm giác thực.

Nàng nhìn người trước mắt.

Bùi Vân Ánh trời sinh đẹp trai, khuôn mặt lông mày mắt đều anh tuấn, nhìn qua vừa đẹp vừa cao quý, nhưng có thêm lúm đồng tiền ở khóe miệng nên lại thêm vài phần tươi sáng, điều này khiến hắn trông không có vẻ cao ngạo như những công tử phú quý khác, ngược lại còn có thêm mấy phần thanh thoát.

Nhưng dù thanh thoát đến đâu, đến chốn yên hoa này, hắn cũng chỉ là một người đàn ông bình thường.

Cũng sẽ đi lầu xanh, tìm cô nương, động chạm vũ cơ.

Lục Đồng không biết hắn muốn làm gì, dù sao một khi người ta muốn hạ lưu, chuyện gì cũng làm được.

Bùi Vân Ánh nhìn chằm chằm nàng, bỗng mỉm cười.

Hắn nói: "Hồng Mạn cô nương ở Ngộ Tiên Lâu dung mạo xinh đẹp, đứng đầu các cô nương Ngô quận, nhưng ta thấy, nghìn hoa vạn liễu, cũng không bằng nàng."

Hắn một tay nắm cánh tay Lục Đồng kéo lại gần, trong đôi mắt sáng ngời phản chiếu bóng nàng: "Gặp gỡ đã lâu, sao mãi chưa thấy mặt, không bằng để ta nhìn xem mặt nàng—"

Nói xong, giơ tay làm động tác muốn kéo mạng che mặt của Lục Đồng.

Lục Đồng giật mình, vội vàng lùi lại. Mà hắn tuy có vẻ mạnh mẽ, thực ra không dùng sức, Lục Đồng giãy một cái đã vùng ra khỏi tay hắn, lùi lại mấy bước, một thân châu cài bạc đeo bị động tác này làm vang lên tiếng leng keng.

Chuỗi tua rua từ chiếc mạng che mặt lụa châu nhẹ nhàng lướt qua tay hắn, tựa như một bóng dáng vũ điệu xanh thẫm thoảng qua, chảy trôi khỏi đầu ngón tay hắn.

Lục Đồng bừng tỉnh, trong khoảnh khắc dường như hiểu ra điều gì, đột ngột nhìn về phía người trong phòng.

Ngoài cửa sổ, mưa lớn trút xuống ào ào, tiếng gió rít vang không ngừng.

Trong phòng, ánh đèn lụi dần nhưng hương vẫn ấm áp, ánh lửa đỏ hồng chiếu lên con người.

Người trẻ tuổi ngồi trên ghế, áo đen thêu mây bạc lấp lánh như từng cụm, nụ cười dưới ánh đèn ánh lên một chút ấm áp, tựa như có phần khó nhịn được mà bật cười.

“Hương Hương giọng hát thanh tao, Thúy Thúy điệu múa uyển chuyển, Khánh Khánh một nụ cười đổi ngàn vàng.”

Hắn nhìn về phía Lục Đồng, hơi nhướng mày.

“Đồng Đồng, nàng biết làm gì?”

Lục Đồng không biết hát mùa, thầm rủa trong lòng: "Ta biết một d.a.o hạ gục một kẻ nhãi nhép như ngươi."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »