Công Chúa Gặp Phải Thảo Nguyên

Lượt đọc: 1951 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

Lần đầu tiên Tháp Lạp cảm thấy mất kiên nhẫn với vầng thái dương mãi không chịu lặn, thúc giục mãi mới ăn xong cơm tối, vừa định gọi nước tắm rửa thì thấy bên ngoài vẫn còn sáng trưng. Khang Ninh muốn đi thăm nhị ca tam ca của nàng, túm lấy nam nhân đang mặt ủ mày chau bắt dẫn đường, vì đi ra khỏi phạm vi vương trướng, các lều nỉ bên ngoài đều na ná nhau, nàng vẫn chưa phân biệt được rõ được nam bắc.

Ba huynh muội thong thả dạo bước trên thảo nguyên, phóng tầm mắt ra xa, đàn cừu đi theo con đầu đàn chạy nhảy tự do, đàn bò uống nước bên bờ sông, bên ngoài lều nỉ là những phụ nhân đang dắt con nấu cơm, xa hơn nữa là những hán tử vạm vỡ cưỡi ngựa tìm những con bò con cừu chạy lạc, những đứa trẻ choai choai ngồi xổm trong bụi cỏ đào rau dại.

Gió nổi lên, một đám mây lớn trên trời bị gió thổi trôi động, lộ ra vòm trời xanh thẳm.

“Ta cảm thấy đây là lúc mình ở gần trời xanh nhất.” Tam hoàng tử ngẩng đầu cảm thán, khi gió lớn, những đám mây mềm xốp như bao phủ ngay trên đỉnh đầu. Thảo nguyên bát ngát không thấy điểm dừng, tận cùng của nó dường như nối liền với bầu trời. Hắn ta đã hiểu vì sao Mã thị lang lại cảm thán rằng sống ở nơi này, tâm tư dù phức tạp đến đâu cũng trở nên khoáng đạt.

“Không bàn đến điều kiện sinh hoạt ở đây, Tam muội, ở Mạc Bắc muội chắc hẳn là vui vẻ hơn khi ở Đại Khang.” Tam hoàng tử nhìn người muội muội có vẻ mặt nhẹ nhõm, cười nói: “Ở trong hoàng cung, ta luôn cảm thấy muội đầy tâm sự, rõ ràng cuộc sống thuận lợi nhưng lại luôn lo trước ngó sau.”

“Chuyện đó chưa chắc đâu, muội ấy sống ở đây, thứ không thể rời xa nhất chính là điều kiện sinh hoạt.” Nhị hoàng tử liếc nhìn Tháp Lạp một cái, rốt cuộc không nói lời khó nghe, chỉ mập mờ bảo: “Mỗi nơi có một cái hay, cũng có cái không hay.” Hoàng cung là nơi ăn thịt người, Mạc Bắc cũng chưa chắc là chốn lặng sóng, chẳng qua so với những ngày ở Đại Khang, Khang Ninh đã có đường lui. Còn những hoàng tử như bọn họ, tước vị đất phong đều nằm trong tay Hoàng đế, đi sai một bước là không bao giờ còn cơ hội trở mình.

Hoàng hôn chìm vào mây mù, tiếng huýt sáo vang lên khắp thảo nguyên, gia súc tụ tập lại, những người du mục bôn ba trở về lều nỉ dùng bữa.

Trên đường về, Khang Ninh thấy một nhóm tráng hán đeo cung tên dắt ngựa đi ra phía ngoài, trên lưng ngựa buộc hai bó đuốc tẩm mỡ cừu, nàng hỏi Tháp Lạp: “Trời tối rồi, bọn họ định đi đâu vậy?”

“Tuần tra, ban đêm có sói tấn công đàn gia súc.” Tháp Lạp gật đầu với những người dân chăn nuôi đang chào hỏi mình, quay lại nói với Khang Ninh: “Các bộ lạc nhỏ tự nguyện quy thuận Thát Đát là vì muốn được quân đội bảo vệ, nếu không có binh lính tuần tra, dân chăn nuôi đêm đến còn phải ngủ ngay trong đàn gia súc để canh giữ. Có kẻ ngủ say, cừu bị cắn chết cả đàn mới giật mình tỉnh giấc, còn có kẻ xui xẻo, cừu chưa chết mà bản thân đã bị sói cắn chết tha đi rồi.”

Thấy Khang Ninh kinh ngạc, Tháp Lạp cười giải thích cho nàng: “Sói là loài hẹp hòi, chúng rất thù dai, nếu ban ngày có người xung đột trực tiếp với chúng, chúng nuốt không trôi cục tức này thì đêm đến sẽ lần theo mùi mà tìm đến báo thù.”

“Ban ngày cũng có sói sao?” Khang Ninh giật mình, lẩm bẩm: “Thật đáng sợ.”

“Dưới đất có sói có báo, trên trời có chim ưng chim cắt.” Tháp Lạp không giấu giếm, nhưng cũng an ủi nàng: “Đừng sợ, ban ngày đâu đâu cũng có người, chúng không dám ra đâu.”

Nhắc đến chim ưng, Tháp Lạp vốn dĩ còn muốn nhắc đến đôi ưng nàng tặng hắn, nhưng thấy trời đã tối mịt liền lập tức nuốt lời định nói vào trong, không chỉ vậy, quãng đường sau đó hễ Khang Ninh khơi mào chủ đề gì cũng đều bị hắn ậm ừ cho qua chuyện.

“Cuối cùng cũng về rồi.” Hắn vui mừng cảm thán, bước vào vương trướng, vung tay áo hô lớn: “Lên nước.”

“Cùng tắm nhé?” Khi nước trong bồn tắm đã pha xong, Tháp Lạp hỏi với vẻ không mấy hy vọng. Quả nhiên, công chúa điện hạ liếc xéo một cái, chẳng thèm để ý đến hắn.

Khang Ninh gội đầu xong đi ra, Tháp Lạp xua tay đuổi hai vị ma ma định đến khiêng nước đi, rất tỉnh bơ mà nói: “Ta dùng nước công chúa tắm xong để ngâm là được rồi.”

“Thiếu thốn chút nước đó của chàng chắc?” Tay lau tóc của Khang Ninh khựng lại, bảo Quách ma ma và Lý ma ma vào lều nhỏ khiêng nước đi đổ.

“Nước trên thảo nguyên quý giá lắm, hơn nữa nàng thơm tho thế này, nước tắm có thể bẩn đi đâu được? Ta không chê đâu.” Tháp Lạp lại bắt đầu không đứng đắn, thực tế là hắn sợ phiền phức, đổ nước rồi lại đi gánh nước, khiêng nước, hắn lại phải đợi rất lâu.

“Không cần đổ, sau này bản vương dùng nước tắm của công chúa luôn.” Hắn đuổi hai ma ma đi, lúc sắp ra cửa còn nháy mắt với Khang Ninh: “Nếu công chúa xót thần dùng nước lần hai, lần tới có thể mời thần tắm chung, thần rất sẵn lòng hầu hạ nàng tắm rửa.”

Trong lều chỉ còn lại hai người, Hợp Quỳ nhìn vào gương đồng thấy ánh mắt công chúa đượm vẻ x**n tình, thầm nghĩ Tam công chúa thật có bản lĩnh, ở Đại Khang có Tề thế tử luôn tìm cách dỗ dành nàng vui, đến Mạc Bắc, vị phò mã mới gặp vài lần này cũng là kẻ dẻo miệng hay đùa.

“Tối nay nàng ăn không no à?” Tháp Lạp khó chịu nhìn người đang ngồi trên người mình, thấy nàng đã không còn sức lực nhưng vẫn kiên trì khoanh tay trước ngực, cười xấu xa: “Hay là để ta giúp công chúa giữ lấy, không cho nó nhảy loạn nữa nhé.”

Không được, cái này còn mệt hơn cả cưỡi ngựa, Khang Ninh không trụ vững nữa, thấy kẻ dưới thân ánh mắt như lưỡi kiếm đang rà soát trên người mình, miệng vẫn không chịu thua: “Cho chàng một cơ hội hầu hạ bản cung đấy.”

Tháp Lạp bị nàng cọ xát đến sắp phát hỏa, cũng không ngồi dậy, cứ giữ nguyên tư thế lồng ghép mà bóp eo nàng hành động, dùng đầu hất tay nàng ra, úp úp mở mở trêu chọc: “Ở trên xe ngựa nếu công chúa có thể dứt khoát thế này thì đã chẳng có chuyện.”

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »