Công Chúa Gặp Phải Thảo Nguyên

Lượt đọc: 1926 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »
Chương 55

❊ ❊ ❊

Khang Ninh định đi xem xét việc trồng rau, nàng về phủ Công chúa bảo Lý ma ma gọi người đến là được, cũng không để Ba Nhã Nhĩ đi theo nữa.

“Lãng phí thời gian của ngươi rồi, giờ ngươi có thể đi làm việc của mình, không cần phải canh chừng ở phủ Công chúa nữa.” Khang Ninh có chút áy náy, hôm nay Ba Nhã Nhĩ đi theo nàng không phải canh cửa thì cũng đóng vai gã sai vặt dẫn đường cho nàng.

“Thai cát sắp xếp nhiệm vụ cho ta là chạy việc cho ngài, không có chuyện lãng phí thời gian.” Ba Nhã Nhĩ cười hì hì, yếu ớt nói: “Công chúa nếu thấy áy náy, có thể thưởng cho ta hai đĩa bánh nướng thịt dê được không?” Hôm kia hắn ta được hưởng sái của Thai cát, may mắn nếm được một cái bánh nướng giòn rụm, mỡ dê thấm đẫm lớp vỏ, trong thịt dê trộn với măng mềm ngọt, lại có bột hoa tiêu, vừa tê vừa thơm. Điều kỳ diệu là cách làm này khiến thịt dê tươi ngon hơn hẳn, chẳng thấy ngấy chút nào.

“Được, nếu bếp dưới có làm, ta sẽ sai người mang qua cho ngươi.” Khang Ninh khẽ cười, Ba Nhã Nhĩ cũng thật có mắt nhìn, bánh nướng thịt dê là món nàng cực kỳ ưa thích. Thịt dê núi và cừu ở Thát Đát săn chắc, vì cỏ chúng ăn có thảo dược, nước uống lại chảy ra từ trong núi, thịt dê chẳng có chút mùi hôi nào. Lại trộn thêm măng khô mang từ Đại Khang và hoa tiêu nồng đậm, vị còn ngon hơn cả bánh thịt bò nàng ăn trong hoàng cung.

“Lúc mới đầu, ta còn tưởng Công chúa đơn thuần dễ lừa, thấy nàng ấy có ý định giao binh quyền cho Thích Lạp quản lý, phản ứng đầu tiên của ta là muốn nhảy ra ngăn cản.” Ba Nhã Nhĩ có chút thán phục chậc lưỡi, bị đá một cái liền lập tức đứng thẳng dậy, nói tiếp: “Người mắc bẫy của nàng ấy nói không chỉ có mình ta, Thích Lạp cũng vậy, ta thấy hắn lập tức lên mặt hẳn lên, còn nói năng linh tinh, làm ta lùng bùng hết cả tai. Sau đó khí thế của Công chúa đại biến, liên tục nhấn mạnh việc điều động thị vệ cần được nàng ấy đồng ý, đi nhặt phân bò cũng phải để người định chỗ.”

Rõ ràng là một đoạn đối thoại bình thường, vậy mà Thích Lạp đã chùn bước, Ba Nhã Nhĩ nhún vai, hắn ta không hiểu lắm, Công chúa chẳng lớn tiếng khiển trách, cũng chẳng động đao động thương, vậy mà tiểu tử Thích Lạp kia lại thật sự sợ hãi.

“Mấy ngày trước, ta thấy Thích Lạp oai phong lắm, sai bảo thân vệ của Công chúa như sai bảo nô lệ của chính hắn…”

“Được rồi, không cần nói nữa, đó là thị vệ của Công chúa, chỉ cần Công chúa có thể thu hồi binh quyền, chúng ta đừng nhúng tay vào.” Tháp Lạp trong lòng đã hiểu rõ, càng đắc ý với con mắt nhìn người của mình, xem này, xem này, Cáp Đôn của hắn quả thực rất có bản lĩnh.

“Ngươi đi theo bản vương làm gì?” Tháp Lạp đột ngột quay người, mất kiên nhẫn nói: “Đứng cạnh Công chúa mà ngươi còn chẳng nghe ra đầu đuôi câu chuyện, trông mong ngươi học lại lời nói chắc ta phải vừa đoán vừa mò mất, cút về lều mà học tiếng Trung Nguyên đi.”

“Vậy Thai cát giảng cho ta nghe một chút, tại sao Công chúa lại có thể đè nén được tâm tư nhỏ nhặt của Thích Lạp.” Ba Nhã Nhĩ không muốn đi, hắn ta còn muốn theo Thai cát về phủ Công chúa xem tối nay có món mới gì không, có thể mặt dày ở lại ăn chực một bữa hay không.

“Đại Khang cấp bậc nghiêm ngặt, quan niệm quân thần rất nặng, Công chúa tuy tuổi còn trẻ, lại là cô nương, nhưng nàng ấy là quân, đối với Thích Lạp mà nói đó là sự áp chế bẩm sinh. Một nguyên nhân khác là Thích Lạp tưởng Công chúa dễ qua mặt, nên hắn mới có tâm tư nịnh trên đè dưới để làm lão đại, nhưng Công chúa không ngốc, hắn đã thử thách thất bại. Công chúa lại không vạch trần hắn, người ngoài không biết tâm tư của hắn, vậy thì hắn phải lập tức giữ vững danh tiếng của mình. Thêm nữa, ngươi nói Công chúa đã hỏi hắn có thành gia chưa, một khi đã có gia thất hậu duệ, người nhà lại đang sống trên đất Đại Khang, hắn đương nhiên phải kiêng dè việc Công chúa cáo trạng với Bệ hạ.” Tháp Lạp thở dài, trong ba điểm này, hai điểm đầu đều không áp dụng được ở Thát Đát, không có nhận thức quân phụ của Trung Nguyên, vương quyền của vương thất không đủ uy nghiêm. Còn nữa là người Thát Đát hiếm có ai trọng sĩ diện, dĩ hạ phạm thượng thất bại, chỉ cần không mất mạng thì chẳng quản người ngoài bàn tán, cho nên làm việc không có chừng mực, cứ lao lên mà làm thôi.

“Ồ ồ.” Ba Nhã Nhĩ đối phó vài tiếng, đây không phải chuyện hắn ta nên lo lắng, hắn nghe tai này lọt tai kia. Hắn ta thấy bên ngoài phủ Công chúa có một người đang đứng, lập tức lao tới nịnh nọt: “Hứa ma ma, ta tìm được Thai cát về rồi đây, tối nay có món gì ngon không?”

“Thai cát đã về rồi sao? Công chúa đang đợi ngài dùng bữa đấy.” Hứa ma ma nhường đường, đợi Tháp Lạp vào phủ rồi mới quay sang tiếp chuyện Ba Nhã Nhĩ: “Nghe Công chúa nói ngài thích ăn bánh nướng thịt dê, tối nay không làm món đó, nô tỳ ngày mai sẽ ủ bột làm rồi sai người mang qua cho ngài. Tối nay nấu cháo kê đậu đỏ, chiên sủi cảo nhân thịt bò hành tây, còn có canh thịt đùi dê thanh đạm, những thứ này vẫn còn dư, không biết ngài có ăn quen không.”

“Quen chứ quen chứ.” Ba Nhã Nhĩ liên tục gật đầu, trong lòng ngưỡng mộ Tháp Lạp chết đi được, lấy được một Cáp Đôn như vậy quả là sống cảnh thần tiên.

“Sao chỉ ăn cháo vậy? Ăn thêm chút thịt đi.” Tháp Lạp gắp một miếng thịt dê muốn bỏ vào bát nàng.

“Không ăn đâu, ta đến quỳ thủy rồi, chỉ muốn ăn thứ gì thanh đạm thôi.”

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »