Công Chúa Gặp Phải Thảo Nguyên

Lượt đọc: 2027 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Hai ngày sau, Khang Ninh nhận được một cái tráp dày bằng lòng bàn tay do Trưởng Công chúa gửi đến, nàng đuổi hết cung nữ ma ma ra ngoài, tự mình ngồi trước bàn trang điểm lén lút xem. Trang đầu tiên là một câu chuyện tình cảm nồng nàn, nàng đọc lướt qua đại khái, lật thêm một trang nữa liền vội vàng đóng sách lại, như chạm vào than nóng mà vứt cuốn sách đi, làm đổ loảng xoảng những món trang sức trong hộp điểm trang.

“Công chúa? Ngài không sao chứ?” Bách Thảo nghe thấy động tĩnh vội gọi: “Có cần nô tỳ vào dọn dẹp không?”

“Không cần!” Khang Ninh vội vàng ngăn cản: “Không có việc gì, ta chỉ lỡ tay làm đổ hộp trang sức thôi, lát nữa ta tự dọn.”

“Vậy có việc gì ngài cứ gọi nô tỳ.”

Khang Ninh ứng phó lấy lệvài câu, nhặt cuốn sách dưới đất lên, nhìn kỹ bức tranh minh họa ở trang đang mở ra. Đó là một buổi tối gió thổi mưa phùn, cửa sổ khép hờ, mưa bụi làm ướt bàn trang điểm trước cửa, gương đồng bị những vệt nước mưa trượt xuống làm cho mờ ảo không rõ. Trên mặt bàn là một đôi tay chống lên, một bàn tay nắm hờ, một bàn duỗi thẳng, chủ nhân của đôi tay đang cúi người nhưng cổ lại ngả ra sau, trên gương mặt ửng hồng vương lệ nóng, thần sắc đan xen giữa hưởng thụ và khát cầu. Trên vòng eo trần trụi là một cánh tay nổi đầy gân xanh quấn lấy, người đứng sau lưng người nữ tử, dán chặt lên người nữ tử…

“Công chúa?”

“Á?!” Khang Ninh bị dọa đến mức run bắn người, tay theo bản năng nhấn cuốn sách xuống ghế.

“Công chúa, Hoàng thượng triệu ngài đến Cần Chính Điện.”

“Ồ, được.” Khang Ninh định thần lại, thấy cô nương trong gương đồng mặt đỏ như rạng đông, đôi mắt long lanh ngấn nước, đôi mày khẽ nhíu, còn mang theo vẻ hoảng hốt chưa định thần.

“Bưng chậu nước vào đây.” Nàng phải rửa mặt để hạ hỏa.

Tráp sách lại được đóng lại, Khang Ninh lật tìm, lấy ra một sợi chỉ thêu xâu chìa khóa vào rồi cho vào túi gấm. Phải nói cô mẫu nàng thật chu đáo, chuyện này cũng được cô mẫu nghĩ tới, lúc mới gửi đến Khang Ninh còn thắc mắc sao cái tráp lại khóa kỹ vậy.

“Cái tráp Hoàng cô mẫu gửi đến các ngươi đừng động vào, cứ đặt trong tủ của ta.” Nàng vốn định để ở đầu giường, nhưng mẫu phi thỉnh thoảng sẽ ghé qua, nếu để bà thấy thì không hay.

“Vâng.”

Suốt quãng đường đi tới Cần Chính Điện, tâm tư ẩm ướt của Khang Ninh bị gió mùa hè thổi tan, khi vào điện gương mặt đã không còn dấu vết gì.

“Phụ hoàng, người tìm nhi thần có việc ạ?” Khang Ninh sau khi hành lễ liền trong trẻo hỏi.

“Mấy ngày nay con đang làm gì?” Khang Bình Đế hỏi.

“Nhi thần lại lấy sách y ra đọc, định sau khi có ấn tượng sơ bộ sẽ đến Thái y viện tìm vị thái y nào nhàn rỗi để học vài khóa.”

“Con hãy gác việc đó lại đi, khi con xuất giá trẫm sẽ phái một thái y đi cùng để chăm sóc con.” Khang Bình Đế đã suy nghĩ hai ngày rồi, đến lúc đưa ra quyết định vẫn còn chút do dự, không phải sợ Mạc Bắc lại xuất hiện thêm một vị Phụ quốc Công chúa, mà là sợ nuôi hổ trong nhà.

“Mùa xuân năm sau Tề thế tử sẽ dẫn người đưa số bò mông cổ triều cống đến Lũng Tây để khai khẩn đất hoang, nay vẫn còn nửa năm nữa, trẫm giao hai ngàn con bò cho con quản lý, con cứ coi như là luyện tập trước đi.” Khang Bình Đế nhìn người đang đứng dưới bậc thềm, hỏi: “Con có dám nhận không?”

Khang Ninh mơ to hai mắt, thấy trong mắt phụ hoàng cũng có sự do dự, nàng vội vàng lên tiếng: “Nhất định không phụ sự yêu thương của phụ hoàng, nhi thần dám nhận.”

“Để nhị ca con làm phó quan cho con, Thát Đát có để lại một mục quan, hai đứa phải khiêm tốn học hỏi người ta, đừng có làm chết bò của trẫm.” Lời đã nói ra, chút do dự trong lòng Hoàng thượng cũng tan biến, ông tựa lưng vào long ỷ, đùa vui: “Bò chết bao nhiêu con, sang năm trẫm sẽ bắt Tháp Lạp thai cát bồi thường nguyên số bấy nhiêu.”

“Bồi thường, không bồi thường người đừng gả nữ nhi.” Mặt Khang Ninh lại nhuộm một tầng phấn hồng.

Nhị hoàng tử nhìn bên trái ngó bên phải, nhịn không được hỏi: “Phụ hoàng, hôn kỳ của Tam muội đã định rồi sao?”

“Hôn kỳ của Nhạc Huệ còn chưa định, sao đã đến lượt Khang Ninh?” Khang Bình Đế tính toán, hôn kỳ của Nhạc Huệ chắc là sang năm, Khang Ninh chắc chắn phải sau Nhạc Huệ. Lúc phò mã chưa định, ông nghĩ Khang Ninh sang năm là mười sáu rồi, có thể lo liệu chuyện cưới xin, định rồi ông lại thấy Khang Ninh còn nhỏ, năm sau nữa cũng mới mười bảy.

“Cứ xem Khâm Thiên Giám bói toán thế nào đã.” Ông nói.

“Phụ hoàng, nhi thần đã nói với thai cát rồi, chàng ấy xây xong phủ Công chúa cho con thì con mới gả, chàng ấy cũng đã đồng ý. Đợi mùa thu chàng ấy tới, nhi thần muốn xin vài người thợ theo chàng ấy về Mạc Bắc, nhi thần cũng không cần tòa nhà tứ tiến gì cả, chỉ cần một tòa lầu hai tầng lớn bằng phiên phường là mãn nguyện rồi.”

“Thai cát xây phủ Công chúa cho con? Vậy phụ hoàng không cần cấp phủ Công chúa cho con nữa sao?”

“Thế sao được ạ? Người đã cho Đại Công chúa, Nhị Công chúa, sao có thể bỏ sót Tam Công chúa?” Khang Ninh không chịu, chẳng biết thẹn mà nói: “Nhi thần sau này mang con cái về thăm người, chẳng lẽ cứ vào cung ở, bỏ mặc phò mã ở phiên phường ư?”

“Có gì mà không được?”

“Cho phò mã ở phủ nhị ca cũng được mà.” Nhị hoàng tử cũng góp vui.

“Nói chung là không được, các Công chúa Đại Khang đều có phủ Công chúa, con không thể không có.” Khang Ninh thấy hai người đều đang trêu chọc mình, muốn nói gì đó lại không nói nên lời, đành phải giở trò ăn vạ.

“Trẫm còn dự định lấy phần lệ của Vương gia để làm của hồi môn cho con đấy.” Đây mới là lý do Khang Bình Đế gọi Khang Ninh tới, thay vì lập một Đô hộ phủ khiến Thát Đát sinh lòng đề phòng, chi bằng giao người cho Khang Ninh, một mặt là tăng thêm trọng lượng của nàng trong mắt cả hai bên Đại Khang và Thát Đát, lặng lẽ nuôi dưỡng thế hệ sau, mặt khác vẫn là để phòng ngừa việc viện trợ thường xuyên. Ông sai thuộc quan tính toán một chút, tiền triều lập Đô hộ phủ ở Mạc Bắc, hầu như cứ cách hai năm Đô hộ phủ lại ngửa tay xin triều đình viện trợ lương thực, không phải gặp bạch tai thì là hắc tai*, còn có cả nạn côn trùng, giờ còn thêm cả ngoại tộc xâm lược.

*Bạch tai, thực chất chính là tuyết tai, là hiện tượng tự nhiên do lượng tuyết rơi lớn trong thời gian dài tạo thành lớp tuyết tích tụ trên diện rộng gây ra thảm họa. Hắc tai: thảm họa tự nhiên xảy ra tại các thảo nguyên vào mùa đông và mùa xuân do tích tuyết ít bất thường hoặc không có tuyết gây ra

Với cái thâm tâm mặt dày của Tháp Lạp kia, khó lòng đảm bảo hắn sẽ không năm nào cũng hướng về Đại Khang kêu khổ để xin viện trợ lương thực.

“Trẫm phái thuộc quan và trưởng sử cho con, thợ thuyền, tùy tùng, thân vệ đều theo phẩm cấp của Vương gia, thực ấp ba ngàn hộ. Con cứ mặc sức mà tung hoành ở Mạc Bắc, phát huy toàn bộ tài năng của mình, để trẫm xem nữ nhi của trẫm có bản lĩnh lớn đến nhường nào.” Khang Bình Đế khích lệ nàng: “Cũng để ngoại tộc thấy được bản lĩnh của nữ nhi Đại Khang ta.”

“Nhi thần lĩnh mệnh.” Khang Ninh kích động muốn nhảy dựng lên, dù sau này thế nào, khoảnh khắc này nàng vô cùng cảm kích Tháp Lạp đã chủ động đưa tay về phía nàng.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »