Công Chúa Gặp Phải Thảo Nguyên

Lượt đọc: 1926 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »
Chương 61

❊ ❊ ❊

Tháp Lạp không dẫn theo người, hắn cũng không cưỡi ngựa, tiếp quản vị trí phu xe vung roi ngựa lên, sau khi bánh xe bắt đầu chuyển động, hắn đặt ngón trỏ và ngón giữa lên môi dưới thổi một tiếng còi vang dội, từ trong núi phía sau truyền đến tiếng ưng kêu thanh lảnh.

“Thả nuôi ở sau núi à?” Khang Ninh khoác áo choàng nghiêng người chui ra khỏi xe ngựa, ngồi xổm bên cạnh Tháp Lạp.

“Ưng làm tổ đều ở trên vách đá dựng đứng, ta từng bắc tổ cho chúng trên cây, chúng không vào, sau đó cũng mặc kệ chúng, dù sao thổi còi một tiếng là gọi ra được.” Dứt lời, trên nóc xe ngựa có hai con ưng sà xuống đậu, móng vuốt quắp lấy tấm gỗ phát ra tiếng cọc cọc.

Khang Ninh ngước mắt, vừa vặn chạm phải bốn cái mắt nhỏ như hạt đậu xanh, thấy hai con ưng nghiêng đầu nhìn mình, nàng thử vẫy vẫy tay, hừ, không chạy!

“Lấy oán báo ân!” Nàng lớn tiếng trách mắng.

Tháp Lạp cũng giật mình, theo bản năng che chở Khang Ninh, roi ngựa đã vung lên không trung lại kịp thời thu tay về, “Nó muốn thân cận với nàng.” Tháp Lạp kinh ngạc, “Không lẽ bị nàng nói trúng rồi? Chúng thật sự nhớ rõ nàng?”

Khang Ninh nghiêng nửa mặt qua, một con ưng thu cánh đậu trên càng xe ngựa nghiêng đầu quan sát nàng.

“Mi nhớ ta?” Khang Ninh không tin cho lắm, lầm bầm: “Nhưng lúc ở trong hoàng cung, hai đứa mi đâu có cho ta sắc mặt tốt.”

“Lúc đó bị nhốt trong lồng, tâm trạng không vui.” Tháp Lạp đưa tay qua v**t v* cái đầu phẳng của nó, con ưng này trông giống như một ông lão gù lưng, thân to đầu nhỏ, thế mà đầu lại ngẩng rất cao, lông trước bụng vằn đen trắng xếp hàng ngay ngắn, tương phản với lớp lông đen sau lưng, dù sao trông cũng không giống một loài chim đứng đắn.

“Thế này là có ý gì?” Khang Ninh nhìn về phía Tháp Lạp.

Chuyện này sao hắn biết được, nhưng không ngăn cản Tháp Lạp nói bừa: “Nhận ra nàng rồi, chẳng qua là còn hơi thẹn thùng, sau này gặp mặt nhiều lần sẽ thân thiết thôi.”

“… Vậy ta phải cho chúng ăn thêm thịt.” Khang Ninh quyết định tin hắn một lần, dù sao hắn cũng là người thuần phục được ưng.

Xe ngựa nghiền qua lớp cỏ xanh cao đến đầu gối, để lại hai vệt bánh xe sâu hoắm, ở đây không có gia súc đến gặm cỏ, cỏ mọc vừa dày vừa cao. Tháp Lạp điều khiển xe ngựa chạy ra vùng ngoại vi xa hơn, hắn chỉ vào đám cỏ mang chút sắc vàng phía xa, “Mỗi khi lá cỏ ngả vàng, bọn ta phải đến cắt cỏ phơi khô bó lại vận chuyển về, mùa đông lúc tuyết rơi lớn gia súc ra ngoài không tìm thấy cỏ, bọn ta phải lấy cỏ khô dự trữ cho chúng ăn.”

“Mùa đông tuyết rơi gia súc còn thả ra ngoài tìm cỏ ăn hả?” Khang Ninh ngạc nhiên, “Ta còn tưởng mùa đông gia súc đều được nhốt lại nuôi dưỡng.”

“Thế thì có mệt chết người cũng nuôi không nổi, mùa đông cũng là chăn thả tự nhiên. Chính là nơi chúng ta đang đứng đây cỏ đều không bị động đến, ngựa sẽ ủi tuyết tìm cỏ ăn, ngựa chạy một lượt, bò chạy một lượt, theo sau nữa là cừu, tuyết sẽ bị giẫm tan, gốc cỏ có thể lộ ra.” Tháp Lạp đi một vòng, đối với tình hình sinh trưởng của cây cỏ cũng đã nắm rõ, dự định ba năm ngày nữa có thể sắp xếp người đến cắt.

“Về thôi.” Ra ngoài chơi một vòng, Khang Ninh vẫn còn vương vấn phiên chợ nàng tổ chức, phiên chợ tuy nhỏ nhưng cũng là bước đầu tiên để nàng thúc đẩy sự giao lưu tìm hiểu giữa người Thát Đát và người Trung Nguyên.

“Tuân lệnh, thần lập tức đưa Công chúa hồi phủ.” Tháp Lạp kéo dây cương chuyển hướng, ân cần hỏi: “Công chúa, thần làm phu xe thế này nàng có hài lòng không? Vừa biết đánh xe, lại biết tiếp chuyện, còn có thể giới thiệu về cuộc sống chăn thả mùa đông, có vừa ý nàng không?”

Khang Ninh liếc hắn, biết rõ hắn không có ý tốt, nhưng vẫn do dự gật đầu.

“Vậy ngày mai có thể để thần làm phu xe cho nàng nữa không?” Tháp Lạp mặt dày lấn tới.

Đúng là bám riết không tha, Khang Ninh bội phục, nhưng cũng không muốn chiều theo ý hắn. Nàng tự phụ liếc hắn một cái, lập tức biến sắc, cau mày mắng: “Bảo làm gì thì làm nấy, thời gian xuất hành của bản cung là thứ phu xe như ngươi có thể biết được sao? Hồi phủ rồi bảo tổng quản chuồng ngựa đi tìm bản cung, bản cung phải hỏi hắn cho ra lẽ, cái tên hán tử hoang dã lòng dạ không đoan chính như ngươi sao có thể xuất hiện trước mặt bản cung.”

Kịch bản này hắn thích, Tháp Lạp thầm mừng rỡ, nhập vai rất nhanh cúi đầu nhận sai: “Là nô tài quá phận, xin Công chúa hãy trừng phạt nô tài thật nặng.”

“… Ngươi không xứng nói chuyện với bản cung, bảo tổng quản của ngươi tới.”

“Rõ, nô tài sẽ bảo ông ta tối nay tới nghe răn dạy.” Tháp Lạp thấy Khang Ninh đẩy cửa xe đi vào trong xe ngựa, hắn còn muốn tiếp tục đóng vai kẻ háo sắc, thì nghe thấy tiếng vó ngựa từ xa, lại còn không chỉ có một người. Hắn lập tức nghiêm mặt, đứng dậy nhìn về phía Nam.

“Thai cát, quả nhiên là ngài, ta đã bảo hai con ưng kia chính là hai con ngài nuôi mà, Ba Hổ còn không tin.” Người còn ở xa đã cất giọng ồm ồm gọi lớn.

“Là hai huynh đê Ba Hổ, hai người họ là người bên cạnh phụ hãn của ta.” Tháp Lạp giải thích cho Khang Ninh, Khang Ninh nghe là người mình, âm thầm thu hồi tụ tiễn, chỉnh trang lại tóc mai, đẩy cửa xe bước ra ngoài.

“Thai cát, Khả hãn phái hai bọn ta về báo cho ngài, bảo ngài dẫn người đến hồ nước mặn đào muối.” Ba Hổ tò mò nhìn vị Công chúa Trung Nguyên, thấy nàng mỉm cười với mình, đột nhiên cảm thấy mặt có chút nóng lên.

“Sao lại để ta dẫn người đi? Các ngươi ở gần hồ nước mặn hơn mà.” Tháp Lạp không vui, lấy muối đi đi về về mất nửa tháng trời, hắn không nỡ rời xa núi Bất Nhi Hãn.

“Khả hãn nói, nói là muối bọn ta đào lên bị đắng, không tốt bằng muối Thai cát ngài đào.” Ba Hổ nói một cách uyển chuyển.

“Về thôi.” Tháp Lạp không nói gì thêm, tâm tư trêu ghẹo trước đó hoàn toàn tan biến.

Khang Ninh cũng không lên tiếng, nàng trở về phủ Công chúa xuống xe ngựa, rất hiểu chuyện nói: “Các người đi bàn bạc chính sự đi, bản cung đi xem phiên chợ thế nào.” Cũng không thèm để ý đến dáng vẻ muốn nói lại thôi của Tháp Lạp.

“Công chúa, người đã về rồi?” Hợp Quỳ mặt đỏ bừng chạy tới, nàng ta hưng phấn nói: “Nô tì phát hiện người Thát Đát cũng không dã man như lời đồn đâu ạ, thái độ đều rất hòa nhã.”

“Người cũng khá đông đấy.” Khang Ninh ước tính, ít nhất cũng phải có hai ba trăm người.

“Sau khi người và Thai cát đi được khoảng một nén nhang, dân chăn nuôi trên núi đã gùi đồ xuống, sau đó Lý ma ma bưng bánh bao thịt ra, họ xếp hàng trao đổi lâu lắm luôn.” Hợp Quỳ xòe ngón tay nói: “Lý ma ma đã hấp đến lồng bánh bao thứ sáu rồi đấy ạ.”

“Vậy thì tốt, những thứ đổi được gồm những gì?” Khang Ninh vừa đi vừa hỏi.

“Cá là nhiều nhất, còn có gà rừng vịt rừng sống, chim trời, đủ loại trứng, có một nam nhân dùng nửa con hoẵng đổi lấy một hũ dưa muối của Đinh bà tử, ôm cả hũ đi luôn. Chân thái y còn bày hàng xem bệnh cho người ta, xem bệnh không lấy tiền chẩn trị, nhưng châm cứu thì lấy, cũng là ai cho gì lấy nấy.”

“Bên doanh thị vệ thì sao?” Khang Ninh nhìn thấy một đứa trẻ khỏe mạnh kháu khỉnh ngồi trong gùi tre, tết bảy tám cái bím tóc nhỏ, điều này làm nàng nhớ tới Tháp Lạp cũng thích buộc bím tóc.

“Lý tẩu tử mang một cái màn sa tới, đổi được một củ nhân sâm rừng, sau đó rất nhiều người chạy tới, nhưng thứ họ mang theo toàn là kim chỉ vụn vặt, đến giờ vẫn còn đang ngồi đợi.” Hợp Quỳ không khỏi hâm mộ, sớm biết vậy nàng ta cũng mang thêm vài bộ màn sa đến Mạc Bắc, lấy màn sa đổi nhân sâm rừng nàng ta nhìn mà phát thèm, hận không thể gỡ cái màn trên giường mình xuống bán đi, nhưng thảo nguyên nhiều sâu bọ, nàng ta lại không chịu nổi.

Khang Ninh cũng không ngờ màn sa ở Mạc Bắc lại được ưa chuộng đến thế, bất kể là dân chăn nuôi ở thảo nguyên hay dân chăn nuôi trong núi, nơi cư trú đều nhiều nước nhiều cỏ, lại có phân gia súc, muỗi mòng đặc biệt nhiều.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »