Đăng Hoa Tiếu

Lượt đọc: 129887 | 8 Đánh giá: 8,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »
Chương 184

❊ ❊ ❊

Ánh nắng dừng lại trước nhà, cỏ dại dưới cửa xanh um tươi tốt, như một cuộn chỉ đen, muốn nuốt chửng cả căn nhà cũ kỹ, dơ bẩn nhờn nhợn này vào trong.

Cánh cửa sổ mà họ đã mở khi bước vào, không biết từ lúc nào đã được đóng lại một cách lặng lẽ. Căn nhà tối tăm và người trong căn nhà đen dưới ánh nắng đang dần dần mục nát mốc meo, như những vết rêu âm u mọc khắp nơi trong căn nhà này, ẩm ướt không thấy ánh mặt trời.

Đỗ Trường Khanh vẫn còn tức giận: "Như chuột đồng vậy, chui rúc trong hang không ra, tối om om, không thấy rợn người à."

Lục Đồng nhìn một lúc, thu hồi ánh mắt: "Ông ấy không muốn rời khỏi nơi này."

"Còn phải hỏi sao?"

"Vậy thì chúng ta ép y ra ngoài." - Nàng nói.

......

Lại qua hai ngày nữa, trời đẹp liên tiếp mấy ngày, tuyết ở phố Tây tan được một ít.

Căn nhà tranh bên cạnh tiệm gạo được nắng chiếu vào, băng ở góc bậc thềm trước cửa tan thành nước tuyết bẩn thỉu, chảy róc rách vào giữa đám cỏ dại, càng thêm ẩm ướt lạnh lẽo.

Trong phòng, người đàn ông trở mình ngồi dậy, gãi gãi mái tóc rối bù như tổ chim, híp mắt nhìn xung quanh.

Căn phòng rất tối, khắp nơi là những vại rượu đã cạn, chén rượu vàng để trên bàn đêm qua còn lại nửa chén, Miêu Lương Phương cầm chén lên, ngửa đầu uống cạn số rượu còn lại, mới chậm rãi xuống giường, vịn tường đi đến bên bàn thấp.

Túi đựng gạo đặt trên bàn thấp, Miêu Lương Phương đứng yên, cầm túi vải lật ngược ra giũ giũ, chỉ giũ ra được vài hạt gạo vụn, hắn thở dài, sờ trong n.g.ự.c một lúc lâu, móc ra mấy đồng tiền đồng, rồi lại cầm cây gậy tựa bên tường, khập khiễng đi ra ngoài.

Đúng giờ ngọ, nắng đang chói chang.

Do ở trong bóng tối lâu ngày, vừa ra ngoài, ánh nắng quá sáng khiến hắn phải hơi nheo mắt lại.

Miêu Lương Phương chống cây gậy gỗ, chậm rãi đi dọc theo cuối ngõ phố Tây.

Tiệm gạo hôm nay không mở cửa, hắn đã ăn cháo loãng một tháng, định hôm nay thưởng cho dạ dày mình một bữa ngon, nên quyết định đi đến quầy nhỏ ở đầu ngõ phía trước ăn một bát mì nước.

Phố Tây người qua lại đông đúc, Miêu Lương Phương vịn tường, cẩn thận không để người qua đường đụng ngã. hắn đi rất chậm, người khác đi nửa nén hương, hắn phải đi hết một nén hương mới xong.

Vì hắn ăn mặc rách rưới, đến người ăn xin ở cửa chùa còn ăn mặc tử tế hơn hắn, bình thường những người bán hàng ở phố Tây thấy hắn đều tránh né, sợ làm bẩn hàng hóa trên quầy, hôm nay không biết có phải là ảo giác của Miêu Lương Phương không, những ánh mắt đánh giá hắn nhiều hơn, những ánh mắt đó lại có chút khác với sự ghê tởm thường ngày.

Miêu Lương Phương có chút nghi hoặc, nhưng khi nhìn lại, những người đó lại dời ánh mắt đi, như thể vừa rồi chỉ là ảo giác.

Đi được một lúc, cuối ngõ dần dần hiện ra bóng dáng của một tiệm mì.

Tiệm mì nhỏ hẹp, bên trong chỉ kê được ba bốn cái bàn là hết chỗ, chủ quán đặt những bàn ghế còn lại ra ngoài cửa, dựng một mái lều tranh để che mưa tuyết. Miêu Lương Phương đi đến, chăm chú nhìn bảng thực đơn treo ở cửa.

Ngoài mì, tiệm còn bán một số bánh hồ, mì thịt, cơm chín sống các loại, Miêu Lương Phương nhìn chăm chú hồi lâu, mới chỉ vào món mì rẻ nhất trên bảng nói: "Cho một bát mì nước muối!"

Chủ quán dạ một tiếng, Miêu Lương Phương liền tự tìm một bàn trống ngồi xuống, đúng giờ ngọ, công nhân làm việc gần xa đều đến đây ăn cơm, rất náo nhiệt, Miêu Lương Phương vừa ngồi xuống, thấy người ở bàn đối diện nhìn về phía mình, khi hắn nhìn lại thì đối phương vội vàng dời ánh mắt đi.

Đang khi hắn còn đang nghi hoặc, người phục vụ vừa hô "Mì đây" vừa đặt bát mì trước mặt hắn, giọng điệu nhiệt tình gần như thân thiết.

Miêu Lương Phương sửng sốt.

Trước đây hắn cũng thỉnh thoảng ghé ăn ở đây, nhưng vì vẻ ngoài lôi thôi, thường chỉ nhận được ánh mắt khinh miệt. Đây là lần đầu tiên được tiếp đón tử tế như vậy.

Trong lòng đầy nghi hoặc, Miêu Lương Phương vừa định mở miệng, thì đã thấy tiểu nhị bưng chiếc đĩa trống, nhanh như chớp chạy vào trong tiệm.

Hắn ngẩn người một lúc, chỉ có thể cầm đũa lên, tạm thời dẹp bỏ mọi nghi hoặc trong lòng.

Bữa ăn này ăn mà chẳng biết mùi vị gì, sau khi uống xong nước, Miêu Lương Phương đặt bát không lên bàn, chống gậy gỗ đi đến bên cạnh chủ quán đang cắt mì ở cửa, móc từ trong n.g.ự.c ra hai đồng tiền đồng sáng bóng.

Chủ quán cười nói: "Có người trả tiền cho ông rồi, không cần đưa đâu, Miêu thần y!"

"Còn có chuyện tốt thế này…", Miêu Lương Phương vừa định nở nụ cười vui vẻ, nụ cười bỗng nhiên cứng đờ, "Ngươi gọi ta là gì?!"

"Miêu thần y!" - Chủ quán vỗ vai hắn, ghé gần nói: "Lục đại phu mấy ngày nay đã đi chào hỏi khắp phố chúng ta rồi, nói từ nay về sau ông ăn uống, tất cả đều ghi vào sổ của Nhân Tâm Y quán, chúng ta cứ đến Nhân Tâm Y quán lấy bạc là được!"

"Lục đại phu?"

"Chính là Lục đại phu của Nhân Tâm Y quán đấy! Lục đại phu nói ông là thần y, y thuật còn cao hơn cả ngài ấy, trước đây là chúng ta có mắt như mù, lão Miêu, đừng để ý nhé, đừng để ý."

Bên cạnh có người lên tiếng, nửa đùa nửa nghi ngờ: "Lão Miêu, ông thật sự biết y thuật à?"

Lại có người đáp: "Đó là Lục đại phu nói đấy, còn giả được sao! Lục đại phu có thể chế ra 'Xuân Thủy Sinh' và 'Tiêm Tiêm', ngay cả Văn quận vương phi còn sai người đến cảm tạ, lừa ông làm gì!"

Còn có người nói gì đó, Miêu Lương Phương đã không nghe rõ nữa, chỉ cảm thấy ánh nắng chiếu xuống đầu nóng đến lạ thường, như muốn kéo những rêu mốc sinh trưởng trong bóng tối ra phơi dưới ánh mặt trời trong một đêm, phơi đến toàn thân đau nhức.

Chẳng trách hôm nay hắn ra ngoài, luôn cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn mình kỳ lạ. Những ánh mắt chế giễu ghét bỏ kia khiến hắn thoải mái, nhưng những ánh mắt nịnh bợ, kính trọng như thế này lại khiến hắn khó chịu vô cùng!

Cái nữ y họ Lục kia... Nhân Tâm Y quán!

Chủ quán vỗ vai hắn: "Lão Miêu, sao thế, sắc mặt khó coi quá vậy?"

Miêu Lương Phương hoàn hồn, không nói gì, mặt trầm xuống, chống gậy gỗ xoay người bước đi.

Đi được hai bước, "Hự" một tiếng quay người lại, làm chủ quán giật mình.

Hắn đập mạnh hai đồng tiền đồng lên thớt.

"Lão tử tự trả!"

Nhân Tâm Y quán, A Thành đang đem tấm thảm nền đỏ ra phơi dưới nắng.

Không biết tấm thảm này dệt bằng chất liệu gì, giặt mấy lần mà màu vẫn không phai, thậm chí càng giặt càng tươi sáng. Dưới ánh nắng, hàng chữ "Lương y hữu tình giải bệnh, thần thuật vô thanh trừ tật" được chiếu sáng lấp lánh.

A Thành vừa trải xong tấm thảm, ngẩng đầu lên, liền thấy một người đàn ông trung niên bước vào từ ngoài cửa, vẻ mặt hung hăng.

Người đàn ông này mặc một chiếc áo bông xám sẫm rách nát, áo mỏng lộ ra một ít bông vàng úa, tóc rối bù xù buộc lại với nhau, mặt cũng như chưa rửa sạch, còn thua cả người ăn xin ở cửa chùa. Rõ ràng chống một cây gậy, vậy mà lại bước đi như bay.

A Thành nói: "Khách nhân..."

Người đàn ông ấy nhìn cũng không nhìn cậu ta, thẳng thừng đi vào phòng trong.

Đỗ Trường Khanh và Ngân Tranh đang phơi thuốc ở sân sau, Lục Đồng ngồi trước tủ bàn đọc sách, nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu lên, đối diện ngay với khuôn mặt giận dữ của Miêu Lương Phương.

"Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?" - Miêu Lương Phương ném cây gậy gỗ xuống, hai tay đập mạnh xuống bàn, nhìn Lục Đồng với ánh mắt như muốn nuốt sống nàng, "Ta đã nói ta không hiểu y lý, càng không biết dạy người! Sớm bỏ cái tâm tư này đi, ngươi không qua được xuân thí, cũng không vào được Hàn lâm Y Quan Viện đâu!"

Lục Đồng khép sách lại, bình tĩnh nhìn hắn.

"Tại sao lại nói vậy? Có phải vì ông rấthểu về kỳ thi xuân của Thái y cục không, Miêu y quan?"

Sắc mặt Miêu Lương Phương biến đổi: "Ngươi gọi ta là gì?"

Lục Đồng khẽ mỉm cười.

"Xem ra, ta đã đoán đúng."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang